Ghé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^ được khóc khi chúng không chơi với Tuấn.
- Tớ không chịu đâu.
- Hãy hứa với tớ cậu sẽ làm được. Tớ sẽ cố gắng tìm cậu, khi cậu đã không còn một cậu bé nữa.
- Phương My đừng đi mà.
- Kỳ Tuấn là cậu bé quan trọng nhất trọng nhất, là cậu bé tớ yêu thương nhất trong lòng tớ đó.
- Cậu không yêu tớ nữa sao?
- Nếu ngày sau gặp lại, Tuấn chắc vẫn còn là một cậu bé cô đơn thì tớ nhất định sẽ làm bạn gái của Tuấn. Tuấn là một cậu bé dễ thương, sẽ có người thích hợp với Tuấn hơn tớ mà.”
Rồi mặc cho nước mắt cậu bé vẫn chảy, Phương My lau nước mắt cho cậu lần cuối rồi hôn lên hai má ửng hồng của Kỳ Tuấn. Chiếc xe chạy đi mà Kỳ Tuấn vẫn đuổi theo, chạy theo một đoạn rất dài. Đến nỗi Kỳ Tuấn ngã lăn ra vì vấp té...
- Này, sao lại khóc như vậy?
Kỳ Tuấn ngước lên nhìn, là một cậu trai choai choai cao lớn trông rất ngầu và phía sau là một anh chàng trạc tuổi Tuấn nhưng khá chỉn chu và đỡ cậu đứng dậy. Cũng ngày hôm đó, Tuấn làm quen với Bùi Đàm Phúc và Trương Gia Hòa.
Hồi ức tuổi thơ không có gì là quá đẹp đẽ, nhưng Tuấn vẫn không quên câu chuyện của 13 năm về trước, khi Tuấn vẫn là một học sinh lớp 7. Kể từ đó, Tuấn thay đổi hẳn, kết thân với Bùi Đàm Phúc và Trương Gia Hòa, trở thành một bộ ba nổi tiếng. Tuấn đã tìm được những cậu trai mới làm chiến hữu, ít khóc hơn và dạn dĩ với con gái nhiều hơn. Và từ đó tới nay, Thái Kỳ Tuấn đã được biết đến với khái niệm như thế. Tuấn cũng chấp nhận cuộc sống mới, quen với vị thế của một hotboy, cố gắng vùi sâu thất bại tình yêu thơ bé. Lần trở về của Phương My lần này không làm Kỳ Tuấn mảy may xúc động một chút nào, nhưng Kỳ Tuấn vẫn nhớ câu chuyện ấy. Không phải vì anh vẫn yêu Phương My, cái tình yêu đó nó qua đi lâu lắm rồi, không thể phủ nhận đã từng yêu nhưng bây giờ thì không yêu nữa. Không hẳn vì ngày xưa Phương My đã bỏ Tuấn mà đi, mà là vì giờ đây trái tim anh không thuộc về cái vị trí của một thằng bé chờ đợi người yêu, mà là trái tim Tuấn đang hướng về một suy nghĩ khác...
Một ngày hiếm hoi cả Tuấn và Thư đều thức dậy và dùng chung một cái bếp vào buổi sáng. Trông Kỳ Tuấn có vẻ hơi trầm ngâm còn Minh Thư thì vẫn còn hơi say vì hôm qua dù uống không nhiều nhưng Thư cũng cảm thấy đầu còn nhức. Cô uống nước lọc và ăn một chút bánh mì sandwich, Kỳ Tuấn trông thấy như thế bèn làm cho cô một phần trứng chiên và xúc xích được bày trí đẹp mắt. Kỳ Tuấn đặt trước mặt Minh Thư, cô hỏi:
- Cái gì đây?
- Không biết hả? Là điểm tâm sáng.
- Tôi biết là điểm tâm sáng, nhưng đây không phải là vị trí của anh ngồi.
- Anh làm cho em.
- Nhưng anh nghĩ tôi có ăn không?
- Xem như em ăn để cảm ơn đêm qua anh đưa em về nhà đi.
- Đêm qua tôi còn đủ tỉnh táo thì tôi tát cho anh vài tát tay rồi. Chỗ tôi đang vui chơi anh phá làm gì ? Tôi có gọi anh đi tới đó không? ... À, mà cũng phải ... Anh đâu phải tới đó để đón tôi về. Anh tới đó để hẹn hò với giáo viên của khóa học mà. Trần Phương My thì phải...
Kỳ Tuấn chỉ im lặng, trông anh thật hiền từ những lúc buồn bã. Không hề giống một playboy chút nào, Minh Thư nhìn ánh mắt của Kỳ Tuấn là lạ, cô cũng không nghĩ gì thêm mà đứng dậy. Kỳ Tuấn nắm tay Minh Thư lại nhưng không nhìn cô:
- Em không ăn thật sao?
- Buông tay tôi ra.
- Ngon lắm đấy!
- Tôi nhắc lại lần nữa, anh buông tay tôi ra.
- Em thù ghét anh đến vậy sao?
- Còn hơn như thế.
- Anh đang cô đơn, em giúp gì được cho anh không?
Minh Thư cười một cách tự cao rồi nói:
- Nếu Trình Can mà làm cho tôi một bữa ăn sáng như thế này rồi nói với tôi câu đó, tôi sẽ ôm hôn anh ta và nói “chắc chắn rồi anh yêu!” nhưng, anh thì không ...
