Ghé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^ trong môi trường hoang dã, cũng không làm khó được hắn.
Nhìn Trác Phi Dương thành thạo đào hố đặt bẫy, dùng dao vót những mũi tên nhọn hoắt, Thư Phàm ngồi xổm bên cạnh Trác Phi Dương, mắt chăm chú nhìn, đồng thời trong lòng thầm khâm phục hắn. Nếu không có hắn, e rằng Thư Phàm sớm bị thức ăn cháy đen độc chết.
Tuy không biết săn bắt thú, nhưng đối với thảo dược, Thư Phàm lại đặc biệt hiểu rõ. Thư Phàm có thể phân biệt đâu là thuốc có thể dùng để cầm máu, có thể ngăn được độc, vân vân và vân vân…
Trác Phi Dương nghe Thư Phàm vừa hái thuốc, vừa giải thích đến choáng váng cả đầu óc. Hắn tuy có trí óc minh mẫn và thông minh, nhưng hắn có bao giờ động đến thảo dược, có bao giờ nghiên cứu thuốc như Thư Phàm đâu mà hiểu được.
Thư Phàm hăng say và cao hứng nhòm chỗ nó, ngó chỗ kia. Nhiều lúc phát hiện ra một cây cỏ lạ, Thư phàm sung sướng đến mức nhảy cẩng lên, hoa chân múa tay, vừa hét gọi vừa vẫy tay rối rít, kêu Trác Phi Dương mau đến xem.
Trác Phi Dương bất đắc dĩ thở dài, mỉm cười bước đến. Hắn thật không hiểu mấy cây cỏ kì lạ kia thì có gì hấp dẫn đâu. Hiện tại cả hai đang bị vây khốn ở đây, lẽ ra Thư Phàm phải nghĩ đến việc đi kiếm thức ăn và nghĩ cách ra khỏi đây mới đúng. Đằng này, suốt ngày Thư Phàm chỉ biết lang thang trong rừng để kiếm thảo dược và tìm những thứ như linh chi, hay nhân sâm gì gì đó…
Đối với một cô gái có tính cách có một không hai như Thư Phàm, Trác Phi Dương hắn hết cách rồi. Hắn mắng cũng không dám, mà đánh lại càng không nỡ, cuối cùng hắn chỉ còn cách dung túng cho Thư Phàm muốn làm gì thì làm.
Thôi thì, cứ để cho Thư Phàm vui vẻ đi kiếm thảo dược, còn hắn chăm chỉ đi kiếm thức ăn và nghĩ cách ra khỏi đây vậy. Hắn thấy như thế cũng tốt, hắn không muốn Thư Phàm buồn, mà lúc nào hắn cũng muốn nhìn thấy nụ cười vui vẻ và tươi rói trên môi Thư Phàm. Mỗi lần như thế, hắn thấy trái tim mình đập thật nhanh, đồng thời thấy chuyện bị cô lập ở đây cũng không còn đáng sợ nữa.
Thư Phàm khom người hái thảo dược, đút vào một chiếc túi bị trôi dạt trên biển. Chiếc túi da này vẫn còn mới. Thư Phàm đoán có lẽ do một cô gái nào đó đi du ngoạn trên thuyền du lịch đã đánh rơi.
Trác Phi Dương ngồi xổm bên cạnh Thư Phàm, mắt quan sát cây cỏ vừa mới bị Thư Phàm nhổ lên. Trác Phi Dương càng nhìn, càng không phát hiện được ra cây cỏ này có gì đặc biệt, mà Thư Phàm lại vui vẻ đến thế. Nhìn Thư Phàm cẩn thận hái và nâng niu nó trên tay cũng đủ biết cây cỏ này quý như thế nào.
Thư Phàm hào phóng giảng giải cho Trác Phi Dương nghe. Trác Phi Dương mặc dù không hiểu lắm, nhưng vì không muốn làm mất nhã hứng của Thư Phàm, một phần hắn cũng là một người ham học hỏi, nên chăm chú lắng nghe như một học sinh gương mẫu.
Thư Phàm hài lòng vì đã tìm được một người biết chia sẻ niềm đam mê với thảo dược của mình.
Hai người đang một người nói thao thao bất tuyệt, một người mỉm cười, nheo mắt nhìn. Đột nhiên bên tiếng ca nô thuyền máy lọt vào tai. Cả Thư Phàm và Trác Phi Dương giật mình, đưa mắt nhìn nhau. Cả hai đã từng trải qua chuyện sinh tử, hiện giờ đang trong hoàn cảnh ngàn cân treo sợi tóc, nên lúc nào cũng trong trạng thái cảnh giác cao độ.
Trác Phi Dương lập tức nắm lấy tay Thư Phàm, miệng nói nhỏ: “Có người đến.”
“Tôi biết.” Thư Phàm thì thào đáp lại: ” Không biết những kẻ đó là ai ?”
Con chim hải âu bay khỏi vai Thư Phàm. Nó khôn ngoan chao liệng bay lên cao, mắt dõi nhìn xuống mặt nước biển, gần bờ cát nơi Trác Phi Dương và Thư Phàm dựng một chiếc lều để ở tạm.
Từ trên cao con chim hải âu thấy có hai chiếc thuyền máy đang rà rà đi gần sát bờ biển, trên thuyền có bốn năm người đàn ông tay lăm lăm khẩu súng, khuôn mặt hung dữ và bặm trợn, mắt láo liên nhìn vào hòn đảo.
Khi phát hiện ra một chiếc lều được lợp tạm bằng lá cây và củi gỗ, bọn chúng phất tay ra hiệu cho nhau. Chỉ trong vòng chưa đầy một phút, gần mười tên đàn ông xông lên bờ.
