Ghé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^ />
Bác sĩ chuẩn đoán Tú Linh bị thương nặng ở đầu, cơ thể bị xây xát, có thể Tú Linh sẽ hôn mê trong vòng một tuần, hay nửa tháng, Tú Linh có thể tỉnh sớm hay muộn hoàn toàn phụ thuộc vào tình hình sức khỏe và ý chí của bản thân Tú Linh.
Trên người Tú Linh không có giấy tờ tùy thân, không có điện thoại, cũng không có bất cứ thứ gì có thể dùng để tra ra manh mối có liên quan đến thân thế, bạn bè hay thân nhân của Tú Linh. Ngay cả tên của Tú Linh là gì, hiện đang sống ở đâu, bác sĩ và y tá trong bệnh viện cũng không biết.
Chàng thanh niên lạ, hơn 20 tuổi, đi xe ô tô BMW, vì vô tình đâm bị thương Tú Linh, đã chịu trách nhiệm đưa Tú Linh vào bệnh viện và cử người ở lại chăm sóc Tú Linh cho đến khi Tú Linh tỉnh lại.
“Bác sĩ, tình hình của cô ấy thế nào rồi?” Người tài xế trung niên hơn 40 tuổi, hỏi bác sĩ phụ trách khám và chữa bệnh cho Tú Linh.
“Tình hình của cô ấy bây giờ rất nguy hiểm. Cô ấy đang bị hôn mê sâu. Mặc dù chúng tôi đã chụp CT não, thấy không có triệu chứng bị đọng máu trong, nhưng vẫn không thể nói trước được điều gì.” Bác sĩ thở dài.
“Với tình trạng này, liệu cô ấy có tỉnh lại được không?” Người tãi xế trung niên tiếp tục hỏi. Là tài xế của cậu chủ, được cử tới bệnh viện chăm sóc và quan sát tình hình chuyển biến bệnh tình của Tú Linh, ông không thể không lo cho cậu chủ. Cô gái kia mặc dù vi phạm luật lệ giao thông, nhưng dù sao đâm người khác bị thương nặng dẫn đến hôn mê, cậu chủ cũng không đúng.
“Việc này, chúng tôi cần phải làm mấy xét nghiệm nữa.” Ông bác sĩ khôn khéo trả lời. Làm bác sĩ hơn 10 năm nay, gặp không ít bệnh nhân bị thương nặng ở đầu, có nhiều người phải sống đời sống thực vật cả đời, có nguời lại mau chóng tỉnh lại. Có nhiều chuyện cho đến tận bây giờ y học vẫn chưa thể giải thích được.
“Tôi hiểu. Cảm ơn bác sĩ.” Ông tài xế trung niên mỉm cười, nói.
“Không có gì.” Bác sĩ cười, đáp lại nụ cười của ông tài xế trung niên, sau đó cất bước đi.
Còn lại một mình, ông tài xế trung niên bước đến cánh cửa phòng bệnh của Tú Linh, mắt nhìn Tú Linh đang nằm mê man trên giường, khuôn mặt nhợt nhạt do mất máu, trán quấn băng trắng, qua khung cửa kính gần hành lang lầu ba của bệnh viện.
Đứng nhìn Tú Linh một lúc, ông tài xế trung niên mở điện thoại. Đang bấm số, một cô y tá đi ngang qua nhắc nhở: “Thưa chú! Phiền chú đi xuống tầng trệt gọi điện thoại. Ở đây quy định là không được sử dụng điện thoại di động.”
Ông tài xế giật mình, vội vàng nói: “Xin lỗi! Tôi không để ý.”
Cô y tá cười không đáp.
Ông tài xế đi thang máy xuống tầng trệt.
“Cậu chủ!” Ông tài xế hạ giọng, ngữ khí cung kính và lễ độ.
“Cô gái ấy đã tỉnh chưa? Tình tình cô ta không đến nỗi quá nặng chứ?” Một giọng nói hơi thanh và trầm vọng trong điện thoại di động.
“Bác sĩ nói cô gái ấy đang trong tình trạng nguy hiểm. Hiện giờ họ vẫn chưa xác định được là khi nào thì cô ấy mới có thể tỉnh lại.” Ông tài xế trung niên nói đúng những gì mà cậu bác sĩ lúc nãy đã nói cho ông nghe.
“Cô ta đang trong tình trạng nguy hiểm?” Tiêng gõ bàn cồm cộp vang lên trong điện thoại, chứng tỏ chàng thanh niên đang bồn chồn và không vui. “Cô ta liệu có chết không?”
“…” Ông tài xế không biết phải trả lời cậu chủ thế nào. Làm người dù có nhẫn tâm đến đâu cũng không muốn nhìn thấy người khác phải mất mạng vì mình, huống gì cô gái kia còn quá trẻ, hai nữa lại rất xinh xắn và dễ thương. Không hiểu cậu chủ đang suy nghĩ gì trong đầu mà lại hỏi mình câu này?
“Thế nào, chú trả lời cháu đi chứ?” Chàng thanh niên không kiên nhẫn, giục ông tài xế trung niên.
“Bác sĩ nói cô ấy sẽ tỉnh lại, nhưng không biết phải mất bao lâu.”
“…” Chàng trai trẻ trầm ngâm trong chốc lát, rồi lên tiếng hỏi tiếp: “Chú đã cho người điều tra về thân thế của cô gái đó chưa?”