Rồi Minh Thư vừa bước được vài bước đã nghe tiếng đập mạnh xuống sàn, cô quay lại và nhìn thấy cái đĩa đã vỡ vụn, thức ăn thì văng tung tóe. Minh Thư sợ hết hồn, tim cô đập thình thịch, Kỳ Tuấn vẫn không quay lại nhìn cô, tay thì nắm chặt ly nước. Kỳ Tuấn cất giọng như muốn giết người vậy:
- Em vẫn tiếp tục dùng hắn so sánh với tôi sao? Đã nói bao nhiêu lần rằng hắn không đáng để em phải như thế.
- Không phải chuyện của anh.
- Thì đừng bao giờ so sánh hắn trước mặt tôi, nghe rõ chưa?
Đến lượt cái ly thủy tinh nứt thành từng mảnh trong lòng bàn tay, Kỳ Tuấn trong lúc nổi giận thật là đáng sợ, mắt anh đỏ ngầu, giọng ồm ồm và đôi tay thì có thể bóp nghẹt bất cứ thứ gì. Minh Thư hơi hoảng loạn, cô nhốt mình trong phòng khá lâu, những lúc không gian yên tĩnh, Thư lại suy nghĩ. Cô sai thật rồi, tại sao phải vì một người không dành trọn con tim cho mình mà đi làm tổn thương người khác. Người khác ở đây có lẽ là người cô luôn muốn làm anh ta trong tình trạng như đêm qua và ngày hôm nay. Quả thực lúc nói câu “Anh đang cô đơn...”, vẻ mặt Kỳ Tuấn làm Thư thoáng quên hết tất cả những chuyện xảy ra và muốn đáp lại anh một câu gì đó. Nhưng Thư không làm được, những định kiến cho bản thân, những kế hoạch trả thù được vạch ra sẵn, cô không thể nào chỉ vì những khoảnh khắc thoáng qua như thế. Kỳ Tuấn rõ ràng ngày hôm nay đem lại cho Thư một cảm giác mới mẻ, anh chàng khó hiểu này không hoàn toàn quá bí ẩn về lối sống, nhất là khi Thư đã nghe được câu đó. Khác nào Thư đã biết được điểm yếu của anh mà xuyên tạc để trả được thù hận. Rồi cô tự hỏi, cô phải trả thù đến đâu là đủ, phải trả thù đến đâu thì mối hận trong lòng cô mới được xua tan, khi mà cái lý do mà cô kết lại mối hận này giờ chỉ là một sự thật phũ phàng.
Thư hé cửa, Kỳ Tuấn đã không còn ở đó. Cô không cảm thấy mình có lỗi, nhưng tự trong lòng cái thôi thúc gì đó đẩy Thư đi lấy chổi để quét dọn bãi chiến trường mà lẽ ra nếu Thư không đanh đá kiêu kỳ trêu tức Kỳ Tuấn, có lẽ sẽ là một món ăn ngon. Minh Thư thở dài, cô không cho phép mình suy nghĩ quá nhiều. Khác với Kỳ Tuấn, Minh Thư đã làm bạn với nỗi cô đơn trong suốt một thời gian dài. Cô không cho rằng cô đơn là cái gì đó quá tệ bạc. Nếu như cả hai chỉ có thể dừng lại ở mức cấp trên-nhân viên thì Thư đã có thể chia sẻ với Tuấn cách giải tỏa nỗi niềm cô đơn.
Sự cô đơn là một điều kỳ lạ, nếu người ta cảm thấy hòa hợp với cô đơn được thì sẽ ca ngợi rằng đã tìm được một khoảng không ưu tư riêng. Nhưng nếu người ta cảm thấy sợ nỗi cô đơn ấy, con người sẽ luôn tìm cách trốn tránh, dùng mỗi cách để nhấn chìm sự cô đơn sâu trong đáy lòng.
Có lẽ Thư và Tuấn là hai trường hợp đó.
Chỉ có một giải pháp thoát khỏi sự cô đơn. Tức là khi ta không còn cảm thấy bên cạnh ta chỉ có mình ta nữa. Khi ấy, nỗi cô đơn không tự tan biến đi, mà những tâm hồn cô đơn sẽ dần khít lại, gần gũi nhau, hoặc vì một lý do nào đó mà kéo sát lại bên nhau thì khái niệm cô đơn sẽ vĩnh viễn tan biến.
- Anh đang cô đơn hả?
- Không.
- Anh đang nói dối.
- Em biết rằng anh sẽ không bao giờ cô đơn mà.
- Vì sao?
- Vì anh có em. Ngay cả khi chúng ta chưa là gì của nhau hết.
- Anh biết em nghĩ gì khi nghe điều đó không?
- Nghĩ gì?
- Nghĩa là em sẽ đợi. Cho tới một ngày em có thể thỏa lấp cô đơn trong lòng anh.
Cặp đôi ấy tựa đầu vào nhau, còn ai khác ngoài Trình Can và Phương Dung. Nhận thấy rằng giữa anh và Minh Thư không còn gì có thể níu kéo, Trình Can vẫn còn những giải pháp khiến anh không bao giờ chùn bước với cô đơn. Trình Can không bao giờ cô đơn, bởi nỗi nhớ thương của anh không bao giờ dành cho duy nhất chỉ một người.
Vương Khang sau khi hoàn thành bài viết của mình, anh chàng lướt web đến mỏi cả mắt nhưng cũng không tìm được thông tin gì thú vị để tiếp tục ngồi trước màn hình. Yahoo, Facebook, Twitter,...
Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé
Game:
Game mobile miễn phí | Game android hay | Game dien thoai
Phần Mềm
Giao Diện Điện Thoại | Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại
Thế giới Truyện
Truyen nguoi lon | Truyen tinh yeu | Truyện cười | Truyện ma | Đọc truyện hay | Tieu thuyet tinh yeu