Ghé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^ lắm nha! Muốn ghi điểm với vợ phải không?
- Người ta sinh con cho mình, suốt 9 tháng 10 ngày phải mang vác cái bụng, không mệt thì cũng mỏi. Anh thì chẳng làm được gì ngoài đáp ứng sở thích của cô ấy. Chỉ có điều, những điều như thế thì cô ấy không bao giờ nói với anh.
- Cho nên anh mới hỏi em?
- Ừ.
- Được rồi. Em biết rồi. Tất cả là vì Minh Thư.
- Đúng. Tất cả là vì Minh Thư.
Kỳ Tuấn chào tạm biệt rồi mỉm cười vẫy tay chào Ánh Tuyết, lúc mở cửa vào, nhìn Minh Thư ăn ngon miệng với chén chè làm Tuấn cảm thấy có một chút cảm giác gì đó khoan khoái trong lòng. Anh đứng nhìn và cười cười mãi:
- Anh cười gì vậy? Trông tôi ăn lạ lắm sao?
- Em thích ăn chè hả?
- Chắc là triệu chứng thèm ăn của bà bầu thôi.
- Sao em không nói với anh?
- Nói chuyện gì? Chuyện tôi thích chè hả?
- Ừ. Không phải chúng ta đã nói, tất cả là vì đứa con sao. Nếu em nói đây là triệu chứng của bà bầu thì cũng liên quan đến anh rồi?
Minh Thư không phản ứng, cô chỉ im lặng và tiếp tục ăn. Kỳ Tuấn cũng im lặng một chút rồi nhìn đồng hồ:
- Cũng chưa muộn lắm, thôi em ở nhà ngủ trước, anh đi tìm Đàm Phúc tán gẫu.
- Buồn cười thật!
- Chuyện gì?
- Chúng ta mỗi người một chỗ ngủ, liên quan gì nhau mà dặn dò kỹ khi đi chơi thế.
- Chỉ là nói thôi mà.
Đàm Phúc nhận được tin nhắn của Kỳ Tuấn anh chàng phải ngồi bật dậy và xua cô nàng chân dài xinh đẹp trên giường:
- Bạn anh tới!
- Thì sao?
- Bọn anh thường nhậu tới sáng.
- Chiếc giường của anh rất êm.
- Ừ. Thì đêm khác anh lại mời em tới, đêm nay vậy là kết thúc vui vẻ của chúng ta rồi.
- Anh bị gay hả? Bạn bè còn quan trọng hơn chuyện chăn gối.
- Ừ. Bạn bè của anh là quan trọng nhất bởi vì em chưa phải là gì của anh cả. Anh và em chỉ vui chơi thôi. Cho anh là gay cũng được, nhưng về nhà thì đừng nhớ tới cái giường của anh nữa nhé!
- Vậy thôi em về. Nhớ lần sau đó nha cưng!
Miễn cưỡng đáp lại nụ hôn của cô nàng, Kỳ Tuấn cũng bước lên tới. Đàm Phúc gượng đỏ cả mặt:
- Chào!
- Sao không nói nhà có khách, biết vậy tớ không tới làm phiền?
- Cậu cũng biết nói là khách mà. Anh em mới là nhất! Thôi vào đi, hôm bữa cãi thành công mấy vụ tranh chấp tài sản, được chiêu đãi hậu hĩnh, còn được quà cầm tay mang về là cặp Whisky nữa. Vào đây nào! Chào mừng đến với party của những gã trai độc thân!
Hai anh chàng ngồi nói chuyện trong phòng khách, vừa nhâm nhi rượu và say với thuốc lá. Nhìn tấm ảnh trên bàn, đó là ảnh lúc mới kết nạp Kỳ Tuấn vào nhóm, còn có Gia Hòa và Đàm Phúc. Kỳ Tuấn cầm lên và nhìn, Đàm Phúc nói:
- Ảnh đó trông cậu nai tơ phết.
- Tớ cũng định nói thế.
- Còn bây giờ, nếu đại ca còn sống, chắc anh ấy cũng không ngờ đàn em của mình lại tiến bộ vượt bậc đến như vậy.
- Không có đại ca, lâu rồi chúng ta mới chìm sâu trong thoải mái ở cái vương quốc đàn ông này.
- Vương quốc đàn ông?
- Ừ. Rượu, thuốc lá và những câu chuyện chỉ có những thằng đàn ông chia sẻ với nhau. Không đàn bà, không tình dục, quên hết sự đời.
- Cậu định đổi trò thật sao?
- Tớ không chắc mình đang làm đúng hay sai.
- Từ một nai tơ trở thành bad boy thì không khó nhưng từ một bad boy mà muốn thay đổi thành một quý ông thì không có dễ đâu nha.
- Tớ dư biết điều này. Nhưng...
- Tớ hiểu cậu. Nhưng tại sao cậu lại lâu chán quá với trò chơi này?
- Vì tớ đã không xem nó là trò chơi mất rồi, Đàm Phúc. Tớ phải thừa nhận với cậu như thế. Bây giờ, tớ thực sự đã yêu người phụ nữ ấy.
- Ôi không, ... tồi tệ thật.
Một đêm lãng mạn với những ái ân lãng mạn trên giường, Phương Dung ngồi dậy, hôn lên môi Trình Can và nói:
- Cảm ơn anh đã cho em những phút giây hoan lạc tuyệt vời.
