Ghé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^ chước thì được, nhưng cách làm thế nào thì không ai chỉ cho. Xiên được con cá vào một que củi tươi, Thư Phàm hơ trên đống than vừa mới đốt.
Nướng a nướng a ! Thư Phàm nướng đến cháy khét, da cá đen sì.
“Bịch !” Lần này con chim hải âu không còn chịu đựng hơn được nữa, nó trực tiếp ngã từ trên cành cây xuống đất.
Vừa cho được miếng cá vào mồm, Thư Phàm vội lè bỏ: “Đắng quá ! Khó ăn muốn chết !” Thư Phàm giận dỗi định quăng con cá nướng đã cháy đen xuống đất.
Không đành lòng, con chim hải âu lại tích cực đi bắt cho Thư Phàm hai con cá bụng trắng phau khác. Nó thông cảm cho tính cách hậu đậu của Thư Phàm, muốn Thư Phàm được rèn luyên thêm để nâng cao tay nghề.
Thư Phàm đã nhụt chí, cố ăn con cá nướng cháy đen, hoàn toàn không muốn thử thêm một lần nữa. Thư Phàm tốt bụng san sẻ phần ăn của mình với con chim hải âu. Tuy rằng không ngon bằng ăn cá sống, nhưng mùi vị cá nướng cũng không tệ lắm. Con chim hải âu kêu “gừ gừ”, đậu trên vai Thư Phàm, mổ từng phần nhỏ thức ăn trong tay Thư Phàm. Nửa đêm Trác Phi Dương mới tỉnh dậy. Miệng khô lưỡi đắng, hắn rất muốn uống một chút nước mát.
Thư Phàm ngủ say, nằm bên cạnh Trác Phi Dương. Bên ngoài cửa lều, lửa đang âm ỉ cháy.
Trác Phi Dương mở mắt, khẽ rên lên một tiếng. Đầu tiên, hắn tưởng rằng mình đang ở trên thiên đường, cảm giác về cái chết lúc hắn và Thư Phàm rơi xuống biển vẫn còn rất rõ rệt. Nhưng cơn đau rất nhanh chóng khiến hắn thanh tỉnh. Ngửi được mùi hoa nhài thoang thoảng bay trong không khí, cảm nhận được hơi ấm và nghe được tiếng thở đều đặn của người bên cạnh, Trác Phi Dương run run quay sang nhìn.
Trong ánh sáng lờ mờ nhờ mặt trăng phản chiếu trên mặt biển, và ánh sáng bập bùng của ngọn lửa ngoài cửa lều, Trác Phi Dương có thể lờ mờ nhìn rõ được đường nét trên khuôn mặt của Thư Phàm. Xác định được mình chưa có chết, và người con gái đang nằm bên cạnh mình là Thư Phàm, Trác Phi Dương nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Đầu có chút váng vất và vết thương trên lưng vẫn âm ỉ vì đau, nhưng không còn đau buốt và nhức nhối như lúc bị trúng đạn nữa. Trác Phi Dương nghi hoặc sờ lên lớp gạc quấn quanh ngực và vòng ra lưng mình.
Chống tay xuống lớp lá và cỏ khô, Trác Phi Dương run rẩy ngồi dậy. Nhìn hộp thuốc đặt ở xó lều, lại nhìn khuôn mặt say ngủ của Thư Phàm, Trác Phi Dương thấy khó hiểu, không biết vì sao khi cả hai cùng nhau chạy trốn không mang theo thứ gì mà bây giờ hắn lại thấy có một hộp thuốc cứu thương ở đây.
Tiếng rên của Trác Phi Dương khiến Thư Phàm tỉnh giấc. Dụi mắt, ngồi dậy, Thư Phàm ngái ngủ khỏi: “Anh thấy trong người thế nào ? Đã đỡ sốt chưa ?”
Trác Phi Dương chăm chú nhìn khuôn mặt Thư Phàm. Những vết nhọ đem nhẻm nổi bật trên gò mà trắng mịn, làm Trác Phi Dương không nhịn được cười.
Thư Phàm đang gãi đầu gãi tai, đột nhiên dừng hết tất cả các động tác khi bắt gặp nụ cười trên môi Trác Phi Dương. “Này anh ! Tôi hỏi anh thấy trong người thế nào ?” Thư Phàm bực bội, khi lòng tốt không đặt cho đúng người.
“Mặt của cô dính nhọ.” Trác Phi Dương cười, nói. Mặc dù thanh âm vẫn còn suy yếu, nhưng sức khỏe đã tốt hơn.
“A…” Thư Phàm bật ra môt tiếng kêu nhỏ, mặt phút chốc đỏ bừng. “Đâu, tôi bị nhọ ở chỗ nào ?” Miệng liến thoắng hỏi, tay Thư Phàm liên tục chùi mặt. Thư Phàm càng chùi, vệt nhọ càng loang ra.
Trác Phi Dương không nhịn được cười, đã cười thành tiếng. Thư Phàm không còn dám ngồi trong lều nữa, vội phi thân xuống mép bờ biển để rửa mặt.
“Đồ xấu xa !” Thư Phàm vừa rửa mặt, vừa nghiến răng nghiến lợi nguyền rủa Trác Phi Dương.
Đứng trước cửa lều, Trác Phi Dương nhìn ngắm chiếc lều được dựng bằng lá cây và củi gỗ. Trong lòng hắn đang thầm khen ngợi, Thư Phàm thông minh và nhanh trí.
Rửa xong mặt, Thư Phàm quay trở về lều, ngồi cạnh Trác Phi Dương trước đống lửa.
