Ghé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^ />
Tú Linh mờ mịt nhìn người đàn ông lạ mặt, hoàn toàn không có ấn tượng gì. Đầu Tú Linh hỗn loạn một mảnh. Dù có lục tung tất cả lên, Tú Linh cũng không biết mình từng gặp người đàn ông lạ mặt này ở đâu, hơn nữa chuyện ước hẹn mà anh ta nói là gì, Tú Linh càng mù mờ hơn.
Lấy lại bộ mặt nghiêm túc, người đàn ông lạ mặt nói: “Trước kia, hai chúng ta từng là người yêu, được gia đình chấp thuận, anh đã quyết định đưa em về ra mắt gia đình và tiến tới cầu hôn em.” Để minh chứng cho lời nói của mình, anh ta thò vào trong túi áo khoác, lấy một chiếc nhẫn đính một hạt kim cương khá to. “Em xem, ngay cả nhẫn anh cũng đã mua rồi. Haizz………”
Tú Linh nghe được tiếng thở dài não nề của người đàn ông lạ mặt, đôi mắt anh ta buồn rầu nhìn Tú Linh. Nhìn thế nào cũng giống như một người tình đau khổ, vì cô người yêu của mình bị thương mất trí nhớ đúng vào lúc anh ta muốn cầu hôn và tiến tới hôn nhân.
Vén chăn, cầm lấy tay Tú Linh, anh ta thành thạo đeo chiếc nhẫn vào ngón gần áp út của Tú Linh. Vừa đeo nhẫn, mắt anh ta thâm trầm nhìn Tú Linh.
Tú Linh đầu óc một mảnh hỗn độn, đã mất đi toàn bộ giác quan và sự thanh tỉnh để suy nghĩ, mà dù có muốn, Tú Linh cũng không suy nghĩ được gì. Từ lúc tỉnh lại, Tú Linh chỉ gặp người đàn ông trung niên tên là Cao, và người đàn ông lạ mặt này một lần.
Đeo xong, anh ta nâng mu bàn tay của Tú Linh lên môi, và đặt xuống một nụ hôn: “Em yêu ! Em sẽ không rút lại lời hứa sẽ đồng ý làm vợ của anh chứ ?” Người đàn ông lạ mặt ngọt ngào hỏi, mắt anh ta sáng rực nhìn Tú Linh.
Tú Linh đông cứng cả người, sự động chạm của anh ta khiến Tú Linh thấy có điểm bất an và không dám tin tưởng đây là sự thật. Tú Linh thấy có rất nhiều chi tiết không đúng, nhưng là gì thì Tú Linh chịu không thể nghĩ ra được.
“Em yêu ! Sao em không nói gì ?” Người đàn ông lạ mặt lộ vẻ buồn bã, đôi mắt anh ta chăm chú nhìn Tú Linh.
Tú Linh tự dưng thấy có lỗi, vội vàng an ủi anh ta: “Tôi…tôi xin lỗi…nhưng mà…” Tú Linh luống cuống, muốn nói rằng có thể anh ta đã nhận nhầm người, nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu.
Người đàn ông lạ mặt chồm lên phía trước, tay anh ta nâng cằm Tú Linh: “Em yêu ! Đừng cảm thấy tự trách. Anh hiểu, hiện giờ em bị mất trí nhớ, em đang hoang mang và bối rối, nên không dám tin những lời nói của anh là sự thật. Nhưng anh tin rằng, khi em lành bệnh, anh sẽ đưa em về căn nhà mà hai chúng ta sống trước kia. Lúc đó, em chắc chắn sẽ nhớ ra được mọi chuyện.” Khóe môi người đàn ông lạ mặt nhếch lên. Anh ta thừa hiểu, chuyện này hoàn toàn không có khả năng, vì Tú Linh vốn dĩ không phải là người yêu của anh ta, hơn nữa nếu không phải do Tú linh vi phạm luật lệ giao thông, và ông Cao – tài xế riêng vô tình đâm vào thì anh ta làm sao quen biết với Tú Linh.
Tú Linh nghi hoặc hỏi người đàn ông lạ mặt: “Cái…cái kia…chúng…chúng ta đã từng sống chung với nhau rồi sao ?” Mặt Tú Linh bỗng chốc đỏ bừng như hơ phải lửa.
Người đàn ông lạ mặt ngây người nhìn. Đôi mắt to tròn long lanh ướt át, đôi môi đỏ như son khép mở, trông thật mê người. Xem ra mình đã tìm đúng người để đóng giả làm vợ chưa cưới, nhếch mép cười thầm, anh ta nghĩ.
Thật thật giả giả, tất cả cũng chỉ là do chính con người tạo ra. Đã quyết tâm biến giả thành thật, và từ thật thành giả, anh ta làm sao có thể thốt ra một từ: “không.”
“Đúng thế ! Hai chúng ta đã sống chung được gần một năm rồi.” Người đàn ông lạ mặt mỉm cười, nói. Tay anh ta siết nhẹ bàn tay thon nhỏ của Tú Linh.
Mặt Tú Linh thay đổi màu liên tục. Từ lúc tỉnh lại, Tú Linh tưởng mình chỉ là một kẻ cô độc, không ngờ chẳng những có một người bạn tốt là ông Cao, còn có một người chồng chưa cưới.
Đứng ngoài cửa phòng bệnh của Tú Linh, ông Cao thở dài ngán ngẩm. Mặc dù ông không muốn cậu chủ lừa dối Tú Linh, nhưng thấy cậu chủ muốn Tú Linh đóng giả vợ chưa cưới của mình, ông cũng thấy vui vui.
