Ghé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^ Thanh Nhi, Nhã Trúc ngoe nguẩy:
- Chị tới đây làm gì?
- Chị đã đi tìm em mấy hôm nay. Ba em rất lo cho em, về nhà đi!
- Đó không phải nhà của tôi. Bây giờ tôi muốn sống ở đây.
- Em đừng bướng bỉnh nữa, em không quen không biết lại ở nhà một cậu trai lạ mặt, em không sợ...
- Tôi còn gì để sợ nữa. Đây không lạ lẫm gì cả, đây là nhà của người yêu của tôi.
- Hả?
- Hả ?
Cả Thanh Nhi và Vương Khang đều trố mắt nhìn Minh Thư, Thanh Nhi lắc đầu:
- Em không được đùa kiểu đó! Em là con gái!
- Chúng tôi sống cùng nhau ở đây, chị không tin à?
- Làm sao chị có thể tin?
- Được rồi! Để tôi cho chị xem.
Vương Khang đang đứng bất động ở bên cạnh thì bất thình lình Nhã Trúc nhón gót lên và đặt lên môi anh một nụ hôn không tí chần chứ và khá bất ngờ. Vương Khang kéo Nhã Trúc ra, cô nhăn mặt nói nhỏ xíu:
- Giúp em... Làm ơn!
Rồi Vương Khang lại buông lỏng hai tay mà để Nhã Trúc tiếp tục màn kịch. Thanh Nhi nói:
- Được rồi, em không cần phải làm như vậy.
- Tôi không muốn về nhà.
- Ba em già rồi, em đừng làm ba em buồn nữa.
- Tôi không muốn về! Tôi muốn căn nhà ấy có ba, có mẹ, có anh hai. Nhưng bây giờ chỉ còn ba với một người xa lạ là chị, tôi không muốn chấp nhận điều đó. Tôi thà ở cái nơi chật như lỗ mũi thế này chứ không về căn nhà to rộng không chút tình người và kỷ niệm kia đâu.
Nói rồi Minh Thư bỏ vào trong phòng đóng chặt cửa lại, Vương Khang nhún vai tiễn Thanh Nhi ra đầu ngõ. Thanh Nhi nói:
- Cậu cũng làm việc trong tòa soạn của anh Minh phải không?
- Phải.
- Tạm thời gia đình chúng tôi nhờ cậu coi sóc cô bé.
- Chị yên tâm. Cô ấy vẫn còn rất trẻ con, tôi sẽ cố giúp đưa cô ấy trở về nhà.
- Mấy hôm nữa là tiệc chiêu đãi cho toàn thể nhân viên tòa soạn, cậu có thể đưa Nhã Trúc tới không? Cậu biết đấy, anh Minh rất yêu thương cô bé...
- Tôi hiểu.
- Vậy xem như là cậu đồng ý nhé!
- Chào chị!
Vương Khang bước vào nhà, anh gõ cửa phòng và không thấy ai trả lời, đẩy cửa vào thì thấy Nhã Trúc đang nằm khóc nức nở. Anh chàng ngồi xuống bên cạnh, chỉ vuốt tóc mà không nói tiếng nào. Một lúc thật lâu sau, lúc Nhã Trúc ngồi bật dậy, thấy Vương Khang vẫn ở đó và đang dán mắt vào laptop. Nhã Trúc dụi mắt:
- Anh vẫn ở đây sao?
- Con gái khóc dai thật. Khóc xong lại ngủ!
- Ừ, vậy thì sao?
- Không. Tôi có nói gì cô đâu.
- Lúc nãy anh nói gì với chị ta thế?
- Hứa với chị ấy sẽ đưa cô về nhà.
- Sao lại làm thế? Có muốn đuổi tôi đi thì nói thẳng đi. Sao lại hứa đem tôi về?
- Cô lớn rồi, Nhã Trúc à! Không có chơi cái trò giận dỗi trẻ con như vậy nữa.
- Anh thì lớn hơn tôi bao nhiêu mà nói.
- Nhưng vẫn là lớn hơn.
- Nhưng anh không có cái quyền đó.
- Ít ra cô đã hôn tôi một cách vô phép. Bây giờ tôi bắt cô phải nghe lời tôi.
- Ồ, thì ra là vì cái nụ hôn đó à? Tôi chẳng quan tâm cũng chẳng cần thiết phải nhớ lâu. Được rồi, muốn thì tôi đi. Anh không có làm được cái việc mà anh hứa với dì ghẻ đâu.
- Nè, nè... đi đâu vậy?
- Đi khỏi đây.
- Nè, đứng lại!
Vương Khang chạy theo không kịp, Nhã Trúc biến mất dạng. Vừa chạy ra đầu ngõ thì cũng là lúc Nhã Trúc bắt kịp chiếc Taxi. Vương Khang vội vàng chạy vào nhà và lấy xe máy đuổi theo. Tuy nhiên chỉ là vô ích, biết làm sao mà tìm. Ngồi trên Taxi, Nhã Trúc cằn nhằn:
- Làm mấy ngày nay tôi tưởng anh là người tốt.
Minh Thư và Trình Can cùng nhau đi ăn tối, cả hai cùng nhau chậm rãi thưởng thức những món ăn thơm ngon và bổ dưỡng. Trình Can nói:
- Buổi party cuối tuần này, anh muốn tuyên bố đính hôn với mọi người.