Con chim hải âu phát ra những tiếng kêu chói tai. Trác Phi Phương nắm tay Thư Phàm chạy đi, hốt hoảng giục: “Mau ! Bọn chúng đã phát hiện ra tung tích của hai chúng ta rồi.”
Thư Phàm kinh sợ, khuôn mặt trắng bệch, vầng trán thanh tú lấm tấm mồ hôi, trái tim đập cuồng loạn trong lồng ngực. Chân cuồng cuồng chạy theo Trác Phi Dương. Bàn tay nhỏ bé nằm gọn trong lòng bàn tay Trác Phi Dương.
“Hộp thuốc ! Còn hộp thuốc !” Đang chạy Thư Phàm bỗng dưng dừng lại, khi nghĩ đến vết thương trên lưng Trác Phi Dương cần thuốc và gạc để thay và băng bó.
“Bỏ đi !” Trác Phi Dương lôi Thư Phàm chạy thật nhanh, hơi thở hổn hển, đứt quãng: “Vết thương trên lưng tôi đã đỡ hơn nhiều rồi, không cần đến hộp thuốc đó nữa đâu.”
“Nhưng mà….” Thư Phàm vừa chạy theo Trác Phi Dương, vừa ngoái đầu nhìn lại về phía sau.
“Nghe lời tôi đi !” Trác Phi Dương khuyên bảo Thư Phàm: “Nếu chúng ta quay lại thì chỉ có con đường chết thôi.”
Thư Phàm mặc dù tiếc nuối hộp thuốc cứu thương, nhưng thấy Trác Phi Dương nói có lý, nên đành thôi không dám đòi quay lại lấy hộp thuốc nữa.
Cây rừng vùn vụt lùi lại về phía sau. Từng mảnh gai nhọn cào vào tóc vào người Thư Phàm và Trác Phi Dương. Để tránh cho Thư Phàm bị thương, Trác Phi Dương đã cố gắng dùng thân thể mình cản những cánh cây dại, mang đầy gai nhọn. Quần áo của cả hai bị cào rách đôi chỗ. Nền đất nhấp nhô lên xuống, trơn trượt vì rêu, mùi ẩm mốc do lá cây mục nát và do đất lâu ngày không có ánh sáng mặt trời bao phủ, khiến Thư Phàm hắt xì liên tục.
Trong khi Trác Phi Dương và Thư Phàm liều mạng chạy bán sống bán chết, càng lúc càng chạy sâu vào trong khu rừng, cả hai chạy theo tiếng kêu của con chim hải âu. Họ đang nhờ con chim hải âu dẫn đường.
Bên ngoài bãi cát gần bờ biển, gần mười tên đàn ông bặm trợn lo lục xạo chiếc lều. Chúng tìm thấy hộp thuốc cứu thương, và một ít vò sỏ, vỏ ốc do Thư Phàm nhặt về để làm cảnh. Chúng điên tiết đá sập chiếc lều, hò hét nhau mau tỏa ra xung quanh, truy tìm hình bóng Thư Phàm và Trác Phi Dương.
Khi biết Trác Phi Dương và Thư Phàm chưa chết, chúng tức giậc cực điểm đã dùng lửa, hỏa thiêu chiếc lều mà chúng đá và giẵm gãy nát lúc nãy.
Gần mười người đàn ông chia thành ba nhóm đi theo ba hướng khác nhau. Chúng quyết tâm phải giết chết bằng được Thư Phàm và Trác Phi Dương.
Bọn đàn ông bặm trợn, quanh năm sống lén lút, làm ăn phạm pháp, quen thuộc với cuộc sống rừng rú hơn Trác Phi Dương và Thư Phàm, nên chỉ bằng mấy dấu vết mà cả hai để lại, chúng dễ dàng lần ra được manh mối.
Thân ảnh của bọn chúng chạy vun vút, bám theo Trác Phi Dương và Thư Phàm sát gót.
Thư Phàm là một cô gái chân yếu tay mềm, chưa bao giờ phải trải qu
a cuộc sống khổ cực, cũng chưa từng phải sống trong rừng, nên không thể so sánh với bọn đàn ông hung dữ và độc ác hơn ma quỷ kia.
Trác Phi Dương tuy đã từng đi săn và trải qua cuộc sống ở trong rừng, nhưng hiện giờ hắn đang bị thương, sức khỏe yếu kém, trong tay không có súng ống, không có vũ khí phòng thân, hơn nữa còn phải dắt theo một cô gái. Nếu một mình hắn, thì may ra còn có cơ hội chạy thoát thân, hay tìm cách lật ngược tình thế. Nhưng với tình hình hiện tại, thì xem ra lành ít dữ nhiều. Thư Phàm và Trác Phi Dương, chạy mỗi lúc một xa, càng chạy càng đi sâu vào trong rừng. Mặt trời trên cao đã dần tắt, ánh sáng màu vàng vọt không thể chiếu xuyên qua những tầng lá dày trong khu rừng. Mặt đất trơn trượt, Thư Phàm và Trác Phi Dương bước thấp bước cao, đã mấy lần Thư Phàm xuýt ngã nhà xuống đất. Nếu không có Trác Phi Dương
Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé
Game:
Game mobile miễn phí | Game android hay | Game dien thoai
Phần Mềm
Giao Diện Điện Thoại | Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại
Thế giới Truyện
Truyen nguoi lon | Truyen tinh yeu | Truyện cười | Truyện ma | Đọc truyện hay | Tieu thuyet tinh yeu