Ghé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^ tỷ đồng tiền chuộc.
- Các người chỉ muốn tiền. Tôi không muốn vợ tôi bị ngược đãi.
- Đổi lại bọn này cũng không muốn sự tham gia của cảnh sát.
- Được rồi.
- Sáng mai tôi sẽ nói địa điểm giao tiền. Mau mà chuẩn bị 5 tỷ đi.
Phương Dung và Trình Can cùng nhau đi xem nhà hàng nơi tổ chức tiệc cưới. Lúc trở về, Trình Can hỏi:
- Em thích chỗ này chứ?
- Sao cũng được. Miễn chú rể là anh.
- Em nói kỳ... Sao không phải là anh chứ!
Trình Can mỉm cười, Phương Dung hỏi:
- Anh quả thực không lo lắng gì khi Minh Thư mất tích sao?
- Em hỏi vậy vì em nghĩ anh còn gì với Minh Thư à?
- Thì dù gì hai người đã từng...
- Đã từng có gì đó thì đã sao chứ. Bây giờ anh sắp kết hôn, chuyện vợ con người ta mất tích gì đó thì cũng là chuyện của người ta. Nếu là vợ con anh thì anh mới lo lắng sốt vó mà thôi.
- Anh chưa có vợ có con đâu nhé!
- Anh sắp có vợ. Con hả? Thì biết đâu chừng nay mai.
- Anh ghê quá nha. Chưa chi mà trói buộc tự do của em rồi!
- Ô hay ... điều đó là đương nhiên cơ mà.
Nói như thế chứ Trình Can trong lòng cũng đang rối rắm không biết tìm kiếm Minh Thư bằng cách nào để cô vợ chưa cưới không nổi cơn tam bành. Đâu phải muốn quên người con gái kia là dễ dàng. Không phải Trình Can vẫn còn vấn vương chi nữa nhưng đâu phải ngoài sự quan tâm ấy không thể quan tâm ở mức bạn bè. Anh cũng đang khá lo khi mà vẫn chưa thấy động tĩnh gì.
Kỳ Tuấn không nói không rằng chạy xe về Bình Dương và tìm gặp bà Kim...
- Mẹ tôi đâu rồi?
- Thưa cậu, bà chủ đã ra nước ngoài bàn việc làm ăn gì đó rồi ạ.
- Đi lâu chưa?
- Cậu tìm bà có việc gì?
- Không nói với bà nữa.
Dĩ nhiên Tuấn biết rõ mã số của két sắt trong phòng bà Kim, anh chàng rút đủ số tiền mặt. Nhưng chắc là vừa ra nước ngoài nên bà đã không để lại đủ số tiền đó ở nhà. Tuấn không thể để bà Kim làm cho lớn chuyện, anh thực sự không thể chờ đợi và tin tưởng giao sinh mạng của vợ con anh cho cảnh sát. Kỳ Tuấn đành mặc cho mọi chuyện, anh gom hết số tiền, còn bao nhiêu hay bao nhiêu rồi cho vào balô rồi bỏ đi. Anh ngồi nhà chờ đến trời sáng, Kỳ Tuấn chuẩn bị lái xe ra khỏi nhà thì Đàm Phúc lại đi tới. Trông thấy Kỳ Tuấn bí mật lái xe đi mà không nói gì, Đàm Phúc cho xe vào chỗ khá kín và Kỳ Tuấn đúng là không để ý...
- Lạ thật, chẳng lẽ bọn bắt cóc đã cho nó tin tức gì?
Đàm Phúc liền bí mật gọi cho cảnh sát rồi sau đó âm thầm đuổi theo Kỳ Tuấn. Kỳ Tuấn đã nhận được địa điểm giao tiền chuộc. Dĩ nhiên với kinh nghiệm của một tay chơi nổi tiếng, bị theo dõi là việc Kỳ Tuấn sẽ sớm phát hiện. Nhận ra đó là số xe của Đàm Phúc, Kỳ Tuấn nhìn theo rồi nói thầm:
- Cảm ơn Đàm Phúc, nhưng chúng sẽ làm hại Minh Thư nếu cậu nhúng tay vào. Hiểu cho tớ!
Kỳ Tuấn nhấn ga và chạy lên bỏ Đàm Phúc một đoạn dài sau đó đột ngột rẽ đường tắt làm Đàm Phúc mất phương hướng không đuổi theo kịp nữa. Kỳ Tuấn lái xe đến một nhà kho bỏ trống đã khá xa thành phố, anh đeo balô sau lưng, giấu sẵn cặp côn trong balô. Kỳ Tuấn đứng trước cửa nhà kho rồi đập cửa:
- Mở cửa ra! Mau lên!
Không có ai hết. Kỳ Tuấn liền đập cửa và xông vào, Minh Thư nghe có tiếng phá cửa, cô vừa mừng vừa hoảng sợ. Cánh cửa bật ra, đó là Kỳ Tuấn. Kỳ Tuấn nhìn Minh Thư, Minh Thư giật mình:
- Sao anh lại tới đây?
Kỳ Tuấn chỉ im lặng mà cởi trói cho Minh Thư, Minh Thư đẩy Kỳ Tuấn ra:
- Anh điên hay sao? Chúng không nhận tiền chuộc để thả chúng ta đi dễ dàng vậy đâu. Chúng đang gài anh đó!
- Đi thôi!
- Chúng đông đúc lắm. Anh đang làm chuyện vô ích đó!
- Cứu người mình yêu thương không bao giờ là vô ích cả. Đi nhanh lên em!
