Ghé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^ thuộc với hắn. Vẫn biết rằng, hiện nay tính mạng của mình giống như một sợi chỉ treo trên mành chuông, nhưng hắn không quan tâm. Mất đi Thư Phàm, thì một mình sống trên đời này phỏng còn có ích gì nữa.
Vuốt tóc, đôi mắt đục ngàu, Hoàng Tuấn Kiệt run run vuốt nhẹ khuôn mặt say ngủ của Thư Phàm, lòng không ngừng thì thầm gọi tên: “Thư Phàm ! Thư Phàm !”
Đột nhiên chuông điện thoại reo vang, khiến Hoàng Tuấn Kiệt giật nảy người. Mắt mờ mịt nhìn tên người đang gọi cho mình trên màn hình.
Mắt Hoàng Tuấn Kiệt mở to, người đông cứng, hơi thở ngưng đọng khi biết người đang gọi cho mình là Thư Phàm.
“Không thể nào !” Hoàng Tuấn Kiệt bịt chặt miệng, muốn hét ầm lên. Hắn có nên tin đây là sự thật không ? Thư Phàm đã mất tích hơn nửa tháng rồi, tại sao hôm nay mới gọi cho hắn, được hay….?
Hoàng Tuấn Kiệt không muốn suy nghĩ nhiều nữa. Chỉ cần người đang gọi cho hắn là Thư Phàm, thì dù đây có là một cái bẫy, hoặc đây là một điều do hắn tưởng tượng ra, hắn cũng muốn nắm bắt lấy.
“Alo ! Thư Phàm ! Có phải là em không ?” Quá quýnh quáng, Hoàng Tuấn Kiệt đã thay đổi cách xưng hô lúc nào không biết.
“………….” Đầu dây bên kia im lặng. Một lúc sau mới lên tiếng trả lời: “Anh muốn gặp lại Bạch Thư Phàm chứ ?”
Hoàng Tuấn Kiệt kinh ngạc, lồng ngực gần như nổ tung. Hắn đã dự đoán được trong việc này nhất định không đơn giản như thế, không ngờ đây là sự thật.
“Anh là ai ?” Hoàng Tuấn Kiệt trầm giọng, hỏi. Hắn muốn xác định kẻ thù đứng trong bóng tối gây ra tất cả mọi chuyện này là ai ? Dám bắt cóc Thư Phàm ? Hừ ! Nếu để hắn mà phát hiện ra được, hắn sẽ khiến kẻ đó sống không bằng chết. Chưa có lúc nào, Hoàng Tuấn Kiệt lại thấy căm phẫn nhiều như thế.
“Anh không cần biết tôi là ai. Chỉ cần trả lời tôi câu hỏi: ‘Có muốn gặp lại Bạch Thư Phàm không ?’” Giọng người đàn ông lạ mặt ồm ồm vang trong máy điện thoại di động.
“Nói đi ! Cô ấy hiện giờ đang ở đâu ?” Hoàng Tuấn Kiệt tinh thần căng thẳng, mọi giác quan trong cơ thể đều làm việc hết công suất. Tai hắn đang cố lắng nghe âm thanh vọng ra từ máy điện thoại di động.
“Nếu muốn gặp lại Bạch Thư Phàm, thì ngay bây giờ một mình lái xe đến bến cảng. Còn nếu không, hãy chuẩn bị nhận xác đi.” Người đàn ông lạ mặt, ngữ khí trầm lạnh, đe dọa và cảnh cáo Hoàng Tuấn Kiệt.
“Tôi muốn nghe được giọng nói của cô ấy. Nếu các người không để tôi nói chuyện với cô ấy, thì tôi sẽ không đến.” Hoàng Tuấn Kiệt mặc dù nôn nóng muốn được gặp Thư Phàm, nhưng để đề phòng mình bị lũ sát thủ lừa dối, hắn đành phải cắn răng, cố nhẫn nhịn.
“Được thôi ! Chờ một chút !” Hoàng Tuấn Kiệt nghe thấy tiếng máy điện thoại dè dè, tiếp theo hắn loáng thoáng nghe được giọng hai người đàn ông đang trao đổi với nhau.
Gần một phút sau, người đàn ông lạ mặt bảo Hoàng Tuấn Kiệt: “Có gì thì mày nói nhanh lên. Đừng nhiều lời !” Hắn ta chuyển máy cho một người có hơi thở hồng hộc ở bên cạnh.
Hoàng Tuấn Kiệt chăm chú lắng nghe, tất cả các thớ cơ trong cơ thể hắn đều căng cứng như sắp đứt. Hắn đã nôn nóng đến cực điểm, cuối cùng hắn cũng có thể nói chuyện với Thư Phàm.
Chỉ cần nghĩ đến việc, cho đến hiện giờ Thư Phàm vẫn còn bình an vô sự, Hoàng Tuấn Kiệt chưa bao giờ thấy hạnh phúc và sung sướng như thế. Hắn phát thệ với lòng là bằng mọi giá hắn phải cứu thoát được Thư Phàm khỏi giam cầm của bọn người xấu.
“Nói đi !” Người đàn ông lạ mặt quát người đang nửa ngồi nửa quỳ bên cạnh.
Hoàng Tuấn Kiệt nghe được tiếng nức nở của một người phụ nữ. Tiếp theo, cô gái run giọng nói: “Hoàng…Hoàng Tuấn Kiệt !”
