======Quảng Cáo======
newGhé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
newTruyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
======Quảng Cáo======
newGhé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
newTruyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^

Trang 104 - [Tiểu Thuyết] Phận Má Hồng (Full)

c chém giết thật khủng khiếp. Họ đã lên đến cao nguyên Inkermann và ở đây xác chết nằm như ngả rã, hầu như không còn thấy chỗ đất nào trống nữa. Khắp mặt đất bị phủ bằng những bộ quân phục màu xanh, màu đỏ, màu trắng, những khẩu súng màu nâu, những lưỡi lê sáng loáng, những thắt lưng da to bản, rồi ủng ... Stephanie đứng lặng đi nhìn những xác người đè lên nhau, mỗi xác trong một tư thế quái đản. Nàng không còn nhận ra cái cao nguyên quen thuộc. Bây giờ trông nó loang lổ đủ mọi màu sắc và kéo dài đến tận chân trời. Cách một quãng lại có một con ngựa chết hoặc nằm úp hoặc nằm ngửa, phình bụng lên. Khắp xung quanh, không khí lặng lẽ, im lìm. Chỉ lác đác có những bóng người hoặc bò hoặc đi ngật ngưỡng, chốc chốc lại ngã khuỵu xuống, rồi lại cố đứng lên đi tiếp. Họ đi ngược chiều với hai phụ nữ để đi xuống thung lũng. Xa xa, dọc theo bức tường thành Sebastopol hiện lên những đám khói nhỏ màu trắng đục bay lơ lửng khiến Stephanie thấy như đấy chỉ là ảo ảnh. Nhưng chính từ những lỗ châu mai của bức tường thành kia đạn các cỡ đã tuôn ra xối xả và giết chết tất cả những con người này. Tiếng rên rỉ của những người chưa chết hẳn tạo thành một thứ tiếng động khủng khiếp. Nàng thoáng nghe thấy cả những tiếng cầu kinh, những tiếng gọi vợ, gọi con, những tiếng rên vì đau đớn và thỉnh thoảng một tiếng gào lên đơn độc. Tất cả những hình ảnh hiện ra trước mắt, những âm thanh vọng đến bên tai đều như ùa vào con người nàng và Stephanie ngơ ngác: phải chăng tất cả đều có thật? - Không thể như thế này được! - Nàng lẩm bẩm - Tất cả chỉ là ác mộng mà thôi. Mà tại sao? Tại sao người ta lại giết nhau như thế này? Để làm gì? - Chiến tranh là như vậy đấy! - Pompette nói giọng bình thản, chứng tỏ bà đã quen thuộc với cảnh tượng này. - Vậy không có ai đến cứu những người còn thoi thóp ư? - Có đấy - Pompette đáp rồi trỏ tay về phía sau - Kia kìa. Stephanie ngoái đầu lại và nhìn thấy những bóng người đang cúi xuống các xác chết. Một vài thương binh được cáng đi. - Sao bây giờ họ mới đến? - Stephanie giận dữ hỏi. Pompette chặc lưỡi: - Đám quân y bao giờ cũng chậm chạp thế đấy. Phần đông là y tá, hộ lý, chỉ có vài bác sĩ ít ỏi. Stephanie phẫn nộ. Nàng gào lên uất ức: - Lẽ ra phải dựng bệnh viện ngay tại đây, chứ không phải tận thành phố Constantinople. Đám seour ở tu viện Saint Vincent de Paul lẽ ra phải ra đây, chứ không phải ngồi tận đó chờ người ta đem thương binh về. - Ở đây đã có chúng ta và những người tình nguyện khác - Pompette bình thản nói. Trong câu nói bình thản "đã có chúng ta" của Pompette có chứa đựng một sự thật đơn giản, đồng thời cũng chứa đựng cả tấm lòng nhân hậu của bà khiến Stephanie cảm động. - Đúng, có CHÚNG TA! - Trong khi chờ họ, tôi với cô, ta bắt tay vào giúp anh em ... - Vâng - Stephanie ôm đầu - Vậy theo bà, chúng ta nên ... Và đột nhiên nàng nhìn ra phía xa. René ở đó! Không biết chàng có sao Nhưng hình ảnh René lúc này trở nên xa vời. Bên cạnh nàng bao nhiêu người đang đau đớn ... Tuy nhiên một ý nghĩ vẫn cứ loé lên "Liệu chàng có làm sao không?". Pompette đoán được nỗi hốt hoảng của nàng: - Cô chạy về trung đoàn xem ông trung úy thế nào ... rồi trở lại đây. Stephanie chạy xuống thung lũng và đến chỗ những ngôi lều bằng gỗ dựng tạm để đón thương binh. Tất cả đều chật ních. Bên ngoài, trên mặt đất, thương binh cũng nằm la liệt. Trong khi đó các cáng tải thương vẫn cứ liên tục đưa về thêm. Tiếng rên rỉ, gào thét nghe não lòng. Sephanie bịt tai, nhắm mắt lại, úp mặt vào hai bàn tay, cảm thấy như không đủ sức chịu đựng quang cảnh khủng khiếp này. Phải một lát sau, dùng toàn bộ nghị lưc để trấn tĩnh, nàng mới mở mắt quan sát. Nàng bắt đầu tìm René, căn cứ vào những bộ quân phục tương tự bộ chàng vẫn mặc. Nàng cúi xuống hỏi từng người: - Ông có thấy trung úy Guinchamp không? - Ông có nhìn thấy trung úy Guinchamp không? - Trung đoàn của ông cũng chiến đấu trên cao
Đến trang:
 

Các bạn đang đọc [Tiểu Thuyết] Phận Má Hồng (Full) tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite

View: 15700486
›› [Truyện Teen] Thưa Thầy...Em Yêu Anh
• 2013-01-23 / 00:14:13
›› Truyện Teen: Tôi ghét anh … đồ du côn
• 2013-01-19 / 03:24:35
›› Truyện Teen: Ngã rẽ cuộc đời tuổi 16
• 2013-01-19 / 02:51:27

Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé

  Game:

   Game mobile miễn phí  |  Game android hay | Game dien thoai

  Phần Mềm

   Giao Diện Điện Thoại  |  Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại

  Thế giới Truyện

   Truyen nguoi lon  |  Truyen tinh yeu  | Truyện cười  | Truyện ma  | Đọc truyện hay  | Tieu thuyet tinh yeu

 

Thống Kê Hệ Thống Site

Giới Thiệu | Liên Hệ | Quảng Cáo |  Tìm chúng tôi trên Google+

Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé

  Game:

   Game mobile miễn phí  |  Game android hay | Game dien thoai

  Phần Mềm

   Giao Diện Điện Thoại  |  Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại

  Thế giới Truyện

   Truyen nguoi lon  |  Truyen tinh yeu  | Truyện cười  | Truyện ma  | Đọc truyện hay  | Tieu thuyet tinh yeu

 

Thống Kê Hệ Thống Site

Giới Thiệu | Liên Hệ | Quảng Cáo |  Tìm chúng tôi trên Google+

Cùng tải những game mobile online hay, ung dung chibi cho điện thoại tại WapGame24h


Polaroid