
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 46 - [Tiểu Thuyết] Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
“Đừng tìm nữa, chẳng phải chỉ là một con cá chết sao?” Tôi nói với họ, họ mới chịu dừng lại.
“Sau này cô có việc gì cứ gọi cho chúng tôi”. Khi sắp đi, anh bảo vệ nhiệt tình tiễn tôi một đoạn dài.
Xem ra mối quan hệ xã giao của Chương Ngự ở đây cũng không tồi.
Ngô Duyệt quay trở lại tổ dự án làm việc, thần sắc đã có thêm nhiều tự tin hơn.
Nhìn thấy tôi liền ra lệnh: “Tiểu Khả, pha cho tôi cốc trà!”
Công việc pha trà có do tôi phụ trách đâu. Trong tổ dự án chưa có tiền lệ này mà, nhân viên làm việc ở văn phòng cần phải pha trà cho tổng giám sát sao? Thôi kệ, phó tổng giám sát đã giao thế thì pha vậy.
Trong phòng pha trà nước có hồng trà, trà xanh, trà hoa và trà sữa, tôi thấy khó xử, vị phó tổng giám sát này cũng không nói pha trà gì nữa. Đành mỗi thứ bỏ một chút vậy.
Ngô Duyệt nhận lấy cốc trà, uống một ngụm… phì. Nhổ hết cả ra ngoài,
“Trà gì thế này?”
Phí lời, đã cố tình kiếm cớ, chẳng phải pha trà gì mà cô chẳng nhổ ra sao?
Tôi cười nói với cô ta, “Đây là trà hỗn hợp, mỗi loại lá chè đều có bỏ một chút, uống có ngon không? Hay là do cô vốn không quen uống?”
Ngô Duyệt tức giận nhìn tôi, “Điền Khả Lạc, cô cũng đừng đắc ý quá sớm”.
“Tôi đắc ý cái gì? Tôi là một nhân viên làm việc bình thường, trước mặt một đại tiểu thư là cô có thể đắc ý cái gì chứ?”
Ngô Duyệt chằm chằm nhìn tôi, cười lạnh lùng, “Cô phải biết, người
không đấu lại được số mệnh”.
Tôi biết, tôi biết tất cả mọi thứ, mà tôi cũng đã chuẩn bị sẵn tư tưởng rồi.
Ở phòng giải lao, giáo sư Điền cứ nhìn tôi chăm chú, “Quan hệ của ba
đứa cháu thật quá rắc rối”.
Ông già thông thái này, chỉ nhìn sơ qua là đã thấu rõ chúng tôi rồi.
“Cháu cũng không muốn như vậy”.
“Nếu buông tay được thì cũng phải học cách buông tay, để mình được vui vẻ trở lại, mới không phụ với ý nghĩa cái tên mà mẹ cháu đã đặt cho cháu”.
Buổi tối về nhà, mẹ tôi đang ngồi trong phòng khách, lật xem quyển
album cũ.
“Mẹ, con đói rồi”.
Mẹ gấp cuốn album lại, “Buổi trưa mẹ đi có chút việc, về muộn quá, chưa nấu cơm cho con được, không thì hôm nay ra ngoài ăn đi”. Giọng nói của mẹ lộ rõ sự uể oải, có vẻ như rất mệt.
“Vậy mẹ mời nhé”. Tôi cố ý trêu mẹ.
Chúng tôi chọn một quán lẩu ở gần hà, gọi rất nhiều đồ ăn.
Mẹ tôi ăn rất ít, cứ ngồi nhìn.
“Mẹ, sao mẹ không ăn chứ? Dạo này mẹ gầy đi rồi, có phải đang giảm béo không ạ?”
“Giảm béo? Đúng thế, người có tuổi rồi mà béo là dễ mắc bệnh ba cao
(1), thôi thì mẹ ăn ít đi chút, để đề phòng”. Mẹ hiền từ nhìn tôi cười.
“Mẹ, con nói với mẹ một chuyện, mẹ không được giận đấy! Gần đây, con
và Tiêu Viễn…” đến chỗ then chốt, tôi không biết nên mở lời như thế
nào.
“Bọn con gặp nhau rồi à?”
“Thực ra, anh ấy từ lâu đã là tổng giám sát kỹ thuật của tổ dự án bọn con, con chưa nói với mẹ, sợ mẹ phải nghĩ nhiều”.
“Mẹ không phản đối bọn con đến với nhau,nhưng chỉ sợ con mẹ sẽ bị tổn
thương”.
“Tiêu Viễn rất yêu con”.
“Nhưng gia đình của cậu ấy không chấp nhận con”. “Con chưa nghĩ nhiều đến thế…”
“Khả Khả, mẹ chỉ hy vọng con được hạnh phúc suốt đời”. Mẹ nhìn tôi mỉm cười.
“Làm con gái của mẹ, đã rất hạnh phúc rồi”. Tôi dùng cái miệng ăn dính đầy mỡ hôn mẹ một cái.
“Nghịch ngợm!” Mẹ không hề lấy tay lau vết mỡ dính đầy mặt, chỉ chăm
chú nhìn tôi.
Đến trang:
Các bạn đang đọc [Tiểu Thuyết] Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15668116