Ghé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^ giơ tay ra vuốt mái tóc dài mượt mà của cô:
- Chúng ta ở bên nhau bao nhiêu năm như vậy, tính cách em, lẽ nào anh còn không hiểu sao? Anh không níu giữ em lại, là bởi vì anh không muốn sau này em phải hối hận.
- Vậy thì, hay là anh đi cùng em nhé?
Tiêu Ly lắc đầu:
- Việc này sau này bàn sau nhé! Tóm lại, anh toàn tâm toàn sức ủng hộ em theo đuổi lý tưởng của mình, em cũng không cần phải lo lắng cho anh, anh tự biết chăm sóc bản thân. Có kỳ nghỉ, có cơ hội, anh sẽ đến thăm em.
Hướng Đình Đình lặng lẽ cúi đầu, khóc thút thít.
Tiêu Ly vô cùng kinh ngạc, vội vàng nâng mặt cô lên, lau nước mắt cho cô:
- Em sao vậy? Còn chưa đi mà đã nhớ nhà rồi sao?
Hướng Đình Đình nghẹn ngào nói:
- Em không biết... không biết lựa chọn của em là đúng hay sai, anh là một người tốt như vậy... Chúng ta đã yêu nhau bao năm nay mà vẫn chưa kết hôn, anh cũng chưa bao giờ trách móc gì em cả, cũng không rời xa em, ngược lại, em lại rời xa anh để đến một nơi xa xôi như vậy.
Tiêu Ly mỉm cười chăm chú nhìn cô:
- Em biết mà, anh cam tâm tình nguyện, em không cần phải bận tâm, anh là đàn ông, anh có thể chờ đợi em được.
Hướng Đình Đình ngả người vào lòng anh, khẽ nói:
- Nếu có một ngày nào đó, chúng ta cuối cùng không thể ở bên nhau, anh có oán hận em không?
Tiêu Ly dịu dàng nắm tay cô:
- Không đâu. Chúng ta có tới mười năm tình cảm bền vững, những điều tốt đẹp em làm cho anh, có thể khiến anh tha thứ và bao dung tất cả. Em đừng nghĩ ngợi nhiều nữa, anh sẽ đợi em quay trở lại.
Anh cúi đầu, đôi môi lành lạnh hôn vào môi Hướng Đình Đình. Hồi lâu, Hướng Đình Đình nói:
- Hãy bế em vào phòng ngủ, đêm nay cứ coi như là đêm tân hôn của chúng ta nhé!
Tiêu Ly khẽ bật cười:
- Cô em ngốc nghếch của anh, ở cùng với em, đối với anh, ngày nào cũng là ngày mới cưới.
Anh bế cô lên, đi vào phòng ngủ. Trong phòng ngủ chỉ có một cái đèn quýt nhỏ xíu toát ra ánh sáng lờ nhờ, Tiêu Ly muốn tắt đèn, nhưng Hướng Đình Đình lại giơ tay ra ngăn anh lại:
- Đừng tắt, em muốn nhìn anh, nhìn anh thêm một chút...
Trong lòng cô tràn ngập nỗi bi thương, đối với tiền đồ và sự nghiệp học hành, cô có mục tiêu rất rõ ràng, nhưng chỉ duy nhất đối với tình yêu, cô cảm thấy băn khoăn mơ hồ.
Cô thực sự không thể nào dự liệu được, ngày mai tạm biệt nhau, liệu có còn có cơ hội gặp lại.
Trong khoảnh khắc này, cô chỉ muốn được nằm trong vòng tay ấm áp của anh, ngừng lại thêm từng khoảnh khắc, để khắc sâu thêm vào trong ký ức…
Cơ thể họ quấn chặt lấy nhau trong bóng tối, họ đã quá quen thuộc nhau, nhưng lại vẫn tràn ngập cảm giác mới mẻ hứng khởi như lần đầu tiên.
Hướng Đình Đình biết, nếu rời xa Tiêu Ly, e rằng cả cuộc đời này cô cũng không thể nào gặp được một người đàn ông trọng tình trọng nghĩa như anh.
Nhưng, trên đời này, không phải tất cả mọi phụ nữ đều chỉ sống vì tình yêu, cũng như thể, không phải tất cả đàn ông đều quá đa tình vậy.
Trên hành tinh xanh bao la rộng lớn này, tất cả những người đang sinh sống đều rất khác biệt nhau.
Chương 10: Tín ngưỡng tình yêu bão cát sa mạc cũng không cuốn trôi đi được
1
Thứ bảy, Mạch Khiết đến nhà chị gái đón chị, không ngờ, lúc nói chuyện điện thoại, chị gái đã đồng ý, giờ lại đột nhiên lắc đầu nói không đi cùng.
Chị gái nói:
- Chị cần phải trông cửa hàng, mở cửa hàng thiếu một ngày là sẽ ảnh hưởng đến cân bằng thu chi của cả tháng. Con người anh rể em, chẳng lo lắng việc gì cả, bây giờ không biết lại rong chơi chốn nào rồi. Đêm hôm qua cũng chưa về nhà, chị cũng không thể nào lại giơ tay ra vay tiền em được, em cũng sống không dễ dàng gì.
