Ghé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
- Tôi sẽ không như thế nữa. Nhưng tôi sẽ không để anh ta làm như vậy nếu anh ta không nói rằng anh ta không hạnh phúc.
- Cái gì?
- Cô ấy nói không sai đâu.
Kỳ Tuấn đứng dậy, lau vệt máu từ mũi chảy ra. Anh nói:
- Tớ biết những gì vừa diễn ra. Nhưng những gì cô ấy nói cũng là thật.
- Cậu điên hả? Cậu và Minh Thư sắp có con. Không phải là hạnh phúc ngập tràn kia à?
- Chỉ là cái vỏ bề ngoài thôi.
- Đừng có điên. Thôi lên xe tớ đưa cậu về nhà. Đi nào! Đi!
Kỳ Tuấn quay lại nhìn Phương My, anh nói:
- Cảm ơn em!
Đàm Phúc lái xe đưa Kỳ Tuấn đến một nơi khá trống trãi, rồi lôi anh ra mà đập túi bụi. Kỳ Tuấn nói:
- Đủ rồi.
- Đánh cho cậu tỉnh. Cậu làm sao ăn nói với Minh Thư đây? Chính vợ cậu đã gọi nhờ tớ đi tìm cậu đấy.
- Thì đã sao chứ? Vì cái gì đây ? Tớ không muốn tiếp tục làm khổ người ta, tớ cũng muốn tớ cảm thấy được bình yên. Tớ không thể quay trở về nhà bởi vì người ấy vẫn ám ảnh đã bị tớ cưỡng bức. Tớ không thể tiếp tục hi vọng gì ở một người trước nay chưa hề có tình cảm với tớ. Cậu biết rõ thất bại đối với một thằng đàn ông là khó chịu như thế nào mà. Cậu cũng biết rõ tớ là người đã có rất nhiều chiến thắng dù chơi không đẹp nhưng cũng đã có những trận thua rất đau.
- Sao cậu lại phẫn nộ như vậy? Cậu vẫn từng tự hào vỗ ngực sắp lên chức mà.
- Ừ thì tớ đã từng hi vọng rất nhiều và bây giờ tớ phải chấp nhận thất bại kiểu như thế đó.
- Cậu còn đứa bé mà. Nó là con của cậu. Không thuộc về ai cả. Cậu là cha của nó.
- Phải. Nhưng tớ không xác định được đối với cô ấy, đứa nhỏ là niềm vui hay là thảm họa nữa. Tớ đã thực sự yêu rất nhiều. Tớ yêu Minh Thư rất nhiều. Nhưng Minh Thư thì không. Cậu biết điều đó khó chịu như thế nào không? Tớ không nghĩ cô ấy biết tớ đã biết được điều này.
- Về nhà đi! Cậu không thể ở đây cả đêm đâu.
Kỳ Tuấn theo Đàm Phúc trở về nhà, chiếc xe đỗ xịch trước tòa chung cư quen thuộc. Kỳ Tuấn nói:
- Sau khi cô ấy sinh con, tớ sẽ là người đề nghị chia tay.
- Cậu định làm ông bố tồi trong mắt đứa nhỏ à?
- Thà tớ là thằng tồi bại còn hơn là nỗi ánh ảnh cho người phụ nữ tớ yêu suốt đời.
Trong khi đó, một giọng nói từ một nơi không xa là mấy cất lên:
- Số ảnh đó không cần phải đăng lên tạp chí rình rang. Hãy giao đến ngay người nhận là Hoàng Ngọc Minh Thư.
Phương Dung tự thưởng cho mình một nụ cười tự đắc:
- Sắp có trò hay để xem rồi! Hoàng Ngọc Minh Thư, tôi không để cô sống trong hạnh phúc lâu thêm đâu.
Nhưng vẫn có một người nghe lén tất cả các cuộc gọi từ Phương Dung. Trình Can ngồi ở phòng bên cạnh nhưng vẫn nghe hết. Anh thở dài:
- Vợ tôi đang làm gì vậy?
Chap 55:
Một ngày mới bắt đầu, Trình Can thức dậy sớm hơn Phương Dung. Anh chạy bộ quanh sân nhà, Trình Can vẫn còn suy nghĩ về chuyện hôm qua. Nhưng Trình Can chỉ gạt qua mọi chuyện và cho rằng đó là do Phương Dung có tham vọng thể hiện mình giỏi hơn Minh Thư mà thôi. Anh vào nhà khi nắng đã lên cao, Phương Dung chỉ vừa mới thức và đang đọc báo. Can hôn lên má vợ và hỏi:
- Hôm nay em thế nào?
- Tốt. Còn anh?
- Anh đang ướt.
- Lại một ngày sáng hôn tạm biệt nhau, tối gặp nhau nữa hả?
- Em có muốn một chút khác biệt không?
- Như thế nào?
- Muốn biết thì hãy từ chối tất cả các cuộc hẹn sau 8 giờ tối đêm nay.
- Cũng được. Anh có thể bật mí đó là gì không?
Trình Can cười ranh mãnh:
- Một bữa ăn có đầy đủ dao và thìa.
- Ôi anh trả lời ăn gian à?
- Anh cần đi tắm. Trông anh dơ quá!
- Anh cũng biết vậy.
- Em đi trước nha.
- Chúc một ngày tốt lành.
