Ghé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^ chết tiệt! Đồ xấu xa! Đồ vô trách nhiệm!” Thu Phàm chống một tay vào sườn, một tay chỉ vào khoảng không trước mặt như thể Hoàng Tuấn Kiệt đang đứng gần ở chỗ đó: “Nếu anh mà để tôi phải chết già ở đây, thì dù có làm ma tôi cũng không tha cho anh.”
Không biết có phải những lời nói của Thư Phàm quá buồn cười và quá vô lý hay không? Từ trên không trung một con chim hải âu kêu lên mấy tiếng thảm thiết, lao đầu thẳng xuống chỗ Thư Phàm đang đứng.
Thư Phàm giật mình, ngẩng đầu nhìn lên cao, tay vô thức dơ lên đón lấy con chim đang rơi xuống với tốc độ tên bắn.
Nhìn con chim nằm ngửa trong lòng bàn tay mình, lông bên cánh trái dính bệt máu, một mũi tên xiên từ mặt trước sang mặt sau, Thư Phàm thấy đau lòng.
“Mày bị ai đó bắn đúng không?” Thư Phàm dịu dàng vuốt nhẹ vào đầu con chim, giọng ân cần hỏi han. Nhờ con chim, Thư Phàm đã tạm quên đi bực bội và tức giận vì bị bắt nhốt và giam giữ ở đây.
Đi vào trong phòng, Thư Phàm cẩn thận đặt con chim nằm trên bàn, mắt dáo dác ngó xung quanh, cố tìm kiếm một hộp thuốc cứu thương.
“Này! Có ai không?” Thư Phàm bắc loa lên miệng, bực bội gọi to: “Tôi cần một hộp thuốc cứu thương.”
“Đi lấy cho cô ta đi!” Người đàn ông lạ mặt bảo ông Phúc.
“Vâng, thưa ông chủ.” Ông Phúc nhận lệnh, xoay người đi ngay.
Thư Phàm gọi mấy lần, mà không nghe thấy ai trả lời, đã sẵng giọng quát: “Các người có bị điếc không hả? Tôi nói là tôi cần một hộp thuốc cứu thương.”
“Cạch!” Cánh cửa gỗ tự động mở ra, ông Phúc đi vào phòng. Trên tay ông đang cầm một hộp thuốc cứu thương màu trắng bạc.
“Cô Thư Phàm! Hộp thuốc cứu thương mà cô yêu cầu đây.” Ông Phúc mỉm cười, đưa hộp thuốc cứu thương cho Thư Phàm.
Thư Phàm nén giận, vội cầm lấy hộp thuốc cứu thương trên tay ông Phúc, miệng cộc lốc nói: “Cảm ơn.”
“Cô đừng
khách sáo.” Ông Phúc gãi mũi, nụ cười vẫn nở trên môi.
Thư Phàm hừ lạnh, trừng mắt nhìn ông Phúc.
Ông Phúc cười cười, không nói gì.
Thư Phàm không thèm chú ý đến ông Phúc. Kéo ghế ngồi xuống, mở hộp thuốc cứu thương, Thư Phàm tiến hành cứu chữa cho con chim hải âu.
Tuy không phải làm một bác sĩ chưa trị cho động vật và chim thú, nhưng lương tâm của một bác sĩ đã chảy trong huyết quản. Thư Phàm không thể bỏ mặc sự sống chết của con chim hải âu.
Thư Phàm say sưa, tập trung vào việc rửa vết thương, bôi thuốc, và băng bó cho con chim hải âu, mà đâu hay nụ cười cùng giọng nói dịu dàng của mình đã lọt vào tai và đáy mắt của người đàn ông lạ mặt.
Hai giờ chiều, Vũ Gia Minh đưa Tú Linh đến biệt thự nhà họ Đào dự tiệc theo như lời mời ghi trên tấm thiệp.
Ngồi trên xe ô tô, Vũ Gia Minh ngắm nhìn Tú Linh.
Chiều nay, Tú Linh mặc một chiếc váy lụa màu hồng nhạt, mái tóc dài buông xõa được cắt tỉa một cách gọn gàng và hợp thời trang. Mái tóc mới, khuôn mặt được trang điểm nhẹ cùng chiếc váy lụa màu hồng nhạt đã tôn lên vẻ đẹp động lòng người của Tú Linh lên cao vài phần.
Khóe môi Vũ Gia Minh nhếch lên, đôi mắt mê đắm nhìn Tú Linh. Hắn tự hào và sung sướng vì thú cưng của hắn đã không còn khóc nháo và đòi về bằng được như lúc sáng.
Vũ Gia Minh đã lừa Tú Linh là sẽ sớm đưa Tú Linh trở về Việt nam đoàn tụ cùng chị gái và Hoàng Tuấn Kiệt khi kết thúc công việc. Tú Linh không hề biết rằng, để kết thúc công việc, phải mất gần nửa tháng. Hơn nữa chị gái cùng Hoàng Tuấn Kiệt đâu có ở Việt nam, hai người bọn họ đang ở trên đất Hồng Kông.
Vũ Gia Minh là một tên ích kỉ, chỉ quan tâm đến niềm vui của mình, đâu có thể dại dột nói cho Tú Linh biết được sự thật. Cùng lắm thì hắn lại tiếp tục dừng mưu để lừa dối Tú Linh.
Tú Linh ngồi bên cạnh Vũ Gia Minh, mười đầu ngón tay đan siết vào nhau, khuôn mặt phảng phất u buồn và lo lắng. Từ sáng đến giờ, đã liên tiếp gọi mấy chục cuộc gọi cho cả chị gái và Hoàng Tuấn Kiệt mà không được, Tú Linh lo sợ hai người bọn họ đã xảy ra chuyện gì đó không may.
