
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 57 - [Tiểu Thuyết] Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
Trần Viên Viên quay lại nhìn theo tiếng gọi của tôi, sau đó lao về phía tôi
như tên bắn “Khả – Lạc!”
Hai chúng tôi ôm chầm lấy nhau, chỉ biết ngẩn người mà cười.
“Tại sao cậu lại đến đây?” Viên Viên mừng rỡ xong, mới nhớ ra hỏi tôi.
“Mình đến đón người. Cậu tại sao lại đi cùng với họ?” Tôi chỉ nhóm
người bên cạnh hỏi.
Tiếng của Chương Ngự uể oải cất lên, “Điền Khả Lạc, em đến đây đón tôi hay đón phiên dịch của tôi hả?”
Tôi cười, “Đón anh, không ngờ gặp được cô ấy. Thật là niềm vui bất ngờ không tưởng tượng được”.
Chương Ngự kéo tôi đến giữa đám đông, trịnh trọng nói: “Nào, giới thiệu với mọi người, đây là bạn của tôi – Điền Khả Lạc”.
Tôi từ lúc nào đã trở thành bạn của anh ta?
“Chỉ là quen biết thôi”. Tôi đính chính.
Chương Ngự lia mắt nhìn tôi, ánh mắt sắc lẹm như cảnh cáo tôi hãy bớt lời.
Nhóm người chia nhau lên xe, tôi bị xếp ngồi với Chương Ngự một xe, Viên Viên ngồi ở phía sau xe.
“Tôi muốn ngồi cùng với Viên Viên”.
“Cô Trần, cô ngồi lên phía trước đi”. Chương Ngự phân công thẳng thừng luôn tại chỗ.
Trên đường, tôi không ngừng líu la líu lô với Viên Viên, Viên Viên lấy
tôi ra hiệu cho tôi, còn nhỏ giọng nói, “Tổng giám đốc trên đường đi chưa
được nghỉ ngơi, để anh ấy nghỉ ngơi một lúc đi, chúng ta khi về nói chuyện sau”.
Sắc mặt Chương Ngự mệt mỏi, tôi lấy chiếc gối tựa sau lưng đưa cho anh
ta gối lên cổ, “Gối vào sẽ dễ chịu hơn đấy”.
Anh nhìn tôi cười, trong mắt có vẻ vui vui.
——————————-
2. Mạnh mẽ rồi cũng có lúc yếu đuối
Chương Ngự bảo lái xe đưa thẳng anh về nhà. Khi về đến cổng nhà anh, lái xe nói: “Cô Điền, Tổng giám đốc nói cô xuống nhanh để mở cửa cho anh ấy, anh ấy không có chìa khóa”.
“Ồ!” Lúc này tôi mới nhớ ra, tôi đang cầm chìa khóa nhà của Chương
Ngự.
Viên Viên ngạc nhiên tròn mắt nhìn tôi, con ngươi mắt suýt chút nữa thì lồi hẳn ra.
Chương Ngự hét: “Nhanh đến mở cửa”.
Tôi vừa xuống xe vừa nói: “Viên Viên, cậu đợi chút nhé, mình đi một lát sẽ trở lại ngay”. Kết quả là tôi vừa đặt hai chân xuống đất, Chương Ngự đã xua xua tay bảo người lái xe, “Đưa phiên dịch Trần về nghỉ ngơi đi”.
Cá Mực chết tiệt, cố tình không cho tôi và người chị em tốt của mình
đoàn tụ đây mà.
Tôi lấy chìa khóa mở cửa cho Chương Ngự, quay người định đi, nhưng bị
anh ta kéo lại, “Em phải giúp tôi sắp xếp đồ trong va li ra đã”.
“Tôi có phải là người giúp việc của anh đâu, dựa vào cái gì chứ?”
“Tôi đã mệt thế này rồi, mà em cũng nhìn lọt mắt à?” Chương Ngự dựa
người trên ghế sofa, lim dim mắt, khuôn mặt mệt mỏi, xem ra anh ta đã mệt lắm rồi, cảm giác mười mấy tiếng đồng hồ trên máy bay cũng không phải dễ chịu.
Lòng tôi thấy khó xử, đành phải độngt ay kéo va li của anh ta đến gần ghế sofa, “Mật mã?”
Chương Ngự cười ha ha nhìn tôi, “Quên rồi”.
“Chương Ngự, anh cố tình phải không?” Tôi hất mặt, lớn tiếng nói,
“Muốn trêu chọc cũng phải tìm lúc tâm trạng người ta thoải mái chứ”.
“Tâm trạng của em không thoải mái à?” Chương Ngự chống tay lên trán,
chăm chú nhìn tôi.
“Thôi bỏ đi”. Dù sao cũng không liên quan đến anh ta.
Anh ta quên mật mã của va li, tôi cũng thấy vui, nhẹ cả người, không cần giúp anh ta sắp xếp đồ đạc nữa, “Vậy tôi đi đây, anh nghỉ ngơi đi nhé”.
Đến trang:
Các bạn đang đọc [Tiểu Thuyết] Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15680167