Kỳ Tuấn nắm tay kéo Minh Thư đi, quả thực cô nói không sai, gần 20 tên dàn hàng ngang đứng chặn cửa ra vào. Tên đầu sỏ nói:
- Khá lắm anh bạn, dám tả xung hữu đột lao thẳng vào sào huyệt của bọn này à! Tiền chuộc đâu?
- Để chúng tôi đi ra, tiền sẽ là của các người.
- Không được. Không để cái balô đó xuống thì không đi đâu hết.
Kỳ Tuấn nhìn bọn cướp, anh quay lại, Minh Thư tái xanh mặt vì run sợ, cô nói:
- Phải làm sao bây giờ?
- Em chạy trước đi!
- Còn anh?
- Đây là điều khiển, xe của anh để ở đầu ngõ.
- Không. Có chạy chúng ta sẽ cùng chạy.
- Anh giao tiền xong sẽ ra ngay. Anh hứa mà!
Kỳ Tuấn gật đầu nhìn Minh Thư, anh siết nhẹ tay cô một cái rồi nhìn Minh Thư bỏ đi. Kỳ Tuấn biết mình đã khó chạy được nhưng anh vẫn vui khi thấy Minh Thư đã chạy xa. Anh quăng balô cho tên đầu sỏ, hắn tỏ ra điên tiết:
- Thằng khốn! Sao chỉ có nhiêu đây?
- Không đủ tiền. Chỉ có nhiêu đó thôi! Lấy hay không thì tùy.
- Dám giỡn mặt với tao hả? Xử nó tụi bây!
Kỳ Tuấn cắm lấy cặp côn và cứ thế mà tung những đón đánh hiểm, anh biết chống cự càng lâu càng tốt, để Minh Thư bỏ chạy tức là Tuấn khó mà sống sót rời khỏi đây. Nhưng anh vẫn cố hết sức dùng côn mà đánh trước những cây mã tấu sáng chói cả mắt. Tuấn đang dùng những đòn đành mà anh đã từng một thời phiêu cùng Gia Hòa và Đàm Phúc. Anh đang đùa giỡn với mạng sống của mình chỉ vì một người phụ nữ mà anh đến với cô ta chỉ vì muốn trả thù. Nhưng hóa ra thù hận và yêu thương cứ tưởng cách xa nhau mà bây giờ lại gần nhau thật. Vì từ thù hận, Tuấn đã yêu Thư từ lúc nào rồi. Đến cả mạng sống anh cũng không màng để cứu cô nữa.
Kỳ Tuấn vẫn đánh và đánh, anh đang cố dùng những sức lực cuối cùng mà đáp trả bằng những cú đánh yếu ớt sau khi may mắn né được hàng loạt mấy vết chém giáng trời từ những cây mã tấu oan nghiệt. Tuấn bị thương khá nhiều, anh nhìn thấy Minh Thư. Cô hét lên:
- Dừng tay lại hết đi!
Kỳ Tuấn ngã xuống sàn, máu me đầy người, anh thở hốc hác nhìn Minh Thư. Cô nói:
- Tôi đang ở đây! Tôi sẽ không đi đâu cả. Tôi sẽ yêu cầu người nhà giao tiền chuộc. Các người không được đánh nữa.
- Cô có chắc chúng tôi không dính cú lừa nữa?
- Tôi chắc chắn.
- Được. Lôi hắn vào trong kia đi!
Đàm Phúc và các chiến sĩ công an cũng đang theo dấu vết. Anh hối thúc:
- Bạn tôi hành động rất nông nỗi, các anh mà chậm trễ sẽ có án mạng xảy ra đấy!
- Báo cáo, đã tìm ra chiếc Lamborghini Gallardo biển số xe đúng như anh này báo.
- Ở đâu thế?
- Một nhà kho cũ ở Long An.
- Xa thế à?
- Đi nhanh lên thôi!
- Báo cáo sếp!
- Lại chuyện gì nữa thế?
- Gia đình Thái Kỳ Tuấn báo tin tới, bọn bắt cóc đòi tiền chuộc lên đến 10 tỷ cho cả hai người do Kỳ Tuấn không mang đủ số tiền chuộc mà vẫn đến cứu con tin.
- Cái gì? Sao cậu ta liều mạng vậy?
- Nhanh lên! Chúng ta phải hành động ngay!
-------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.Likevn.wap.sh. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.Likevn.wap.sh – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động...!
-------------------------
Chap 46:
Tuấn và Thư lại bị lôi về căn phòng nơi Thư đã giam ở đó, Minh Thư thì vẫn không sao trong khi Kỳ Tuấn thì tả tơi như cái mền rách. Anh chàng cố gắng ngồi dậy, một người ngồi trên giường một người ngồi dưới sàn đất. Minh Thư hỏi:
- Anh không sao chứ?
- Sao cô ngốc vậy? Đã bảo chạy mà không chạy.
- Tôi không muốn phải chịu ơn ai cả. Có chết thì cũng chết!
- Làm ơn dẹp bỏ cái thói ích kỷ ấy đi. Cho là cô không thích nhưng tôi đã chịu ở lại cầm chân chúng thì cô cũng phải cố mà thoát thân vì đứa nhỏ chứ.
- Nhưng tôi biết nếu tôi đi khỏi thì cái mạng anh chúng cũng không chừa lại làm gì.
Kỳ Tuấn thở dài:
- Em không nghe anh nói gì sao?
Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé
Game:
Game mobile miễn phí | Game android hay | Game dien thoai
Phần Mềm
Giao Diện Điện Thoại | Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại
Thế giới Truyện
Truyen nguoi lon | Truyen tinh yeu | Truyện cười | Truyện ma | Đọc truyện hay | Tieu thuyet tinh yeu