“Tú Linh!” Vũ Gia Minh gọi nhỏ, nắm lấy tay Tú Linh: “Cô đang suy nghĩ gì thế?”
“Tôi…tôi muốn về nhà.” Tú Linh mắt đỏ hoe, sụt sịt nói.
“Không được.” Vũ Gia Minh sẵng giọng cự tuyệt: “Cô đã hứa là sẽ ở đây cho đến khi nào tôi hoàn thành xong công việc rồi kia mà? Tại sao bây giờ cô lại nuốt lời?”
Vũ Gia Minh oán hận mắng thầm Tú Linh. Để có được trái tim của Tú Linh, hắn đã phải cố đè nén dục vọng của mình, cố đóng vai một người tốt. Tại sao Tú Linh không chịu hiểu dụng tâm của hắn, mà lúc nào cũng chỉ biết khóc lóc và đòi về? Chẳng lẽ hắn là một kẻ đáng ghét như thế?
“Nhưng mà…” Tú Linh quẹt lệ trên mắt: “Chị gái và anh Tuấn Kiệt sẽ lo cho tôi.”
“Không được nhắc tên Hoàng Tuấn Kiệt trước mặt tôi!” Vũ Gia Minh bá đạo ra lệnh: “Nếu cô còn tái phạm, tôi sẽ trừng phạt cô thật nặng.” Bàn tay nhỏ bé của Tú Linh bị Vũ Gia Minh bóp mạnh.
Tú Linh nhăn mặt kêu đau, tức giận mắng hắn: “Anh…anh đừng quá đáng! Tại anh đột nhiên mang tôi sang đây, tôi đi mà không nói được câu gì với chị gái tôi cùng anh Kiệt, ngay cả điện thoại cũng không liên lạc được. Tôi làm sao có thể không lo, có thể yên tâm ở bên này vui chơi. Trong khi chị gái tôi cùng anh Kiệt đang đi tìm tôi khắp nơi.”
Mặc dù Tú Linh nói rất hợp tình hợp lý, nhưng khi vào tai Vũ Gia Minh lại biến thành ghen tuông và tức giận. Hắn không thích thú cưng coi trọng người khác hơn hắn.
Một ý nghĩ xấu xa và đen tối lướt qua đầu, khóe môi Vũ Gia Minh nhếch lên càng lúc càng sâu. Hắn nhất quyết không thể để Tú Linh trở về Việt nam vào lúc này được.
Vũ Gia Minh giả vờ hối lỗi, vòng tay ôm lấy Tú Linh vào lòng: “Cô đừng khóc nữa. Tôi hứa sẽ nhanh chóng giải quyết xong công việc, để đưa cô trở về Việt nam.”
Những lời hứa hẹn, cùng giọng nói ngọt ngào của Vũ Gia Minh, đã có tác dụng đối với Tú Linh.
Tú Linh ngây thơ tin tưởng hắn, ngây thơ cho rằng hắn không phải là một người xấu, mà đâu có hay hắn còn giảo hoạt hơn cả một con hồ ly.
…
Biệt thự nhà họ Đào giống như một cung điện thu nhỏ. Biệt thự gồm hai tầng, rộng hơn 1,000 mét vuông. Sân trước và sân sau trồng nhiều bồn hoa và cây cảnh. Lối kiến trúc pha tạp giữa Châu Á và Châu Âu, đã tạo nên nét độc đáo cho căn biệt thự.
Trợ lý Tân đậu xe trước cổng nhà họ Đào. Bước xuống xe, Trợ lý Tân khom người mở cửa xe ô tô cho Vũ Gia Minh và Tú Linh.
Vũ Gia Minh đặt bàn tay nhỏ bé của Tú Linh vào khủy tay.
Tú Linh ngước mắt nhìn Vũ Gia Minh, ngơ ngác không hiểu hắn làm như vậy là có ý gì.
Vũ Gia Minh mỉm cười, nói: “Chúng ta đi như thế này mới giống một đôi đi dự tiệc với nhau.”
Tú Linh đỏ mặt, cụp mắt, không dám nhìn Vũ Gia Minh.
Vũ Gia Minh cười tươi, nheo mắt nhìn Tú Linh. Hắn rất thích nhìn khuôn mặt đỏ hồng vì ngượng của Tú Linh. Mỗi lần trông thấy Tú Linh trong bộ dạng này, hắn lại có một mong ước mãnh liệt là được hôn Tú Linh và làm những chuyện mà chỉ cần tưởng tượng ra thôi, đã đỏ mặt tía tai rồi.
“Đi thôi!” Vũ Gia Minh hắng giọng, bảo Tú Linh.
Tú Linh run run sánh đôi cùng Vũ Gia Minh đi vào trong sân vườn nhà họ Đào.
“Anh Minh!” Một cô gái hơn 20 tuổi, mày ngài mắt phượng, làn da trắng mịn như men sứ, uyển chuyển và thướt tha đi về phía Vũ Gia Minh và Tú Linh.
Tầm mắt cô ta di chuyển trên khuôn mặt trẻ con của Tú Linh. Khi phát hiện Vũ Gia Minh không đến một mình, mà đi cùng với một cô gái, nụ cười trên
Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé
Game:
Game mobile miễn phí | Game android hay | Game dien thoai
Phần Mềm
Giao Diện Điện Thoại | Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại
Thế giới Truyện
Truyen nguoi lon | Truyen tinh yeu | Truyện cười | Truyện ma | Đọc truyện hay | Tieu thuyet tinh yeu