Bà chủ ép buộc cậu chủ phải kết hôn, nếu không sẽ bắt cậu chủ phải cưới người con gái do chính tay bà chọn. Ban đầu, ông tưởng cậu chủ sẽ chọn đại một cô gái nào đó mang về ra mắt, để đối phó với bà chủ, nhưng thật không ngờ sau khi nhìn thấy Tú Linh, cậu chủ lại đổi ý. Đây có thể được gọi là duyên phận không nhỉ ?
Đọc tiếp Bạn trai xấu xa – chương 27
Nằm li bì trên giường mấy ngày, Thư Phàm cực kì khó chịu và bực bội. Một cô gái hoạt bát và ham hoạt động, bỗng dưng bị bắt nhốt trong một tòa lâu đài, ngoài căn phòng trên lầu hai thì không còn được đi đâu cả, hơn nữa cơ thể hết bị sốt nóng lại sốt lạnh, càng khiến tâm tình Thư Phàm không được vui.
Gần một tuần trôi qua, ngay cả ý nghĩ muốn đập phá, Thư Phàm cũng quên. Thư Phàm không còn đủ sức để mà nâng nổi chiếc bàn kính giữa phòng nữa. Thời gian còn lại trong ngày, đa phần Thư Phàm nửa nằm nửa ngồi trên giường, mắt hướng nhìn ra ngoài cửa sổ, tâm hồn phiêu lãng, thả theo những đám mây. Thư Phàm muốn nhắn gửi nỗi nhớ nhung và lo lắng của mình đến người thân, em gái và Hoàng Tuấn Kiệt.
Thư Phàm không biết hiện giờ Tú Linh ra sao, sức khỏe của Hoàng Tuấn Kiệt thế nào rồi, và hắn có đang đi tìm mình không ? Nghĩ đến đây, Thư Phàm lại sụt sịt, tủi thân muốn khóc. Cảm giác thích và nhung nhớ một người, thật không dễ chịu gì.
Một tay ôm con chim hải âu vào lòng, một tay vuốt chiếc đầu nho nhỏ, có bộ lông mềm mượt của nó, Thư Phàm đang nghĩ làm cách nào để có thể an toàn thoát ra khỏi đây. Bị giam cầm chẳng những tước mất quyền tự do đi lại, muốn làm gì thì làm của Thư Phàm, mà còn thách thức tính kiên nhẫn và tính cách muốn vùng vẫy của Thư Phàm. Là một cô gái không dễ dàng thỏa hiệp, Thư Phàm không thể để người khác điều khiển cuộc sống của mình.
Con chim hải âu lim dim mắt, miệng thỉnh thoảng kêu “gừ gừ”, dáng vẻ hưởng thụ cử chỉ vuốt ve và cưng chiều của Thư Phàm. Có con chim hải âu làm bạn, Thư Phàm thấy bớt cô đơn và buồn chán.
“Em bảo chị phải làm sao bây giờ ? Có cách nào để đi thoát ra khỏi đây không ?” Thư Phàm cúi đầu, nheo mắt nhìn con chim hải âu, mỉm cười hỏi.
Con chim hải âu đang lim dim ngủ, bỗng mở mắt, hấp háy nhìn Thư Phàm, ngụ ý muốn nói: “Em hiểu chị đang nghĩ gì.”
Thư Phàm bật cười, thú vị gõ nhẹ vào đầu con chim hải âu: “Em thật sự hiểu những gì mà chị đang nói sao ?”
Đáp lại câu hỏi của Thư Phàm chỉ có những tiếng “gừ gừ” dài vô tận. Thư Phàm tiếp tục vuốt ve bộ lông mềm mượt của con chim hải âu, miệng lẩm bẩm: “Giá mà chị lấy được chìa khóa của tòa lâu đài này thì hay biết mấy. Nếu mà chị lấy được chìa khóa, chị sẽ có cơ hội tẩu thoát dễ dàng hơn. Nhưng mà….” Thư Phàm thở dài, tự biết rằng cơ hội này không có khả năng xảy ra.
Con chim hải âu gật gù, miệng kêu “gừ gừ”, mắt nó chớp chớp. Tuy rằng nó không biết nói ngôn ngữ của con người, nhưng vốn là một con vật tinh khôn, nó hiểu Thư Phàm đang nói gì, và đang muốn lấy thứ gì.
Thư Phàm chuyển ánh mắt ra ngoài cửa sổ, ngắm bầu trời qua khung cửa sổ con con, ngắm mây trắng bay, lòng thầm ước mình có thể nhanh chóng được giải thoát khỏi gông cùm xiềng xích, có thể cất cánh bay tự do như những con chim đang sải cánh bay giữa không trung.
Đột nhiên, con chim hải âu, xõa cánh, bay lượn lờ trong phòng. Thư Phàm giật mình, tròn xoe mắt nhìn con chim hải âu, nở một nụ cười thật tươi, vui vẻ reo lên: “A ha ! Cuối cùng em cũng bay được rồi.”
Hơn một tuần qua, ngày nào Thư Phàm cũng bôi thuốc và thay băng cho con chim hải câu. Không phụ công sức và dụng tâm của Thư Phàm, con chim
Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé
Game:
Game mobile miễn phí | Game android hay | Game dien thoai
Phần Mềm
Giao Diện Điện Thoại | Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại
Thế giới Truyện
Truyen nguoi lon | Truyen tinh yeu | Truyện cười | Truyện ma | Đọc truyện hay | Tieu thuyet tinh yeu