Ghé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^ Gia Minh, khóe môi nhếch lên đầy vẻ thách thức.
“Biến!” Vũ Gia Minh bị Thư Phàm chọc cho nổi điên, bạo rống quát to đến rung chuyển cả ngôi nhà.
“Ai dà!” Thư Phàm cố tình đổ thêm dầu vào lửa, “Đâu cần phải quát to như thế, tôi và mọi người ở đây đâu có ai bị điếc đâu.”
“Cô…” Vũ Gia Minh giận run người, tay chỉ thẳng vào mặt Thư Phàm.
Thư Phàm dùng tay che miệng ngáp ngủ, cử chỉ khiêu khích, hoàn toàn không để Vũ Gia Minh vào mắt.
Lần đầu tiên Vũ Gia Minh mới hiểu tức đến hộc máu, tức đến nỗi muốn xuất huyết não có nghĩa là gì. Một người phụ nữ không biết sống chết như Thư Phàm đúng là khắc tinh của hắn.
…
Đám vệ sĩ đứng canh gác trong vườn, thấy có hơn mười người đàn ông lạ mặt, trong trang phục vét đen đột nhập vào tư gia nhà họ Vũ, đã nhanh chóng đứng bao vây lấy họ vào giữa, ngăn chặn không cho họ tiến thêm một bước nào nữa.
“Tránh ra!” Tuấn Hùng thay mặt Hoàng Tuấn Kiệt đứng lên phía trước nói chuyện phải trái với hơn mười vệ sĩ của Vũ Gia Minh.
“Xin hỏi các người là ai, vì sao tự dưng lại xông vào đây?” Một người vệ sĩ hơn 30 tuổi, lạnh lùng hỏi Tuấn Hùng.
“Bảo chủ nhân của các người thả hai cô gái ra, thì chúng tôi sẽ đi ngay lập tức.” Tuấn Hùng bình thản đối đáp lại câu hỏi của người vệ sĩ.
“Đó là chuyện của chủ nhân chúng tôi. Phiền các vị mau đi ra khỏi đây, Biệt thự của Vũ Gia không phải nơi các muốn người muốn đến là được.”
“Thế sao?” Hoàng Tuấn Kiệt cười nhạt, “Nếu tôi muốn xông vào đây làm khách thì sao?”
Hoàng Tuấn Kiệt tiến lên phía trước, người vệ sĩ kia ngay lập tức đứng chắn trước mặt Hoàng Tuấn Kiệt, “Mời anh ra khỏi đây!”
“Tránh đường!” Hoàng Tuấn Kiệt ngữ khí nghiêm lạnh, trừng mắt nhìn người vệ sĩ.
“Xin lỗi, nhưng tôi không thể để cho anh xông vào đây được. Chủ nhân tôi không cho phép người lạ vào nhà.” Anh vệ sĩ vẫn lạnh lùng đứng đối đáp với Hoàng Tuấn Kiệt.
“Giải quyết đi!” Hoàng Tuấn Kiệt phất tay ra hiệu cho 10 người vệ sĩ đứng phía sau.
Trong vòng chưa đầy một phút, hai bên xông vào đánh nhau loạn xạ.
Hoàng Tuấn Kiệt và Tuấn Hùng không tham gia vào cuộc chiến, hắn ung ung rảo bước đi vào trong tiền sảnh, nhìn hắn lúc này giống hệt một vị tướng quân.
Người vệ sĩ lúc nãy cố gắng ngăn cản không cho hắn đi vào trong, nhưng không thể đánh thắng được Tuấn Hùng.
Hoàng Tuấn Kiệt không cần ra tay, đã không mất chút lực, đi thẳng vào trong phòng khách.
…
Tiếng đánh nhau ngoài vườn, tiếng la hét đã gây sự chú ý của bảy người ngồi trong phòng khách.
Trong khi Vũ Gia Minh cau mày nhìn ra sân vườn, ông quản gia và hai người vệ sĩ đi nhanh ra xem tình hình, cô giúp việc sợ hãi đến mức chạy nấp vào một chỗ, Thư Phàm lại ung dung ngồi xuống ghế sô pha, bưng cốc nước lọc lên miệng, nhấm nháp dòng nước mát đang trôi xuống cổ họng. Nhìn Thư Phàm lúc này, Vũ Gia Minh rất muốn xông lên đánh bất tỉnh nhân sự.
Người duy nhất không quan tâm đến hiện tại là Tú Linh. Ngồi trên ghế sô pha, khuôn mặt đượm buồn, Tú Linh đã biến thành một mỹ nhân băng lãnh, thân mang đầy vết thương vô hình.
Hoàng Tuấn Kiệt bị hai vệ sĩ dùng võ ngăn cản, không cho tiến vào phòng khách.
Hoàng Tuấn Kiệt hừ lạnh, môi nhếch lên. Buổi tối hôm trước, nếu không phải do hắn bị người ta dùng ám kí có tẩm thuốc mê ra tay lén lút, thì đừng hòng động được vào người hắn.
“Hoàng Tuấn Kiệt!” Vũ Gia Minh kinh ngạc bật ra một tiếng kêu. Hắn không ngờ được là tin tức mà Hoàng Tuấn Kiệt nhận được lại nhanh như thế. Hắn chỉ vừa mới đưa hai chị em Thư Phàm về đây chưa được một tiếng đồng hồ, Hoàng Tuấn Kiệt đã tìm đến tận cửa rồi.
Đấm hai vệ sĩ ngã liểng xiểng, Hoàng Tuấn Kiệt căm phẫn quát Vũ Gia Minh, “Thằng ranh kia! Con không mau thả người!”