- Thế hả?
- Sao? Em có ý kiến gì?
- Em cũng không biết.
- Em ăn thử món này đi. Ốc bươu kiểu Pháp đấy!
- Mùi tỏi hơi nhiều nhỉ?
- Em không quen ăn món Tây à?
- Lúc ở Mỹ, em chẳng ăn được nhiều món ăn của người bên đó.
- Cho nên dù thành đạt em vẫn là một bà nội trợ giỏi?
- Cái đó em không có nói à nha.
- Sau này anh không cần em phải làm bà nội trợ giỏi của anh. Làm vợ ngoan sinh cho anh 1 đàn con là được.
Minh Thư mỉm cười, tự dưng cô nhìn chằm chằm vào nồi ốc bươu. Trình Can hỏi:
- Em làm sao vậy?
- Em...
Chưa nói dứt câu Minh Thư đã có một cảm giác buồn nôn chạy dọc cơ thể. Cô không kịp nói lời nào bụm miệng chạy vào toilet trong sự ngỡ ngàng của Trình Can. Gần chục phút sau cô mới trở ra, Trình Can nhăn mặt:
- Em không có gì chứ?
- Không. Chắc em không quen mùi này.
- Chúng ta đi nhà hàng khác nhé. Trông em kìa, khó coi quá! Em có sao không?
- Em không sao đâu. Anh cứ tiếp tục ăn đi. Em thấy anh thích món này.
- Ăn thì phải ăn với em, món này em ăn không được anh cũng không ăn nữa.
Nói rồi Trình Can thanh toán tiền và nắm tay Minh Thư rời khỏi nhà hàng. Buổi hẹn hò kéo dài tới khuya, Trình Can trở về nhà, thấy ông Minh vẫn còn trầm tư trên sân thượng một mình. Anh chàng bước lên bên cạnh, ông Minh hỏi:
- Con về đó à?
- Dạ. Có chút đồ con để ở nhà. Con lấy xong rồi đi ngay.
- Gấp đến nỗi không đợi ngày mai được sao?
- Sao khuya rồi mà ba còn ở trên đây?
- Con biết chuyện em con chứ?
- Nó lớn rồi mà ba. Nó đi đã rồi cũng sẽ quay về thôi.
- Ba không biết làm cách nào để nó chấp nhận Thanh Nhi. Cả con nữa...
- Chuyện này, nói chung thì con tôn trọng quyết định của ba. Còn Nhã Trúc thì... ba nên để cho em nó thời gian đi. Dù sao thì nó cũng khó mà chấp nhận chuyện này. Tính nó rất bướng mà.
- Con và Minh Thư đang yêu đấy à?
- Dạ phải. Tụi con đã quyết định đính hôn.
- Con luôn có những quyết định gấp gáp.
- Điều đó quan trọng mà ba. Con không nhanh gọn, thằng “con hờ” của ba nó giật mất thì sao? Nó luôn là đứa thủ đoạn nhất trên đời. Luôn luôn là vua phá hoại.
- Con đang nói Kỳ Tuấn đó sao?
- Chứ còn ai?
- Sao con lại nghĩ nó là “con hờ” của ba. Nó mồ côi cha từ nhỏ mà mẹ nó lại là bạn thân của ba, ba cưu mang nó thì có gì là lạ đâu con.
- Nhà nó có thiếu thứ gì đâu. Nếu không muốn nói là giàu hơn cả nhà mình.
- Nhưng gia đình Kỳ Tuấn ngoài tiền bạc ra thì con xem, còn gì nữa ?
- Dù sao nơi đó mới chính là gia đình của Thái Kỳ Tuấn. Nó cũng có ý với vị hôn thê của con, lần này nó mà phá hoại con nhất định không tha cho nó.
- Kỳ Tuấn là đứa biết chuyện. Đời nào nó lại phá hoại con.
- Để xem tới đó ba còn bênh vực nó được không. Chào ba!
Sáng hôm sau, mọi việc vẫn diễn ra bình thường. Minh Thư được Trình Can đưa tới tòa soạn và luôn là những cử chỉ âu yếm ngọt ngào khi tạm biệt. Ở trên cao, Phương Dung đang nhìn xuống với ánh mắt gay gắt. Kỳ Tuấn đang ngồi dưới canteen và được cả đám con gái bu quanh. Anh chàng quả thật cứ như cái bánh ngọt, suốt ngày cứ hút gái lại tán dốc và buông lời ngọt ngào với phái nữ. Thấy Minh Thư xuống mua ly cà phê, Kỳ Tuấn liền đứng dậy và lại ngồi cùng bàn với cô. Kỳ Tuấn nói:
- Cappuccio không còn được cô thích nữa rồi hả?
- Anh nên lại chỗ ngồi của anh thì hơn?
- Bao giờ thì
Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé
Game:
Game mobile miễn phí | Game android hay | Game dien thoai
Phần Mềm
Giao Diện Điện Thoại | Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại
Thế giới Truyện
Truyen nguoi lon | Truyen tinh yeu | Truyện cười | Truyện ma | Đọc truyện hay | Tieu thuyet tinh yeu