
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 47 - [Tiểu Thuyết] Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
Đi đến trung tâm thương mại mua giày thể thao với Tiêu Viễn, anh thích một đôi Nike màu đen, tôi lại thích một đôi Adidas màu trắng.
“Em trả tiền thì mua Adidas”. Anh cố tình trêu tôi.
“Thôi thì anh mua đôi Nike đi”. Đôi giày đắt như thế tôi không trả tiền hộ anh đâu.
“Thôi anh trả tiền mua Adidas vậy…” Anh nói vẻ tức giận.
“Tại sao lại chuyển thành mua Adidas?”
“Tại vì nó màu trắng, anh đi vào, em cúi đầu là có thể tìm thấy anh trong đám đông”. Tiêu Viễn cười nói. Tôi cười anh mất công lo nghĩ, “Tìm anh, tại sao phải cúi đầu?”
“Vì đó là thói quen của em, nhìn xem, anh vừa nói một câu em lại cúi đầu rồi”>
“Được rồi, nhanh mua giày đi”.
Một buổi trưa, vừa ăn cơm xong, bác ở phòng văn thư gọi tôi: “Ở cửa có
người tìm”.
Ra khỏi cửa, nhìn thấy một người đàn ông trung niên, ông ta nhìn tôi gật gật đầu, “Xin hỏi có phải cô Điền Khả Lạc không?”
“Tôi đây”.
“Cục trưởng Thẩm của chúng tôi, thân mẫu của đồng chí Tiêu Viễn muốn tìm cô nói chuyện”. Ông ta giơ tay làm động tác xin mời.
Tôi đi theo ông ta một đoạn khá xa, lên một chiếc xe. Khoảng chừng 15 phút đi xe, xe dừng ở của một tứ hợp viện, “Cô Điền, xin mời”. Có người khách khí ra mời tôi vào.
Tứ hợp viện không lớn, sắp xếp rất ngăn nắp. Cánh cửa phòng bên đang mở, có người dẫn tôi vào trong, liền nhìn thấy một người phụ nữ trung niên ngồi trong phòng, dùng ánh mắt nghiêm nghị quan sát tôi.
“Cô là cô Điền?” Bà ta hỏi, giọng nói không to, nhưng lộ rõ vẻ uy nghiêm.
Tôi gật gật đầu.
“Tôi là thân mẫu của Tiêu Viễn”. Mẹ thì gọi là mẹ, lại còn nói là thân mẫu, luận đến nửa ngày chẳng phải đều cùng một nghĩa cả sao.
“Mời cô Điền đến đây là muốn nói với cô, tháng sau Tiêu Viễn và Ngô
Duyệt sẽ đính hôn”. Ngữ khí của bà ta thăm dò, thái độ đầy vẻ khinh thị.
Có phải tôi nên nói câu chúc mừng?
“Có lẽ cô Điền cũng biết, Tiêu Viễn nhà chúng tôi không phải là con nhà bình thường. Tìm đối tượng không thể tùy tiện được. Cô Điền tuy đã tiếp xúc khá thân cận với Tiêu Viễn của chúng tôi, nhưng rốt cuộc thân phận địa vị ở đây xem ra…”
Không đợi bà ta nói hết, tôi bèn cười nói: “Tiêu Viễn yêu cháu”.
“Yêu cô thì làm sao? Chẳng lẽ cô chấp nhận sống mãi với nó mà không có danh phận gì sao?”
“Chúng cháu sẽ kết hôn”.
“Đúng là còn quá trẻ, ý nghĩ cũng thật giản đơn”. Mẹ Tiêu Viễn lắc đầu.
“Cô có muốn xem ảnh cưới của Tiêu Viễn và Ngô Duyệt không? Năm ngoái chụp ở nước ngoài đấy. Ngô Duyệt và Tiêu Viễn là thanh mai trúc mã, cô ấy luôn bên cạnh Tiêu Viễn khi nó học ở nước ngoài. Nếu năm ngoái Tiêu Viễn không bị tai nạn giao thông, chúng nó đã đính hôn rồi”.
Tim tôi gần như tê cứng lại, “Tiêu Viễn sẽ không yêu người khác. Anh ấy
yêu cháu”. Tôi ấp úng nói.
“Tiêu Viễn chỉ nhất thời mê muội cô thôi, đó không phải là tình yêu”. “Cho dù bác nói gì, cháu vẫn tin Tiêu Viễn, cháu tin Tiêu Viễn. Bác
không thể chia cắt chúng cháu”.
Ra khỏi nhà Tiêu Viễn, tôi gọi điện đến tổ dự án, anh Điền nghe máy,
“Tổng giám sát Tiêu tìm em đấy”.
“Buổi chiều em không đến nữa, anh giúp em tìm lý do xin nghỉ nhé”. Tôi
nhờ cậy anh Điền.
“Em sao thế? Tại sao lại như khóc vậy?” Anh Điền hỏi tôi.
“Không sao đâu, cổ họng em bị đau ạ”.
—————————–
(1) Huyết áp cao, mỡ trong máu cao, đường trong nước tiểu cao.
2. Nỗi đau không thể chịu đựng
Trên đường về nhà, nhìn thấy mẹ tôi ở xa. Mẹ vội vội vàng vàng như bận
đi đâu đó, tôi chỉ cần đi nhanh vài bước nữa là đuổi kịp, thì nhìn thấy mẹ
Đến trang:
Các bạn đang đọc [Tiểu Thuyết] Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15679537