“Là cô đã cứu tôi và mang tôi đến đây ?” Trác Phi Dương hiếu kì hỏi Thư Phàm. Hắn vẫn tò mò không hiểu tại sao cả hai lại đi được một quãng đường xa như thế. Hắn nhớ rõ, lúc đó Thư Phàm và hắn không còn sức lực để vùng vẫy, nói gì đến việc vượt cả một quãng đường mấy nghìn mét thế này.
“Không phải.” Thư Phàm thả thêm củi vào đống lửa: “Là hai chú cá heo cứu chúng ta.”
Câu trả lời vượt ngoài dự đoán của mình, khiến Trác Phi Dương nhất thời không nói một câu.
“Anh không tin ?” Nhìn khuôn mặt đông cứng của Trác Phi Dương, Thư Phàm cau mày.
“Tôi không phải là không tin cô. Nhưng chuyện này rất giống như câu truyện trong cổ tích.” Trác Phi Dương mỉm cười, nheo mắt nhìn Thư Phàm. Ánh mắt của hắn trong đêm khuya, dưới ánh trăng, càng thêm hiền hòa và ấm áp.
Thư Phàm rơi vào suy tư: “Lúc đầu tôi cũng không dám tin. Nhưng sau khi được hai con cá heo vớt giúp hộp thuốc cứu thương mà tôi đã đánh rơi vào tuần trước, thì tôi lại tin.”
“Ra là thế.” Giờ thì Trác Phi Dương đã hiểu lý do vì sao, Thư Phàm lại có hộp thuốc để cứu mình.
“Anh đã đói bụng chưa ?” Thư Phàm thu hồi lại dòng suy nghĩ. Còn có rất nhiều chuyện, Thư Phàm muốn hỏi hắn, nhưng tạm thời ăn để lấy lại sức khỏe mới là quan trọng.
“Cô đã kiếm được thứ gì sao ?” Trác Phi Dương nghĩ đến khuôn mặt dính nhọ của Thư Phàm, khóe môi hắn bất giác cong lên.
“Không được cười !” Thư Phàm xấu hổ, gắt nhỏ: “Anh mà cười thì đừng hòng tôi cho anh ăn.”
“Được rồi, tôi sẽ không cười.” Trác Phi Dương nghiêm chỉnh, gật đầu hứa.
Thư Phàm sau khi trừng mắt cảnh cáo Trác Phi Dương, mới đi đến gần bìa rừng, lấy hai con cá được quấn gọn trong một chiếc lá treo trên một thân cây. Thư Phàm phải cẩn thận làm thế, vì sợ sẽ bị thú trong rừng cướp mất đồ ăn.
Con chim hải âu vẫn đậu trên vai Thư Phàm, nó gắn bó với Thư Phàm như hình với bóng.
Trác Phi Dương mỉm cười, nhìn hai con cá được Thư Phàm cẩn thận xiên vào hai thanh củi tươi.
“Cô đã đi bắt cá ?” Trác Phi Dương cười, hứng thú nhìn Thư Phàm. Hắn không ngờ là Thư Phàm lại có nhiều tài vặt và khả năng như thế.
“Không phải ! Tôi làm gì biết bắt cá. Là do con chim hải âu bắt cho tôi.” Thư Phàm ngượng ngùng gãi đầu, đưa hai xiên cá cho Trác Phi Dương.
“Sao cô không nướng một xiên đi ? Phải làm nhiều việc như thế, chắc cô cũng đói rồi.” Trác Phi Dương chỉ cầm lấy một xiên cá trên tay Thư Phàm
“Tôi không biết nướng cá.” Thư Phàm cúi gằm mặt, đầu không dám ngẩng lên nhìn Trác Phi Dương.
Trác Phi Dương phì buồn cười, giờ hắn lại rõ thêm một điểm, hóa ra những vết nhọ ngang dọc trên mặt Thư Phàm là do nướng cá bị cháy.
“Còn không nướng đi ?” Thư Phàm ngượng quá, hóa giận, to mồm quát Trác Phi Dương.
Trác Phi Dương không giận Thư Phàm, ngoan ngoãn nướng cá.
Chưa đầy mười phút sau, mùi cá chín vàng ươm, thơm phức bay vào mũi Thư Phàm. Thư Phàm xoa xoa bụng, mắt thòm thèm nhìn xiên cá nướng đang cháy xèo xèo trên lửa.
Trác Phi Dương mặc dù đã cố nín cười, nhưng những tiếng cười khe khẽ vẫn phát ra từ cổ họng. Khuôn mặt và đôi mắt cún con khi đói bụng của Thư Phàm trông thật đáng yêu. Người con gái này luôn vô ưu, luôn sống vui vẻ và khoái hoạt. Dần dần trong lòng hắn, đã dâng lên một cảm giác ấm áp và hạnh phúc khó nói thành lời.
Đọc tiếp Bạn trai xấu xa – chương 29
Nằm tĩnh dưỡng trong bệnh viện được nửa tháng, thấy tình hình sức khỏe đã khá hơn, Tú Linh cầu xin ông Cao xin phép cho mình được xuất viện. Mặc dù không muốn, nhưng vì Tú Linh nài nỉ nhiều quá,
Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé
Game:
Game mobile miễn phí | Game android hay | Game dien thoai
Phần Mềm
Giao Diện Điện Thoại | Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại
Thế giới Truyện
Truyen nguoi lon | Truyen tinh yeu | Truyện cười | Truyện ma | Đọc truyện hay | Tieu thuyet tinh yeu