- Chị, cả gia đình này đều do mình chị gánh vác sao được chứ? Làm thiếu một ngày thì thiếu một ngày chứ sao, cũng hiếm hoi lắm bố mới gọi hai chị em mình đến nhà cùng ăn cơm. Dù sao chị không đi thì em cũng không đi.
Họ đang nói chuyện, Châu Vũ Mân bước từ trên cầu thang xuống, nói:
- Hay là, để tôi trông cửa hàng giúp cô, nếu như cô tin tưởng tôi.
Chị gái nói:
- Sao tôi lại không tin tưởng anh chứ, chỉ là như vậy thì ngại quá...
Mạch Khiết vội vàng ngắt lời chị:
- Được rồi, cửa hàng giao cho anh trông, tôi cũng yên tâm lắm. Chị ơi, đi thôi, sắp muộn rồi đấy.
Châu Vũ Mân tiễn hai cô ra cửa, trên khuôn mặt chất phác nở ra nụ cười thật hiền, còn luôn miệng nói:
- Đi chơi thật vui nhé, đừng có lo lắng về cửa hàng.
Mạch Khiết khoác tay chị gái, cười nói:
- Người không biết, lại tưởng anh ấy là anh rể em đấy!
Chị gái đỏ bừng mặt, đập vào Mạch Khiết một cái:
- Em nói linh tinh gì thế, việc này không nói bừa được đâu!
Mạch Khiết nói vẻ hơi nghiêm túc:
- Nói thật, nếu như anh rể đúng là người giống như Châu Vũ Mân thì tốt quá, em cũng yên tâm.
Chị gái thở dài:
- Anh ấy tốt bụng như vậy, bất cứ người phụ nữ nào lấy anh ấy cũng đều có phúc. Chị gái em không có cái phúc như vậy, chị chỉ có thể ở bên cạnh anh rể em, cầu nguyện để có ngày anh ta tỉnh ngộ, sống tử tế hơn.
Trái tim Mạch Khiết khẽ nhói đau:
- Đều là lỗi do em cả, nếu như lúc đó không phải do em quá ích kỷ muốn học tiếp, chị cũng không đến nỗi hồ đồ vội vàng cưới ngay anh rể, nói trắng ra, em đã hại cả cuộc đời chị rồi!
Trong đôi mắt to tròn tuyệt đẹp của chị gái tràn ngập nỗi u sầu:
- Tiểu Khiết, em cứ luôn trách móc bản thân, thực ra, việc này chẳng liên quan gì đến em cả, đây là số phận của chị, con người không chống lại được số phận. Chị chỉ cần có thể nhìn thấy em có tiền đồ rạng rỡ là chị đã mãn nguyện lắm rồi.
Mạch Khiết giơ tay ra bắt taxi, chị gái vội nói:
- Đừng bắt taxi, đằng trước có bến đỗ xe bus, cũng tiện lắm.
Cô đã quen tiết kiệm rồi.
Mạch Khiết cố ép chị gái ngồi vào trong taxi, nói với tài xế địa chỉ họ muốn đến. Ở ghế đằng sau, Mạch Khiết dựa đầu vào vai chị gái:
- Chị, nếu không nhờ chị, em cũng không có được ngày hôm nay, từng đồng em kiếm được, em cũng đều bằng lòng chia cho chị một nửa.
Chị cô vuốt mái tóc cô em gái với tình yêu thương dạt dào:
- Tiểu Khiết, em đừng có lúc nào cũng nghĩ đến chị, cũng cần phải lo lắng cho chuyện riêng của mình. Em cũng không còn nhỏ nữa, cũng cần phải tìm một người bạn trai rồi, nhưng nhất định phải hết sức thận trọng, đừng giống như chị, lại lấy nhầm người.
Từ nhỏ đến lớn, đối với chị gái, thế giới của Mạch Khiết hoàn toàn trong suốt.
Trong đầu Mạch Khiết xuất hiện hình ảnh người con trai mặc áo sơ mi trắng, nói vẻ thẹn thùng:
- Chị ơi, chị có còn nhớ hồi nhỏ em thường quấn lấy anh Tiêu Ly không? Về sau cả nhà anh ấy chuyển đến Quảng Châu, anh ấy chính là anh học sinh cấp ba tặng cho em miếng ngọc thạch vào ngày sinh nhật năm em 12 tuổi...
Chị gái cô khẽ “à” một tiếng”
- Sao có thể không nhớ được chứ, hồi đó, ngày nào em cũng lấy miếng ngọc thạch đó ra xem, không nỡ đeo vào cổ, nói là sợ làm mất. Em còn đưa cuốn sổ nhật ký của em cho chị xem, trong đó viết lớn lên em muốn lấy anh Tiêu Ly... Sao thế?
Mạch Khiết chớp mắt khẽ hưng phấn:
- Em đã gặp được anh ấy rồi, thì ra anh ấy là phó giáo sư trẻ nhất trong trường của
Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé
Game:
Game mobile miễn phí | Game android hay | Game dien thoai
Phần Mềm
Giao Diện Điện Thoại | Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại
Thế giới Truyện
Truyen nguoi lon | Truyen tinh yeu | Truyện cười | Truyện ma | Đọc truyện hay | Tieu thuyet tinh yeu