Vũ Gia Minh căm ghét nhất việc bị người khác chửu thẳng vào mặt. Hoàng Tuấn Kiệt mỗi lần gặp hắn, đều không khách khí, dùng miệng lưỡi để chê bai hắn, hạ nhục hắn.
Thư Phàm đứng bật dậy, mắt mở to, chớp chớp vài cái để nhìn cho rõ xem có đúng là Hoàng Tuấn Kiệt không? Sau khi biết mình không có nhìn nhầm, Thư Phàm nghiến răng nghiến lợi, chỉ tay vào mặt Hoàng Tuấn Kiệt, quát còn to hơn cả Vũ Gia Minh, “Hoàng Tuấn Kiệt! Anh có bị điên không hả? Đã bị thương nặng sao còn dám đánh nhau?”
Hoàng Tuấn Kiệt lảo đảo suýt ngã, hắn có lòng tốt đến tận đây cứu người, thế mà Thư Phàm chẳng những không biết điều nói một câu cám ơn, ngược lại còn quát thẳng vào mặt hắn.
Vũ Gia Minh cười ha ha, hắn sung sướng khi biết không chỉ có một mình hắn mới bị Thư Phàm quát mắng, mà ngay cả Hoàng Tuấn Kiệt, Thư Phàm cũng không
buông tha.
“Cô…” Hoàng Tuấn Kiệt cố nén giận, nhanh chóng kéo Thư Phàm vào lòng, nhìn từ đầu xuống chân Thư Phàm, miệng lo lắng hỏi, “Cô không bị thương ở đâu chứ?”
Thư Phàm ngước mắt nhìn Hoàng Tuấn Kiệt, thấy hắn vì lo lắng cho sự an toàn của mình, đã vội vàng xông vào đây cứu người, thậm chí còn đánh nhau vì mình mà không quan tâm đến vết thương trên bụng, mắt Thư Phàm đỏ hoe, cảm giác ngọt ngào và ấm áp đang bùng cháy dữ dội trong lòng.
“Tôi không sao.” Thư Phàm bẽn lẽn đáp, mặt hơi ửng đỏ.
“Này!” Vũ Gia Minh chướng mắt nhìn cảnh âu yếm của hai người, “Hoàng Tuấn Kiệt! Cậu có biết đây là nhà tôi không hả? Tại sao cậu dám xông vào đây như một quân ăn cướp. Có tin là tôi sẽ gọi công an gô cô cả đám vào tù không?” Vũ Gia Minh là một tên xấu xa, chuyên môn lợi dụng điểm yếu của người khác để đưa họ vào đường cùng, làm sao có thể bỏ qua cơ hội có một không hai này.
“Hừ!” Hoàng Tuấn Kiệt cẩn thận để Thư Phàm đứng ở phía sau, “Có giỏi thì cậu gọi công an ngay đi. Tôi cũng đang chờ mong có thể cùng cậu đối chất trước tòa tội dám bắt cóc người.”
Vũ Gia Minh ngồi xuống ghế sô pha, chân gác lên mặt bàn, hắn lại khôi phục dáng vẻ vô lại của mình, “Tôi không hề có bắt cóc người, tôi mời họ đến đây làm khách.”
“Phải không?” Hoàng Tuấn Kiệt nhếch mép, mắt khinh bỉ nhìn Vũ Gia Minh, “Nếu mời họ làm khách có cần bắt nhốt họ như tù nhân ở đây không?”
“Đừng khua môi múa mép trước mặt tôi!” Vũ Gia Minh nóng nảy ngắt lời Hoàng Tuấn Kiệt, “Đã đến đây rồi, cậu cũng ở đây làm khách của tôi đi.” Vũ Gia Minh cười, nheo mắt nhìn Hoàng Tuấn Kiệt, ngữ khí hoàn toàn uy hiếp.
“Muốn giữ được tôi, để xem cậu có bản lĩnh không đã?” Hoàng Tuấn Kiệt không để mấy lời nói đe dọa của Vũ Gia Minh vào mắt, thậm chí hắn còn khinh thường Vũ Gia Minh, “Tốt nhất là cậu nên tránh xa Thư Phàm ra, nếu không đừng trách tôi độc ác.”
“Cậu không biết là…” Vũ Gia Minh cười cợt, nháy mắt với Thư Phàm, “Cô ấy đã đồng ý trở thành người tình của tôi rồi sao?”
Người Hoàng Tuấn Kiệt run lên, hắn lập tức quay lại nhìn Thư Phàm đang đứng ở phía sau, “Những gì mà hắn nói có đúng không?”
Thư Phàm
khinh bỉ nhìn Vũ Gia Minh, mai mỉa nói, “Cảm ơn lòng tốt của anh, nhưng mà tôi không có cái phước ấy. Anh hãy giành may mắn này cho một cô gái khác đi.”
Thư Phàm kéo Tú Linh đứng lên, “Hai chị em mình đi thôi!”
“Khoan đã!” Vũ Gia Minh quát, mắt chăm chú nhìn khuôn mặt lạnh băng của Tú Linh, “Cô đi được, nhưng Tú Linh phải ở lại.”
“Tại sao?” Thư Phàm căm phẫn hét to, tay chỉ thẳng vào mặt Vũ Gia Minh, “Anh đừng ăn hiếp người quá đáng, em gái tôi không phải là nô lệ của anh.”
Hoàng
Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé
Game:
Game mobile miễn phí | Game android hay | Game dien thoai
Phần Mềm
Giao Diện Điện Thoại | Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại
Thế giới Truyện
Truyen nguoi lon | Truyen tinh yeu | Truyện cười | Truyện ma | Đọc truyện hay | Tieu thuyet tinh yeu