Ghé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^ bước kế tiếp của cậu chính là việc ăn mừng bản thắng.
- Cô nói Kỳ Tuấn phải tiến tới luôn, cưới Minh Thư à?
- Phải. Dù sao cô ta vẫn còn đang giữ tính mạng của đứa trẻ, trong khi cô ta đã từng bắt đứa trẻ của tôi và người tôi yêu nhất ra đi một cách oan mạng.
- Cái gì? Vậy cô muốn tôi phải làm cô ấy mất đứa bé cô mới chịu à? Không tôi không bao giờ làm chuyện này đâu.
- Không. Chuyện đó với tôi đã trở nên tầm thường hơn nhiều rồi. Tôi muốn anh hãy thuyết phục để Hoàng Ngọc Minh Thư phải yêu anh, đến mức không thể nào sống vui vẻ nếu mất cái gia đình mà anh phải xây dựng nó trong con mắt mọi người là một gia đình đáng được mơ ước. Hãy cho mọi người thấy trước tiên anh là một người đàn ông hoàn hảo khi cầu hôn cô ta trước công chúng và ràng buộc cô ta bằng cách rêu rao với công chúng bằng sự hiện diện của đứa nhỏ. Sau đó là việc làm của ông bố 100 điểm. Và cuối cùng là tự lột mặt nạ của anh ra.
- Cô... Cô thật là...
- Tôi thà chọn Bùi Đàm Phúc, tại sao lại chọn anh, tôi chẳng thấy gì ở cái tài năng anh đã quảng cáo. Tôi chỉ nhìn ra một bản chất yếu mềm trước loại phụ nữ có cái đầu lạnh hơn anh mà thôi.
- Tôi không có. Tôi sẽ thể hiện cho cô xem.
- Tôi không muốn anh làm chỉ để cho tôi xem.
- Tôi phải làm tốt hơn cô tưởng. Ngay bây giờ tôi sẽ đi tìm cô ta và cầu hôn ngay cho cô thấy.
- Kỳ Tuấn, cậu hãy bình tĩnh. Không được hành động theo cảm tính...
Kỳ Tuấn gạt phắt lời nói của Đàm Phúc và bỏ đi. Anh rời khỏi quán café và lái xe chạy thẳng. Đàm Phúc khó chịu ra mặt, Phương Dung cười:
- Có chuyện gì vậy? Ông luật sư đẹp trai, ế vợ?
- Chúng tôi không phải công cụ trả thù của cô. Kể cả người cô muốn trả thù, cô vẫn chưa rõ đằng sau câu chuyện.
- Thì đã sao? Anh thấy đó, bạn anh đang rất vui vẻ chấp nhận trò chơi này với tôi.
- Kỳ Tuấn là bạn thân của tôi, cậu ấy không phải là người sắt đá. Cô nghĩ một mạng người có thể làm công cụ trả thù được à?
- Cậu đang nói đến cái thứ trong bụng tình địch của tôi đó à?
- Tôi cảnh cáo cô, sự thật của câu chuyện, đích thân tôi sẽ điều tra rõ tường tận. Tôi biết cô là một quả bom nổ chậm, cô có thể quay lại đâm sau lưng Kỳ Tuấn bất cứ lúc nào. Tốt nhất là cô đừng làm tổn hại đến ai nữa trước khi tôi tìm ra sự thật.
- Anh hơi tự tin đấy.
- Vì tôi là Bùi Đàm Phúc, tôi sẽ tìm cho ra sự thật mà tôi thắc mắc. Hoặc ít nhiều là tôi sẽ làm thỏa mãn cái bộ óc tò mò của mình.
Đàm Phúc cũng hằn học bỏ đi. Chỉ mình Phương Dung, cô cảm thấy mình thật thâm độc, nhưng, cô đã từng sống như một người đã chết. Thì bây giờ, nỗi đau đó có 1 người khác cô phán lại thì chả có gì là sai. Dung nghĩ thế, tự thưởng cho mình một nụ cười tự đắc chí. Quay trở về nhà để chuẩn bị bữa trưa cho “anh chàng chú rể bị bỏ rơi” ngày hôm qua vẫn đang lưng trần ngáy ngủ trên chiếc giường trong phòng cô...
Sau khi đi Café, Khang đưa Trúc đến một công viên còn khá hoang sơ, nó nằm giữa một con đường mới mở còn khá vắng xe, nhưng lại sở hữu một bãi cỏ rất đẹp và êm. Phía bên đây là những dãy nhà sắp được xây cất, còn phía bên kia con đường, là cả một thành phố với những tòa nhà cao ngất, sôi động, hiện đại. Bãi cỏ khá vắng người, chỉ thơ thẩn vài đôi tình nhân chụp ảnh cho nhau, ôm ấp nhau tìm chỗ trống tâm sự. Nhã Trúc thì khá yên lặng, tựa lưng vào lưng Vương Khang. Anh chàng này cũng kỳ, cứ xỏ kính vào mà gõ laptop liên tục. Những bàn phím lọc cọc nhạt nhẽo, cô quay sang hỏi:
- Anh đang làm gì vậy?
- Làm việc.
- Anh đưa tôi tới đây làm gì?
- Cô đoán đi!
- Chán ngắt.
- Chừng nào cô hiểu ở nơi có gì cuốn hút mà tôi muốn cô biết thì chừng đó cô sẽ biết tôi đưa cô tới đây làm gì?
- Tôi không thích chơi trò đánh đố.
- Vậy thì tôi đưa cô về.
- Sài Gòn chỉ có 1 chỗ này anh đưa tôi đi sao.
- Chỗ tôi thích nhất. Tôi muốn em cùng hòa vào cảm nhận với tôi. Nhưng thôi, chúng ta về.