“Trên người cô gái không có bất cứ giấy tờ gì, ngay cả điện thoại cũng không có, nên rất khó để điều tra. Tuy nhiên, tôi đã cử người đi thăm dò quanh khu vực mà cô gái ấy bị tai nạn xe rồi.” Ông tài xế trung niên nói một hơi không ngừng nghỉ.
“Tạm thời chú cứ ở bệnh viện, chờ xem tình hình của cô gái ấy thế nào. Khi đã điều tra được thân thế của cô gái ấy, phiền chú gọi điện thông báo cho cháu một tiếng.” Chàng trai trẻ mệt mỏi, ngả người ra sau ghế, từng tiếng thở dài vang lên.
“Cậu chủ yên tâm. Tôi sẽ sớm cho cậu chủ một đáp án.” Ông tài xế trung niên hứa hẹn, đồng thời ông thấy thương hại cho cậu chủ. Vừa mới về nước, chưa kịp nghỉ ngơi, sau gần một tháng làm việc vất vả, đã gặp phải chuyện phiền toái này.
Đúng là họa vô đơn chí!
…
Sau cả một ngày gào thét, đập phá đồ đạc, buổi tối đến, Thư Phàm ngoan ngoãn trèo lên giường. Đối với một người ham ăn và ham ngủ như Thư Phàm, chỉ cần còn giữ được cái mạng nhỏ bé của mình, thì trên đời này không còn điều gì đáng lo nữa. Thư Phàm cho rằng bây giờ phải nghỉ ngơi cho thật tốt, để cho đầu óc thư giãn, sáng mai thức dậy mới đủ tỉnh táo để nghĩ ra cách thoát khỏi đây.
Mang theo lòng tin và tinh thần lạc quan, Thư Phàm dần chìm vào giấc ngủ. Thời gian chầm chậm trôi, căn phòng chìm trong thứ ánh sáng màu trắng đục mờ nhạt của bóng đèn ngủ. Lâu đài cổ đã có từ lâu đời, được truyền từ thế hệ này qua thế khác, nơi đây đã diễn ra biết bao nhiêu biến cố, có bao nhiêu người đã vùi thân trong tòa lâu đài này. Thư Phàm là một cô gái không phải nhát gan, nếu không đã không ngủ ngay lập tức trên một chiếc giường lạ.
Khi đồng hồ trong phòng điểm chuông, báo hiệu 12 giờ đêm, ánh trăng khuyết cong hình lưỡi liềm phản chiếu vào căn phòng. Thư Phàm nằm trên chiếc giường màu trắng, chiếc áo choàng tắm cũng màu trắng, tất cả đã tạo nên một màu trắng hư hư ảo ảo, nửa hư nửa thực, nửa có nửa không, sương khói từ khu rừng bạt ngàn dưới chân tòa lâu đài bay vào phòng.
Đột nhiên trong bóng đêm, vang lên tiếng sói tru, nhưng âm thanh dồn dập chạy trên hành lang tòa lâu đài, tiếng sột soạt của y phục bay trong gió, xông thẳng vào tai Thư Phàm.
Thư Phàm mí mắt nặng trĩu, từ từ hé mở, mắt mông lung nhìn xung quanh.
Đứng giữa phòng, một người đàn ông cao lớn, trong trang
phục màu đen, trong bóng tối chỉ nhìn rõ được đôi màu màu xanh ngọc bích như mắt mèo đang chăm chú nhìn Thư Phàm.
Thư Phàm giật nảy mình, hét lên một tiếng thất thanh: “Á…á…á…” Am thanh vang dội, đã lấn át hết tất cả những âm thanh kì lạ của tòa lâu đài.
Thư Phàm ngồi bật dậy, mặt tái mét, môi run run, trừng trừng nhìn người đàn ông hiện lên như ma quỷ đang đứng giữa phòng: “Anh…anh là ai…?” Thư Phàm chỉ tay, lắp bắp hỏi.
Người đàn ông lạ mặt không trả lời Thư Phàm, đôi mắt xanh ngọc bích như mắt mèo trong bóng tối càng phát sáng.
Tay lần mò dười nệm, Thư Phàm nắm được một thanh gỗ khá dài. Chiều nay chạy đông chạy tây khắp căn phòng, Thư Phàm đã tìm thấy nó trong xó tủ. Trước lúc đi ngủ, để đề phòng có biến, Thư Phàm đã cẩn thận đặt nó dưới gối. Thật may là đã có phòng bị từ trước, nếu không gặp phải chuyện này, Thư Phàm sẽ không thấy yên tâm khi trong tay mình không vũ khí để phòng thân.
Nuốt nước bọt cho cổ họng bớt khô, mắt đề phòng nhìn người đàn ông lạ mặt, Thư Phàm lần bước xuống giường, chân chậm chạp bước lại gần. Mặc dù sợ hãi, nhưng lòng hiếu kì và tò mò trong Thư Phàm đã thắng. Thư Phàm muốn biết người đàn ông lạ mặt kia là ai, dù anh ta có là ma quỷ hay là ma cà rồng trong
Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé
Game:
Game mobile miễn phí | Game android hay | Game dien thoai
Phần Mềm
Giao Diện Điện Thoại | Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại
Thế giới Truyện
Truyen nguoi lon | Truyen tinh yeu | Truyện cười | Truyện ma | Đọc truyện hay | Tieu thuyet tinh yeu