
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 106 - [Tiểu Thuyết] Phận Má Hồng (Full)
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
hanie. Mặc tôi. Tôi cứ theo ánh đèn của cô mà theo sau ... Vừa lên đến cao nguyên, một ngọn gió mạnh tạt vào mặt Stephanie. Nàng vội đứng lại, giơ ngọn đèn định hướng. Đi được một lúc nàng quay lại hỏi to: - Bà vẫn đi theo đấy chứ, Pompette? Tiếng đáp từ xa vọng lại: - Tôi đây! Cô cứ đi đi, đừng lo cho tôi. Stephanie đi về phía những hào lũy xây bằng bao cát. Tiếng sóng biển vẫn ào ạt sau lưng, nhưng mỗi lúc một xa dần. Chân nàng bắt đầu vấp phải những xác chết đầu tiên. Nàng bèn cúi xuống, nhìn từng bộ quân phục để xem có bộ nào cùng màu với bộ của René không, miệng luôn gọi khẽ: - René ... René ... René ... Thấy ngọn đèn, những thương binh cất tiếng rên rỉ, gọi nàng để cầu cứu. Tiếng ồn ào khẽ lan truyền khắp cao nguyên. Và luôn luôn nàng phải cắn răng, bước qua trước những lời năn nỉ, van nài. Trong tay nàng không có phương tiện nào để giúp họ, có chăng chỉ một lời an ủi. Nàng đành nói dịu dàng: - Lát nữa ... Lát nữa tôi sẽ trở lại ... Và chân nàng vẫn bước tiếp. Tai nàng như thể văng vẳng tiếng rên rỉ của René, mặc dù nàng biết đấy chỉ là sự tưởng tượng của nàng. Thật kinh khủng! Vậy chiến tranh là thế này đây. - Lát nữa ... Lát nữa tôi sẽ trở lại ... Miệng nói, chân nàng vẫn rảo bước. "René! Người tình của em! René! Anh ở đâu?" Đầu óc nàng chỉ có mỗi một ý nghĩ ấy. Nàng tin tưởng một cách kỳ lạ rằng nàng đang đi về phía chàng. Chỉ lát nữa thôi nàng sẽ ở bên chàng. Ôi, cả cuộc đời, lúc nàng nàng cũng đi về phía chàng. Kể tù lúc oe - oe chào đời, như thể nàng vẫn chỉ đi theo hướng đó, đến với chàng. Từ ngày ở Paris, bao giờ hướng đi của nàng cũng là đến với chàng. Rồi sang Thổ Nhĩ Kỳ và bây giờ, luôn luôn nàng đi theo tiếng gọi huyền bí của chàng, như thể đời nàng chỉ có một mục tiêu của chàng ... "René! Gắng đợi em! Chỉ lát nữa thôi, em sẽ đến với anh!" Và đây rồi, một tiếng rên rỉ vọng đến tai Stephanie: - Stephanie! ... Stephanie! ... Chàng đã ngay bên cạnh nàng. Nàng giơ cao ngọn đèn bão. Đây rồi, chính là chàng! Stephanie cúi xuống. Nàng áp mặt lên mặt René, âu yếm đặt cặp môi lên cặp môi chàng ... Nàng thấy lưỡi mình có vị của máu. René bị thương vào đầu. Máu chảy và đông lại, bết tóc chàng. Niềm vui mừng như điên được gặp lại người tình lập tức thay thế bằng trí sáng suốt, khôn ngoan của người phụ nữ tỉnh táo. Stephanie xem xét cẩn thận vết thương. Vết thương trên đầu bao giờ cũng làm người ta dễ khiếp sợ vì ra nhiều máu! Vậy mà lúc chiều Achille bảo René bị thương ở chân. Nàng đưa bàn tay sờ khắp thân thể René, tấm thân mà nàng xiết bao yêu quý. Bàn tay nàng vuốt trên đùi chàng. René thét lên làm nàng giật mình. Đầu gối chàng và cả khu vực xung quanh đã bị nát ra. Dưới