- Đừng nói vậy, em cũng cho anh một cảm giác tương tự như thế.
- Có anh bên cạnh thật tuyệt. Ước gì ...
- Ước gì thế em yêu?
- Anh là của em mãi mãi. Của riêng em mà thôi.
- Của riêng em... là như thế nào nhỉ?
- Thì ... là như thế đó.
- Là như thế nào? Anh thực sự không biết đó.
- Không lẽ anh đợi người ta nói thẳng. Em không đường đột thế đâu.
- À, vậy để anh đoán thử nha.
Trình Can mỉm cười kéo trong ngăn tủ ra, trong ánh đèn mập mờ, Phương Dung không kịp đoán là gì. Rồi Trình Can lấy ra chiếc nhẫn và đeo vào tay Phương Dung rồi nói:
- Có phải như thế này thì anh sẽ là của riêng em hay không?
Phương Dung sung sướng nhìn chiếc nhẫn nằm gọn trong ngón tay, chiếc nhẫn vừa như in vậy. Cô ôm chầm lấy Trình Can và thốt lên:
- Anh làm em phát điên về những trò ú tim thế này đấy.
- Phải để lại một chút gì đó ấn tượng chứ em yêu.
- Em cứ nghĩ anh chưa quan tâm đến chuyện này.
- Lầm rồi. Anh nghĩ đã đến lúc anh phải giữ chặt lấy hạnh phúc thực sự của cuộc đời anh. Là em đó!
- Ôi anh Can ...
- Làm vợ anh nhé, Phương Dung!
Phương Dung ôm lấy Trình Can và hôn anh thật nhiều nụ hôn. Trình Can vẫn chờ Phương Dung trả lời, cô lau vội hai hàng nước mắt trên mi:
- Muốn nói không cũng không được.
- Vậy thì là ...
- Vâng. Em đồng ý. Em đồng ý làm vợ anh.
Cả hai siết chặt lấy nhau, ôm ấp nhau và cứ liên tục nhìn chiếc nhẫn sáng lấp lánh. Phương Dung nói:
- Nó tuyệt vời quá anh ạ!
- Em biết không, anh thèm thuồng được sống trong cảm giác hạnh phúc từ lâu lắm rồi. Ba mẹ anh chung sống không bao lâu thì ly hôn, anh thì không tìm được ai có thể hẹn hò nâng cấp thành yêu đương. Nếu có thì một là không đến với anh vì mục đích tình yêu, hai là chỉ yêu thôi và chẳng muốn đi xa hơn nữa. Cho đến khi gặp Minh Thư, anh đã bắt đầu mường tượng ra một gia đình hạnh phúc cùng cô ấy. Và kết quả thì... Thực sự mà nói anh chưa bao giờ cảm thấy trở nên hận tình yêu khi bị Minh Thư bỏ rơi và trở thành vợ của kẻ thù của anh. Nhưng giờ nghĩ lại, anh cảm thấy Chúa đã thương anh đó chứ.
- Anh kể đến đây mà vẫn không trách Người đã cho anh nhiều bất hạnh à?
- Không. Nhờ có vậy mà anh mới tìm thấy hạnh phúc thực sự của anh, chính là em. Có thể anh yêu Minh Thư trước nhưng duyên số mà. Giờ thì anh đã có em. Anh sẽ cho phép những bất hạnh tình yêu trước kia của anh xóa tan vĩnh viễn, anh trông chờ những hạnh phúc mới đến từ em.
- Em hứa. Em sẽ cho anh những điều mà anh thiếu thốn trước kia.
- Anh yêu em!
Thế là lại có một cuộc hôn nhân khác sắp diễn ra, mà liệu đây có lại phải là hôn nhân của những toan tính chỉ vụ lợi và dùng ngày đẹp nhất của cuộc đời lợi dụng nó để thực hiện những mưu đồ khác. Đã có một cuộc hôn nhân xảy ra và đang như thế, nhưng rồi hai trái tim ấy cũng dần dần hòa nhịp khi mà người lập nên kế hoạch không nhận thấy bất cứ sự việc gì đáng phải làm như thế từ đối phương. Con người mà, ai lại không muốn được sống trong một bầu trời tình cảm, biển cả yêu thương. Chỉ có những lý do buộc phải cuốn con người vào vòng xoáy trả thù mà thôi. Còn cuộc hôn nhân sắp diễn ra thì sao? Liệu có phải là một cuộc hôn nhân trong toan tính? Nó sẽ được gì khi một bên đến từ sự chân thành còn bên còn lại thì luôn là một ẩn số khó giải đáp? Cô ta thực sự là một thiên thần gãy cánh hay ác quỷ máu lạnh?
-------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.Likevn.wap.sh. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.Likevn.wap.sh – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động...!
-------------------------
Chap 43:
Thư mở mắt ra, ánh nắng đã chiếu vào mặt. Cô choàng tỉnh giấc và như một thói quen, Thư ngước lên nhìn lịch, cô nhoẻn cười. Chỉ hơn 2 tháng nữa thôi, bé con yêu dấu sẽ
Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé
Game:
Game mobile miễn phí | Game android hay | Game dien thoai
Phần Mềm
Giao Diện Điện Thoại | Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại
Thế giới Truyện
Truyen nguoi lon | Truyen tinh yeu | Truyện cười | Truyện ma | Đọc truyện hay | Tieu thuyet tinh yeu