Minh Thư cáu hẳn, trên đường về mà cô chẳng nói một lời nào dù Vương Khang có vài lần thắng xe gấp để cô vịn chặt anh hơn. Bước xuống xe là cô vào nhà thẳng, không thèm chào hỏi một lời. Chỉ có điều, cái nón Vương Khang đưa vẫn còn ở trên đầu cô. Anh chàng tự cười một mình:
- Ít ra lần sau mình vẫn có thể tìm cô ấy một lần. Để làm gì nhỉ?
Kỳ Tuấn đã lặng yên trong suốt 3 ngày để suy nghĩ, làm tốt mọi chuyện. Tuy nhiên, anh không hẳn đã có một cái gì đó dành cho Minh Thư. Như một ý nghĩa không trọn vẹn. Tuấn cảm thấy khó chịu như không làm được một điều gì đó Tuấn mong muốn. Anh đến bệnh viện, tuy nhiên, Minh Thư đã không còn ở đó nữa. Anh hỏi cô y tá:
- Bệnh nhân ở đây đâu rồi?
- Cô ấy vừa xuất viện. Anh đuổi theo có thể kịp đấy!
- Sao nhanh vậy?
- Cô ấy tạm thời đã ổn định.
Kỳ Tuấn nhìn ra cửa sổ, đúng là Minh Thư đã đi gần tới cổng bệnh viện. Anh chạy hết sức và đuổi theo, Tuấn không thể đuổi kịp khi Thư đã lên xe. Anh cố nhớ số xe và đuổi theo bằng xe của mình. Thật lạ, chiếc Taxi dừng lại ở trước cổng tòa soạn “người thời thượng”.
- Tại sao lại đến đây?
Kỳ Tuấn gọi điện thoại cho ông Minh, nhưng ông không bắt máy. Tuấn đuổi theo Minh Thư, nhận ra ánh mắt ngơ ngác của mọi người, nhưng anh không có thì giờ để giải thích. Minh Thư đang tìm gì đó trong ngăn kéo, Tuấn đẩy cửa chạy vào. Minh Thư mặt bỗng trở nên lạnh băng khi thấy Kỳ Tuấn:
- Cô đi đâu vậy?
- Không phải việc của anh.
- Bây giờ chuyện của cô là chuyện của tôi.
- Tôi không hiểu anh nói gì.
- Tôi tin cô biết tôi đang nói điều gì. Cô không được xa lánh, thù ghét hay căm hờn tôi. Vì tôi muốn làm bố, tôi sẽ làm bố thật đấy. Không đùa đâu! Tôi biết cô đã có thai, tôi còn biết đó là kết quả của đêm ở Park Hyatt.
- Thái Kỳ Tuấn, anh im đi! Đồ khốn!
Minh Thư tát Kỳ Tuấn một tát, cô thở hồng hộc, mắt đỏ bừng lên nhìn Kỳ Tuấn...
- Có thật là vậy không?
Ông Minh lặng lẽ đẩy cửa bước vào, Kỳ Tuấn và Minh Thư hoảng hốt khi trông thấy dường như tất cả nhân viên ở tầng dưới đều đã mắt chữ A, mồm chữ O nhìn lên, đoạn hội thoại của họ dường như đã bị nghe hết. Ông Minh giọng ồm ồm:
- Hai người quên khóa cửa.
- Xin lỗi!
Kỳ Tuấn xoay mặt đi chỗ khác, xoạc hai tay vào túi quần. Minh Thư ấp úng nhìn ông Minh:
- Ông chủ, tôi... tôi...
- Cô có gì để giải thích không? Cách đây vài ngày cô từ hôn với con trai tôi, bây giờ lại là cái tin sét đánh này.
- Mong ông hiểu cho. Nhưng tôi không phải là người như ông nghĩ.
- Chứ là như thế nào?
- Tôi đến đây để lấy đồ. Tôi đã lấy xong, tôi đã fax đơn xin nghỉ phép tới nhà của ông. Nếu vì chuyện này mà ông không hài lòng, ông cứ việc đuổi tôi ngay khi nào ông muốn. Nhưng hiện tại thì tôi không thể ở đây và đối diện với con người này.
Nói rồi Minh Thư bỏ đi. Kỳ Tuấn nhìn theo tiếc nuối...
- Thư, chờ đã...
- Đứng lại đi Kỳ Tuấn.
- Sao vậy ạ?
- Lần này cậu là kẻ phá hoại thật sự rồi đấy.
- Ông làm ơn hãy phán xét sau đi. Không giỡn đâu!
Kỳ Tuấn đuổi theo Minh Thư nhưng không kịp. Thư lại lên Taxi và ra sân bay, Ánh Tuyết đã chờ sẵn ở đó. Cô nói:
- Có rất nhiều nơi để du lịch cho thanh thản tâm hồn, nhưng tốt hơn hết là ngay bây giờ cậu hãy quay về mái nhà của cậu.
- Mái nhà của tớ à? Về nơi ấy để làm gì chứ?
- Cậu rời xa gia đình đã 5 năm nay rồi. Không lẽ, cậu không muốn quay về nhìn mẹ cậu ra sao hay sao?
- Thôi tớ đi nhé!
- Về sớm nha.
Minh Thư ra đi, cô cũng chẳng biết mình phải đi đâu. Điểm đến đầu tiên của cô là SaPa, cô muốn đến
Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé
Game:
Game mobile miễn phí | Game android hay | Game dien thoai
Phần Mềm
Giao Diện Điện Thoại | Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại
Thế giới Truyện
Truyen nguoi lon | Truyen tinh yeu | Truyện cười | Truyện ma | Đọc truyện hay | Tieu thuyet tinh yeu