bàn tay nàng, máu đông lại mềm nhũn và vẫn còn ấm vì chưa hết rỉ ra. Nàng vừa sờ rất dịu dàng, vừa nói khẽ: - Ôi, người tình muôn vàn yêu quý của em ... Em đến đây rồi, anh đừng lo lắng gì nữa ... Hãy tin ở em, René ... Vừa nói nàng vừa soi đèn thăm dò vết thương. Xương bánh chè đã bị vỡ, cả bắp chân bên dưới mềm nhũn. René rên rỉ, luôn gọi tên nàng. Stephanie vội vã cầm đèn bò ra xung quanh, nàng vơ những mảnh vải rách, những thắt lưng quân đội to bản của những xác chết, cố không nhìn vào mặt họ. Đem tất cả những thứ đó trở lại chỗ René, nàng bắt đầu làm ga - rô để cầm máu. Lúc nàng luồn chiếc thắt lưng xuống đầu gối để thít lại, René thét lên đau đớn rồi ngất đi. Nàng vẫn tiếp tục băng bó thật nhanh, để máu ngừng chảy và sáng sớm mai khi những nhân viên tải thương đến họ sẽ đưa chàng lên cáng được dễ dàng. Đột nhiên xuất hiện xung quanh nàng những ánh lửa lập lòe như đom đóm. Nàng ngẩng đầu lên. Những tấm áo choàng rộng màu xám đã vây quanh nàng và René. - Thưa Ngài, đấy là một cô nấu bếp của trung đoàn lê dương Bắc Phi - tiếng người nói bằng tiếng Pháp vang lên. Một tiếng ngắn gọn nghe đanh đanh đáp lại nhưng nàng không hiểu. Các đốm sáng khác biến mất, chỉ còn lại hai đốm. Nàng nhận ra đấy là hai ngọn đèn bão gài vào thắt lưng của một sĩ quan Nga. Họ chỉ cần khép à áo choàng là lập tức những ngọn đèn đó biến mất và họ chìm vào bóng đêm mịt mùng. - Lại đây! - Giọng đanh đanh lại vang lên. - Xin ngài cho tôi được ở lại đây ... Tôi phải cầu nguyện cho anh ấy. Anh ấy vừa mới tắt thở ... - Để xem! Một lưỡi kiếm loé lên trên đầu René. Stephanie đưa cả hai tay lên định nắm vào lưỡi kiếm sắc bén, nhưng một sĩ quan Nga đã đẩy nàn ra, gạt lưỡi kiếm của viên sĩ quan kia, rồi cúi đầu lễ phép nói: - Thưa Ngài, không cần. Y đã chết hẳn rồi. Lúc đứng thẳng người lên, người đó đã giẫm chân làm vỡ ngọn đèn bão của Stephanie. Vậy là viên sĩ quan Nga, người nói tiếng Pháp, đã cứu René, cứu người tình của nàng thoát khỏi tử thần ... Bỗng nhiên Stephanie hoảng hốt chợ nghĩ, nếu như René tỉnh lại lúc này thì thật nguy. Bọn Nga sẽ giết chàng mất. Nàng vội nói ngay: - Tôi xin theo các ngài. Nàng chấp nhận làm tù binh và đi theo đám quân Nga. Khi đi được khoảng 50 mét, nàng gào to: - René ... ở đó ... René - nàng định nói để Pompette nghe thấy. Một bàn tay bịt miệng nàng một cách thô bạo rồi ấn ngửa đầu nàng ra. - Câm ngay! Không mi chết bây giờ! Nàng ngoan ngoãn đi theo họ, không tỏ một ý nhỏ muốn chống cự. Bây giờ René tỉnh lại, chàng có rên rỉ thì bọn Nga cũng không nghe thấy nữa. Nàng đã cứu được chàng ... Bây giờ thì Pompette đã nghe thấy câu gào của nàng, bà sẽ biết René còn sống ... sẽ tìm ra chàng ... và cứu chàng ...
Đến trang:
Các bạn đang đọc [Tiểu Thuyết] Phận Má Hồng (Full) tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15700675