Ghé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^ trăm con mắt đang theo dõi cô, cô quay người ngạo nghễ bỏ đi.
Ngoài dự đoán của tất cả mọi người, Thượng Tu Văn đột ngột đứng dậy, bước nhanh xuống đuổi theo ra ngoài.
Cam Lộ đi như chạy, Thượng Tu Văn đuổi đến chỗ thang cuốn mới kéo cô lại: “Lộ Lộ, sao em lại đến đây?”
Cam Lộ không nhìn anh, chỉ nhìn sảnh khách sạn hiện ra mỗi lúc một gần phía trước mặt: “Em không đến, chẳng lẽ lại đợi anh gọi điện, xem báo ngày mai ư? Hiệu quả lúc đó chắc không chấn động như tự thân đến hiện trường.”
“Sự việc quá gấp gáp, hội đồng quản trị họp từ chiều hôm qua đến rạng sáng nay mới đưa ra quyết định. Anh cũng đã mua sẵn vé máy bay, định buổi họp báo này kết thúc sẽ bay về giải thích với em.”
“Anh định giải thích gì với em?” Xuống đến tầng trệt, Cam Lộ mới quay lại nhìn Thượng Tu Văn, bình tĩnh hỏi.
Thượng Tu Văn nhất thời cứng họng, một lát sau mới nói: “Có rất nhiều chuyện anh định nói rõ ràng với em, mong được em thông cảm.”
“Anh có gì mà phải mong em thông cảm?”
Thần thái cô bình tĩnh, giọng nói ôn hòa, nhưng đều khiến Thượng Tu Văn không biết trả lời thế nào.
“Anh xem, anh cũng nói không ra, đúng không? Hơn nữa nền tảng của sự cảm thông hình như là thông hiểu đúng chứ, một người vợ cái gì cũng không biết, đâu có tư cách để thông cảm điều gì.”
“Việc này anh không đúng, nhưng em nghe anh giải thích đã.” Một Thượng Tu Văn luôn trấn tĩnh lần đầu tiên tỏ ra luống cuống, giọng nói cầu khẩn.
Cam Lộ quay đầu sang, nụ cười lạnh lùng vẫn cố định trên khóe miệng cô, sự mỉa mai của cô đột ngột trở nên đanh thép và trực diện: “Giải thích, giải thích thế nào? Anh định đưa số ngân hàng và giấy tờ chứng minh tài sản cho em xem ư? Không cần đâu. Chồng mình vốn chỉ làm ăn buôn bán nhỏ, còn đang đối mặt với nguy cơ phá sản thất nghiệp, bây giờ bỗng dưng được chứng thực đang sở hữu một khối tài sản kếch xù, con số mà em không thể nào tưởng tượng nổi, có chút giống như không đi mua vé số nhưng lại trúng giải độc đắc vậy, thật ra em nên thấy vui mừng mới phải.”
“Anh không hề có ý muốn giấu em, chuyện này nói ra rất phức tạp.”
“Chúng ta từ lúc quen nhau cho đến khi kết hôn, thời gian không thể nói là ngắn, chuyện có phức tạp đến đâu đều có thể nói rõ được. Nhưng anh đã lựa chọn không nói thì cũng đừng nên nói làm gì nữa.”
Cam Lộ hất tay Thượng Tu Văn ra, đi thẳng ra ngoài cửa. Nhưng Thượng Tu Văn lập tức kéo cô: “Lộ Lộ, chúng ta ngồi xuống nói chuyện đi...”
Chỉ nghe một tiếng “bốp” vang lên, Cam Lộ vung tay cật lực tặng cho Thượng Tu Văn một bạt tai, cô đánh rất mạnh, lòng bàn tay cô cũng trở nên tê dại, nhưng Thượng Tu Văn hình như đứng im hứng chịu cái tát này, gương mặt trắng trẻo hằn dấu vân tay đỏ tấy, nhưng anh không hề buông cô ra.
Tất cả mọi người ở sảnh chăm chú nhìn cảnh tượng bất thường đang diễn ra, ánh mắt kinh ngạc từ bốn phía dồn về chỗ hai người. Cam Lộ lúc 14 tuổi từng đánh nhau với Tần Nghiên Chi, từ đó đến nay, chưa một lần động thủ với người khác. Nhưng giờ phút này, cô không chút ray rứt hối hận, lại hiểu được rất rõ cái cảm giác thời niên thiếu khi máu nóng dồn lên kích động cô ra tay ấy.
Cô cố gắng hít thở sâu, cố gắng kìm chế bản thân, nói nhỏ nhẹ: “Anh dùng buổi họp báo này cho em một cái tát, bây giờ em trả lại anh, chúng ta coi như hết nợ.”
Cô một lần nữa dùng sức hất tay Thượng Tu Văn ra, bước nhanh ra khỏi sảnh khách sạn.
Thượng Tu Văn chỉ chậm một bước cô đã lên chiếc Mercedes màu đen đang đợi sẵn ở cửa, một người đàn ông vận bộ vest sẫm màu đóng cửa xe lại, sau đó ngồi vào ghế lái của chiếc xe đậu đằng sau, không đợi anh đuổi kịp, hai chiếc xe nhanh chóng khởi động, nẹt ga mất hút.
