tay định "giáng" vào mặt cô bạn tội nghiệp. Lâm Danh nãy giờ không nói gì, như là không
có mặt ở đây, vội chạy ra nắm lấy cổ tay Hy Vân, thét:
_Thôi đi!
Tuyết Phương đi ra khỏi phòng, Lâm Danh mới buông tay Hy Vân ra, công nhận anh chàng
mạnh thiệt, bằng chứng là cái cổ tay đỏ lét kia của Hy Vân.
_Sao anh cản tôi?- Wát ầm lên
_Chứ sao cô lại tát cô ấy?- Lật ngược ván cờ
_Vì tôi tức!
_Tức thì cứ đập phá đồ đạc cho đã đi, việc gì phải đánh người ta!
_Anh không thấy nó sỉ nhục tôi sao?
_Thì đã sao? Cô ấy chỉ nói sự thât thôi!
_Anh....- Bốn mắt nhìn nhau, Lâm Danh điềm tĩnh, Hy Vân thì rực lửa
Không khí chùn xuống....Cục lửa trong người Hy Vân tắt lịm rồi nguội đi.
Hy Vân ngồi thụp xuống ghế, không nhìn Lâm Danh, nói:
_Anh về đi! Lát nữa ba mẹ Thường Khánh đến đây! Họ thấy anh ở đây thì sẽ hiểu lầm,
không tốt đâu....
Nửa tiếng sau (tất nhiên là sau khi Lâm Danh ra về), cổng nhà Hy Vân vang lên tiếng
chuông, pà wản gia chạy ra mở cửa. Hy Vân từ trong nhà chạy ra
_Cháu chào hai bác! -Cô ả làm bộ niềm nở.
Sau khi đã an tọa trên salon, ông Duy lên tiếng:
_Chắc con biết hôm nay hai bác đến đây để làm gì...
_Zạ....
_Hai bác nghe người báo lại là Thường Khánh có bạn gái rồi, nên chắc chuyện đính hôn
giữa con và nó sẽ gặp trục trặc, bác không muốn và con cũng không muốn.
Hy Vân thấp thỏm lo lắng, sợ ông Duy biết chuyện mấy tháng nay cô ả đã "khủng bố"
Thường Khánh ra sao thì khó mà chối. Nhưng may cho Hy Vân là ông Duy chẳng biết gì cả,
mà cũng hok nhận ra thái độ khác thường của cô ả, vẫn thao thao bất tuyệt:
_Bác biết tính của Thường Khánh, nó rất cố chấp, chẳng chịu nghe lời ai cả! Để lâu sẽ có
hại cho con...Nên hè này, con và nó sẽ đính hôn thay vì sau khi tốt nghiệp! Bác biết chuyện
này không hợp với lứa tuôi học sinh như các con nhưng đó là cách hữu hiệu nhất nếu con
muốn giữ Thường Khánh.......Con thấy sao?
Hy Vân mừng như bắt được vàng, gật đầu ngay:
_Bác tính sao cũng được ạ!
Ông Duy cười vui vẻ:
_Hỏi lại ý kiến của ba con rồi nói với bác nhé! Lát nữa bác có cuộc họp, bác về đây!
Hy Vân tiễn ông Duy, pà Yến ra đến cổng, đợi chiếc Mercedes phóng đi mới way vào nhà,
lòng khấp khởi mừng thầm "Cá đã lọt lưới rồi! Thường Khánh ơi, để xem anh đối phó với
pa mẹ mình và em như thế nào đây?"-------------------------------------------------
Cái đồng hồ páo thức đầu giường reo inh ỏi. Nó ngủ trưa, nhưng cũng để đồng hồ báo
thức cho chắc, chiều nay lại phải ra Violet phụ việc mà...Cũng đỡ, bj h còn có thời gian ngủ
trưa, chứ lúc mới vào học, sáng học, chiều lại phải phụ đạo môn Toán trong trường, rồi ù
về nhà đi học thêm. Xoay vòng vòng đến chóng mặt.
Chợt cái iPhone đang cầm trong tay vang lên, là số máy Mạnh Khoa.
_Alo^! Lại có chuyện gì nữa đêy?
của anh chàng.
_Zạ..Phải....
nạn>
Vừa nghe đến đó, trời đất "bỗng dưng muốn sập" trước mặt nó.
_Zạ em đến ngay!
Nói rồi nó cắt máy, vội vàng thay đồ rồi chạy ra cổng bắt taxi đi, hok kịp nói một tiếng với
ông anh. Trong lòng ngổn ngang lo lắng, lo đến phát khóc là đằng khác!
_Mạnh Khoa!-Nó thét lên và như một mũi tên được bắn ra từ cây cung của Lý Tịnh, nó lao vào phòng Cấp cứu.
Trên chiếc giường cuối phòng, Mạnh Khoa đang nằm, mắt nhắm nghiền, mê man bất tỉnh, đầu anh chàng được quấn lại bằng một lớp gạc rất dày, thế mà máu vẫn thấm đến lớp gạc ngoài cùng. Bên giường Mạnh Khoa là một chị y tá đang băng tay lại cho anh chàng một cách thuần thục. Như một phản xạ tự nhiên, nó chạy lại. Lễ phép cúi đầu chào chị y tá, nó hỏi:
Ghé thăm Fanpage của Likevn 
Admin[OFF]
Likevn