- Đại ca! – Cả bọn đàn em đứng dậy cúi đầu chào.
- Sao lại ra nông nổi này? – Mắt Thiên Minh đỏ ngầu.
- Anh ấy đua xe với mấy thằng em của BF hội, bọn nó không thắng được nên.... – Một thằng ấp úng.
- Nên sao? Nói tiếp đi. – Thiên Minh tóm chặt lấy cổ áo của tên vừa nói.
- Nên... tháo vít bánh xe khiến xe anh ấy gặp sự cố trên đường đua.... – Tên đó mặt tái mét.
“RẦM” Thiên Minh dùng tay đấm mạnh vào cánh cửa, máu từ tay cậu chảy ra nhưng máu trong tim cậu đã bốc đến tận đầu.
- Tau không để yên cho đứa nào động vào bạn tau. BF, bọn mày cứ đợi mà xem, Thiên Minh này sẽ BÁO THÙ! – Cậu nghiến răng.
Đèn phòng phẫu thuật vụt tắt, vị bác sĩ với khuôn mặt mệt mỏi bước ra.
- Bác sĩ, bạn tôi sao rồi? – Thiên Minh ùa đến hỏi.
- May là đã qua thời kì nguy hiểm nhưng.... mọi người nên chuẩn bị tinh thần, có thể sẽ để lại di chứng – Vị bác sĩ lắc đầu rồi bỏ đi.
Thiên Minh đứng như trời trồng. Di chứng ư? Nghĩ đến đây, cậu chạy nhanh vào phòng bệnh, nơi thằng bạn thân từ thời đóng khố của cậu đang nằm.
Ba ngày sau, Thiên Bảo mở mắt nhìn ánh sáng cuộc đời. Không kiềm nổi xúc động, Thiên Minh ôm chầm lấy bạn.
- Thằng khốn, mày có biết tau lo cho mày nhiều lắm không? Mày mà không tỉnh chắc tau chết theo mày quá!
- Ơ... Xin lỗi, cậu là ai? – Thiên Bảo ngây ngô.
Thiên Minh ngơ người ra một lúc lâu. Không lẽ di chứng mà bác sĩ nói là... MẤT TRÍ sao???
- Tên cậu là gì? – Thiên Minh hỏi.
- Thiên Bảo.... Hahaha.... Bị lừa rồi! – Thiên Bảo cốc đầu tên bạn.
- Thằng điên, muốn làm tớ thót tim à? Lần sau có chuyện gì thì nói với tớ, đừng hành động dại dột vậy. Có cần vì cô ấy mà cậu... – Thiên Minh lắc đầu, không muốn nhắc lại.
- Mà tại sao tớ lại vào đây? Tớ làm gì dại dột cơ? Vì cô gái nào? Cậu mớ à? – Thiên Bảo ngạc nhiên.
- Thật hay đùa vậy? Cậu không nhớ những chuyện bao ngày qua sao? – Thiên Minh đứng bật dậy, nửa tin nửa ngờ nhìn bạn.
- Những chuyện gì? – Thiên Bảo ngơ ngác.
- Hân Hân, cậu nhớ cô ấy chứ?
- Bạn gái cậu hả? Sao tớ không biết! – Thiên Bảo khẽ cười.
Thiên Minh bỏ ra ngoài sau câu nói của Thiên Bảo.
“RẦM” Cánh cửa phòng của bác sĩ bị đạp tung bởi Thiên Minh.
- Bác sĩ, tại sao bạn tôi lại như vậy? Cậu ấy nhớ mọi người nhưng lại quên một người.
- Một vùng kí ức của cậu ấy đã bị mất đi, đó chính là di chứng của tai nạn. Cậu thông cảm, chúng tôi đã cố hết sức rồi. – Vị bác sĩ ôn tồn.
- Vậy...vậy cậu ấy có thể nhớ lại không?
- Rất khó, cơ hội chỉ là 10%
Cơ hội chỉ là 10% thôi sao? Nhưng biết đâu thế lại tốt, cậu ấy có thể quên đi những kí ức không vui và sẽ sống tốt hơn.... Đúng vậy, cậu phải mừng cho Thiên Bảo vì vụ mất trí mới phải.
Thiên Minh vốn định trả thù nhưng....nhưng một tin động trời đã truyền đến tai cậu. Thiên Kỳ - cô em gái yêu quý của cậu – đang hẹn hò với Lâm Duy – thủ lĩnh của BF, kẻ thù của cậu. Những cấm cản của cậu đều bị hạ gục bởi cô em gái cứng đầu. Và một năm qua, cậu đã để yên cho BF....chỉ vì Thiên Kỳ....
==========================
Quay trời lại thực tại, trong phòng của FM, điện thoại của Thiên Minh lại réo inh ỏi.
- Alo! – Vẫn cái giọng lạnh lùng.
- <Đại ca, bọn đàn em nhập viện cả rồi!> - Một tên kính cẩn trong điện thoại.
- Sao lại nhập viện? – Thiên Minh thét ra lửa.
-
Chưa để tên đó nói thêm gì, Thiên Minh đã cúp máy cái rụp.
- Thiên Bảo, cậu thông báo mọi người chiều nay xử lý BF tại chỗ cũ giờ cũ. – Thiên Minh đập bàn.
Ghé thăm Fanpage của Likevn 
Admin[OFF]
Likevn