Một tổ ấm khác cũng bắt đầu một ngày mới, Thư dậy sớm hơn mọi ngày khi cô cảm thấy những cơn đau hơi nhẹ đến từ bụng. Nhưng vẫn còn hơn 10 ngày nữa mới đến ngày bé yêu ra đời theo tính toán của cô. Cô ra khỏi phòng và thấy Kỳ Tuấn nằm ngoài sofa. Bà Trầm thì đang làm thức ăn sáng cho cả nhà...
- Con chào mẹ.
- Chào con.
- Anh ấy về khi nào vậy ạ?
- Cũng hơn 3 giờ sáng. Mẹ thấy con đã ngủ nên không gọi con dậy. Tuấn cũng đề nghị ngủ ở ngoài sofa không để con thức giấc và không muốn mùi rượu làm ảnh hưởng con.
- Dạ...
Rồi Minh Thư đi vào phòng và lấy ra cái chăn cho Kỳ Tuấn. Anh tỉnh giấc khi Minh Thư khẽ chạm vào tay vào mặt anh:
- Anh dậy rồi hả?
- Ừ.
- Hôm qua anh uống nhiều chắc là còn mệt, bây giờ anh vào giường ngủ thêm một chút lấy sức đi làm.
- Thôi khỏi. Anh ngủ đủ rồi.
Kỳ Tuấn ôm chăn đi vào trong phòng, Minh Thư đi theo và hỏi:
- Hôm qua em có làm gì khiến anh không vui phải không?
- Không có.
- Vậy sao anh lại nổi giận? Không chịu về nhà với em.
- Em trở nên nói nhiều từ khi nào vậy? Anh nhớ trước đây nghe được một câu nói của em là một điều xa xỉ đó.
- Mình là vợ chồng. Anh có gì hiểu lầm thì anh có thể hỏi em mà.
- Có những thứ anh đã từng hỏi rất nhiều. Nhưng giờ thì có lẽ anh biết anh đã có câu trả lời.
- Anh nghĩ em và Trình Can vẫn còn tình cảm sao?
- Không.
- Anh nói dối. Anh có nghĩ như vậy.
- Anh đã nói không có. Em đừng ép anh phải nặng lời.
- Có gì thì anh nói rõ đi. Em không muốn phải để người khác hiểu lầm về em.
Mặt Kỳ Tuấn đỏ ngầu vì tức giận:
- Người khác à? Phải. Chính là cái vấn đề đấy. Vấn đề anh luôn xem anh là người khác trong bất cứ mọi chuyện. Nhưng anh là ai trong mối quan hệ của chúng ta? Anh là chồng em. Anh là người mà cái xã hội này khái niệm rằng là người phải có trách nhiệm là điểm tựa vững chắc, là người phải biết quan tâm, chia sẻ. Nhưng anh có được làm cái điều đó không?
- Vậy là anh chưa bao giờ tin em và Trình Can trong sạch?
- Anh không có.
Kỳ Tuấn quay mặt đi chỗ khác, anh nhìn thấy Minh Thư ngồi xuống giường mặt thì cúi xuống. Anh cũng không biết phải làm gì. Tuấn vào tắm rửa cho tỉnh táo. Lúc anh bước ra thì Minh Thư vẫn còn ở đó. Kỳ Tuấn không nói gì và bước ra ngoài. Bà Trầm hỏi:
- Thức ăn nguội rồi, để mẹ làm nóng lại cho con.
- Dạ thôi khỏi mẹ. Mẹ làm cho vợ con được rồi.
- Hai đứa làm gì mà lớn tiếng vậy?
- Dạ, chỉ là tranh luận hơi lớn tiếng một chút thôi mà.
- Con là con rể, nhưng mẹ cũng xem con là con ruột nên mẹ mới nói. Vợ con đang mang thai, con nên quan tâm nó nhiều hơn một chút và giữ cho mình chút gì đó của một người sắp lên chức đi con. Đừng đi sớm về khuya như vậy. Vợ con hôm qua nó đã chạy đôn chạy đáo tìm bạn của con rồi thức chờ con, mẹ nói mãi nó mới chịu vào phòng ngủ đó.
- Dạ.
- Mẹ nói ít hiểu nhiều. Phụ nữ mang thai cảm xúc là quan trọng lắm con rể ạ.
- Con sẽ cố gắng về sớm.
- Thức ăn hâm nóng rồi, sữa cũng đã pha xong, con bưng vào dỗ ngọt vợ con đi.
Kỳ Tuấn đẩy cửa vào, thấy Minh Thư nằm xuống giường nhưng cô không màng nhìn đến anh. Thư chỉ quay mặt vào trong. Kỳ Tuấn đặt thức ăn xuống rồi đem ly sữa lại:
- Em uống sữa đi.
Minh Thư không trả lời. Kỳ Tuấn thở dài:
- Thôi anh đi làm. Sữa và thức ăn anh để trên bàn. Em có giận dỗi gì anh thì cũng ăn vì con. Ăn một chút cũng được.
Nhưng Minh Thư thì không trả lời. Kỳ Tuấn đi làm...
-------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.Likevn.wap.sh. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.Likevn.wap.sh – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động...!
-------------------------
Kỳ Tuấn vừa tới tòa soạn thì anh lại chạm mặt với Phương Dung. Cô búi tóc cao trong ra dáng phụ nữ mới
Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé
Game:
Game mobile miễn phí | Game android hay | Game dien thoai
Phần Mềm
Giao Diện Điện Thoại | Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại
Thế giới Truyện
Truyen nguoi lon | Truyen tinh yeu | Truyện cười | Truyện ma | Đọc truyện hay | Tieu thuyet tinh yeu