Hoàng Tuấn Kiệt cau mày, khuôn mặt trầm xuống. Tiếng loa lè dè trong máy điện thoại khiến hắn không nghe rõ được giọng của cô gái. Nghe thấy tiếng khóc đứt quãng, nức nở của cô ta, lòng Hoàng Tuấn Kiệt đau đớn tựa kim đâm. Hắn ngàn vạn lần không muốn Thư Phàm phải chịu bất cứ thương tổn gì.
“Thư Phàm !” Hoàng Tuấn Kiệt khàn giọng, kích động đứng bật dậy: “Em không sao chứ ? Họ có làm gì em không ?”
“Hoàng…Hoàng Tuấn Kiệt ! Đừng…đừng đến đây.” Tiếng chuông điện thoại bị ngắt quãng, người đàn ông lạ mặt thô lỗ cướp điện thoại di động trên tay cô gái. Hoàng Tuấn Kiệt nghe tiếng “Bốp !” rõ mồn một trong ống nghe.
“Thư Phàm đã bị đánh !” Hoàng Tuấn Kiệt siết chặt tay, mắt nổi lửa. Lòng thù hận và căm ghét trong hắn càng lúc càng sâu.
“Mày đã nghe rõ rồi đấy ! Hiện giờ mạng sống của con bé này hoàn toàn phụ thuộc vào mày. Mày đến hay không là tùy mày, bọn tao không ép.” Nói xong, người đàn ông lạ mặt thô bạo cúp máy.
Hoàng Tuấn Kiệt đứng đông cứng giữa nhà, chân dính chặt vào tấm thảm. Phải mất hơn gần một phút, đại não hắn mới phân tích được tình hiện tại, mới hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Thư Phàm thật sự bị bọn xấu bắt nhốt. Bọn chúng đã sử dụng điện thoại của Thư Phàm để gọi điện cho mình và yêu cầu mình đến bến cảng, nếu không tính mạng của Thư Phàm sẽ kết thúc.”
Hoàng Tuấn Kiệt vứt điện thoại trên bàn, cầm chìa khóa ô tô, giắt khẩu súng ngắn vào đai lưng, không kịp báo hiệu cho vệ sĩ, hắn lao ra khỏi nhà.
Đi thang máy xuống tầng trệt lấy xe ô tô màu xám, hắn phóng như bay trên đường, tốc độ vượt qua mức quy định. Bình thường, hắn sẽ không lái xe bạt mạng thế này, nhưng Thư Phàm đang chờ hắn đến cứu, hắn đâu còn tâm trí để ý đến chuyện khác.
Chưa đầy mười phút sau, Hoàng Tuấn Kiệt đã lái xe đến bến cảng. Đến nơi rồi, hắn mới thấy chuyện này có gì đó không ổn. Thứ nhất, giọng n
ói của cô gái trong điện thoại chưa chắc đã là của Thư Phàm. Thứ hai, hắn không hiểu lý do vì sao, bắt cóc Thư Phàm đã lâu như vậy rồi, tại sao chúng không gọi điện cho hắn ngay lập tức, để uy hiếp hắn, mà đến hôm nay mới gọi ?
Càng nghĩ Hoàng Tuấn Kiệt càng thấy không ổn. Hắn linh cảm đây là một cái bẫy do bọn sát thủ dựng lên, để thủ tiêu hắn. Tuy hắn hối hận đã hấp tấp vội vàng, phóng xe như bay đến đây, mà không suy nghĩ gì. Nhưng vào lúc này, có hối hận cũng đã muộn và biết đâu người con gái đó chính là Thư Phàm thì sao. Hắn không muốn phải sống trong ăn năn hối hận và dằn vặt như trong hơn nửa tháng vừa qua nữa. Thà rằng, hắn nhầm nhưng mà xác định được người đó không phải là Thư Phàm, còn hơn, hắn nhát gan không đến và Thư Phàm gặp nạn.
Siết chặt vô lăng tay lái, hít một hơi thật sâu, thở ra, Hoàng Tuấn Kiệt mở cửa xe ô tô.
Một họng súng đen ngòm đặt chuẩn xác vào thái dương Hoàng Tuấn Kiệt. Hai tay Hoàng Tuấn Kiệt dơ lên cao. Đã đến tận đây rồi, hắn phải tùy cơ ứng biến.
“Anh đến một mình ?” Người đàn ông lạ mặt đeo kính mát màu đen, mặt áo choàng màu xám dài đến ngang bắp chân, lạnh lùng hỏi. Nhìn ông ta giống như ma quỷ chuẩn bị lấy mạng người khác.
“Tôi đến một mình.” Hoàng Tuấn Kiệt bình tĩnh trả lời: “Thư Phàm đâu ?”
“Đi vào trong kia.” Người đàn ông lạ mặt thúc họng súng vào mạng sườn Hoàng Tuấn Kiệt, hàm ý bảo hắn bước đi.
Hoàng Tuấn Kiệt chậm rãi bước, bước chân vững trãi, cơ thể hoàn toàn thả lỏng. Là một người từng vào sinh ra tử, đã từng đối diện với cái chết không biết bao nhiêu lần, hắn đã tự rèn luyện cho mình một ý chí sắt đá, và tinh thần thép.
Bất ngờ, Hoàng Tuấn Kiệt bị đánh mạnh vào đầu từ phía sau. Hắn choáng váng, lảo đảo, ngã phịch xuống mặt sàn gỗ lạnh giá của bến cảng.
Trong bóng tối, người đàn ông
Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé
Game:
Game mobile miễn phí | Game android hay | Game dien thoai
Phần Mềm
Giao Diện Điện Thoại | Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại
Thế giới Truyện
Truyen nguoi lon | Truyen tinh yeu | Truyện cười | Truyện ma | Đọc truyện hay | Tieu thuyet tinh yeu