“Hài lòng với những gì cô nhìn thấy không?” Hạ Tĩnh Nghi buông điện thoại xuống, cười ha hả.
Cam Lộ vừa bước ra khỏi sảnh lớn, đã bị người đàn ông đó ép lên xe, cô chưa kịp yên vị thì chiếc xe đã lao đi. Cô nặng nề tựa người vào lưng ghế, sửa lại tư thế ngồi, quay sang nhìn Hạ Tĩnh Nghi đang lái xe nhìn đến khi cô ta ngừng cười, mới mở miệng nói: “Thế thì cô đã thỏa mãn những gì cô nhìn thấy chưa?”
Hạ Tĩnh Nghi mím môi nhìn phía trước mặt, không trả lời Cam Lộ lạnh lùng nói: “Tôi đoán chắc là rất thỏa mãn đúng không, hơn nữa chắc chắn rất hứng thú, dù sao cô có sở trường tìm niềm vui trong hoàn cảnh không lấy gì làm vui mà.”
“Nhân sinh khổ đoản, ưu phiền rất nhiều, không tự tìm niềm vui cho mình sao được?”
“Đúng là cách nói của giới nghệ sĩ. Vậy thì, cái cô muốn xem thì đều xem rồi, đừng quấy rầy tôi nữa. Dừng xe, tôi muốn xuống đây.”
Lúc đang nói chuyện thì chuông điện thoại của Hạ Tĩnh Nghi vang lên, cô ta một tay giữ vô lăng, một tay cầm lên xem, cười rồi hờ hững ấn nút nghe: “Chào anh, Tu Văn.”
Cái tên lọt vào tai Cam Lộ, phảng phất như có tiếng ong ong hồi đáp lại, cô nghiêng đầu nhìn ra ngoài, không biết đầu dây bên kia nói gì chỉ nghe thấy Hạ Tĩnh Nghi cười cười nói: “Thượng phu nhân ấy à, hiện đang ngồi trên xe em. Đợi em hỏi cô ấy xem có muốn nghe điện thoại của anh không.”
Cô ta đưa di động đến trước mặt Cam Lộ, Cam Lộ thờ ơ không đếm xỉa, điện thoại của cô đã tắt máy từ lúc lên máy bay, lúc này dĩ nhiên càng không muốn nghe cuộc điện thoại này.
Hạ Tĩnh Nghi không hề ngạc nhiên nhún vai, thu tay lại, nói với giọng tiếc nuối: “Xin lỗi, Tu Văn, em nghĩ vợ anh hiện tâm trạng không được tốt cho lắm, hình như không muốn nói chuyện.” Dừng một lát, cô ta nói, “Em là công dân tuân thủ pháp luật, không đi làm những chuyện như thế. Thượng phu nhân là do em mời đến, em dĩ nhiên có trách nhiệm tiễn cô ấy về. Đúng, em đang đưa cô ấy ra sân bay, chẳng lẽ anh không thể tin em sao?”
Không biết Thượng Tu Văn nói gì, cô ta cười lớn một lần nữa: “Không không không, Tu Văn, em không nói gì với cô ấy nữa, niềm vui đến quá nhiều e không tốt. Em đoán chuyện hôm nay đã đủ cho cô ấy tiêu hóa rất lâu rồi, người vợ bé bỏng tội nghiệp, bị anh giấu kín như vậy. Nhưng nói đi thì phải nói lại, nhìn anh trong cái văn phòng rách nát của công ty An Đạt, em cũng suýt chút nữa bị lừa rồi, cứ nghĩ anh thất thế, anh diễn tài quá đi chứ.”
Hạ Tĩnh Nghi buông điện thoại xuống, nhìn về phía trước, nhẹ nhàng nói với Cam Lộ: “Tôi đưa cô ra sân bay nhé, chồng cô chắc cũng đuổi đến đó chờ cô đấy.”
“Xin cô dừng xe ở đây, để tôi xuống.”
“Để cô một mình ở đây sao được, tôi đã hứa với Tu Văn rồi...”
“Cô còn muốn xem thêm tuồng hay à, cô Hạ,” Cam Lộ ngắt lời cô ta, “Cô đâu cần phải gấp gáp, bày binh bố trận, tốn kém đưa tôi đến đây, thật ra chỉ cần ngồi yên quan sát, tin rằng sắp tới cũng có thể thỏa mãn đam mê thích xen vào chuyện người khác của cô. Nhưng cô lại bày tỏ cái ý đồ này quá lộ liễu, nên không ngờ đến tôi có thể không thỏa mãn cái thứ vui xấu xa của cô đúng không?”
“Cái này không do cô quyết định, tôi đoán cho dù cô có muốn hay không thì tôi vẫn có thể xem được rất nhiều tiến triển thú vị.”
“Người và chuyện khác tôi không thể khống chế, nhưng nếu tôi đến ngay bản thân mình cũng khống chế không nổi thì bị người khác lấy ra làm trò cười cũng thật đáng đời.”
Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé
Game:
Game mobile miễn phí | Game android hay | Game dien thoai
Phần Mềm
Giao Diện Điện Thoại | Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại
Thế giới Truyện
Truyen nguoi lon | Truyen tinh yeu | Truyện cười | Truyện ma | Đọc truyện hay | Tieu thuyet tinh yeu