Disneyland 1972 Love the old s
======Quảng Cáo======
newGhé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
newTruyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
======Quảng Cáo======
newTruyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
newUpdate: Tình Yêu Quý Tộc Chap 115.2 - 119 (08/07/2014)
new[Update] Yêu Nhầm Chị Hai Được Nhầm Em Gái Chap 365 - 366 (09/05/2014)
new[Siêu Phẩm] Đồ Khốn Sao Để Tôi Nhớ Cậu + Ngoại Truyện (13/04/2014)
 

/>

“Trước đây tôi cũng tự tin giống cô bây giờ vậy, nhưng sau đó phát hiện ra con người không thắng nổi số mệnh, có lúc, chúng ta cũng chỉ đành cúi đầu trước số phận.”


“Cô tự cho mình là hóa thân của số mệnh ư?” Cam Lộ nhướng mày cười nhạt, “Tôi mà có chút tâm trạng, có lẽ cũng cần phải nói với cô: Cám ơn cô cô Hạ, cô đã giúp tôi nhìn thấy một người chồng ngoài sức tưởng tượng của mình, anh ấy có lẽ có chút sở thích kỳ quái, thích giấu tài sản của mình, nhưng không hề gì, bây giờ tôi đã biết rõ, sau này tôi sẽ giữ anh ấy chặt hơn.”


Cô nhìn thấy thái độ khó coi của Hạ Tĩnh Nghi, cũng buông tiếng cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp trong xe. Nhưng tinh thần cô đang bị kích động, tiếng cười hơi khàn đục, cô chỉ có thể cố gắng điều chỉnh lại hơi thở của mình.


Hạ Tĩnh Nghi liếc nhìn cô một cái, đăm chiêu: “Nếu cô làm được như vậy thì cần phải thuyết phục mình thỏa hiệp, theo kinh nghiệm của cá nhân tôi, thỏa hiệp là một quá trình không hề dễ dàng, hơn nữa thỏa hiệp chưa chắc đã đem lại kết quả như cô mong muốn.”


Cam Lộ đành thừa nhận, đối phương nói không sai chút nào, cô đã không thể thỏa hiệp nữa rồi. “Tôi mệt rồi, không muốn chơi trò chơi thiểu năng này nữa. Dù cô có ý định gì với Thượng Tu Văn, đó là chuyện của hai người, chẳng liên quan gì đến tôi. Vui lòng dừng xe lại ngay lập tức.”


Hạ Tĩnh Nghi cho xe tấp vào bên đường, Cam Lộ định mở cửa xuống xe thì Hạ Tĩnh Nghi nói: “Nói thực, sau khi tôi và Tu Văn không còn có thể nữa, anh ấy chung sống với ai tôi cũng chẳng cần quan tâm. Hai người các người nếu đi đến đường cùng, tôi nghĩ đối với anh ấy mà nói cũng chẳng thể coi là tiếc nuối gì; cô quyết định ngậm bồ hòn làm ngọt, vẫn tiếp tục chung sống với anh ấy, tôi cũng không buồn cho cô.” Cô ta hất cằm, căn bản là không nhìn Cam Lộ, “Dù sao bây giờ cuộc sống của mọi người cũng đã thương tích đầy mình, vậy là đủ rồi.”


Cạm Lộ chẳng để ý đến cô ta, mở cửa bước xuống xe, gần như không suy nghĩ gì đi xuyên qua màn xe dày đặc qua đường, vẫy một chiếc taxi.


Tài xế taxi hỏi cô đi đâu, cô do dự một lát, vốn dĩ định nói sân bay nhưng nhớ ra Thượng Tu Văn chắc chắn đã đuổi kịp đến đó, hiện giờ cô quả thực không muốn gặp anh, lại cũng không biết đi đâu ở thành phố này: “Đi loanh quanh thành phố.”


Yêu cầu dị thường này khiến người tài xế trung niên bối rối, nhưng ông vẫn cho xe chạy, theo yêu cầu của cô đi lòng vòng hơn nửa giờ đồng hồ, thi thoảng nhìn gương mặt trắng bệch, xụi lơ của vị khách ngồi ghế phía sau qua kính chiếu hậu, cuối cùng không thể nén được nữa bèn nói: “Tiểu thư, nếu cô không khỏe, tôi có thể đưa cô đến bệnh viện.”


“Tôi không sao.”


“Nếu có tâm sự, thì tìm bạn bè trò chuyện, cứ như thế này không phải là cách.”


Sự quan tâm đến từ một người xa lạ khiến cô càng chua chát, cô miễn cưỡng cười: “Cám ơn chú, dừng xe ở đây được rồi.”




Thành phố xa lạ, đường phố xa lạ, Cam Lộ hoàn toàn không biết đi đâu về đâu, cô lê bước chân vô định, ở mỗi ngã tư đều có biển chỉ dẫn, tên đường, cô phát hiện thì ra đường sá ở thành phố lớn trong nước đều được đặt tên giống nhau, thành phố W cũng giống thành phố nơi cô sống, cũng có đường Thượng Hải, đường Nam Kinh, đường Thiên Tân, đường Trung Sơn...


Không chỉ tên đường, cảm giác thành phố cũng có bộ mặt huyên náo, phồn hoa giống như vậy, hai bên đường các biển quảng cáo san sát nhau, nhà cửa mới cũ, cao thấp đan xen, hình như vẫn chưa được quy hoạch kỹ càng, trên đường xe cộ qua lại như mắc cửi, xe đạp điện, xe máy chen vào giữa các làn xe ô tô vô cùng nguy hiểm, người đi bộ tất bật, vội vã.


Lần đầu tiên cô phát hiện, cô thà mất phương hướng như thế này cũng không muốn quay trở về nơi cô sinh sống, đối diện với cục diện phức tạp và khó xử.




Đi mệt rồi, hai chân cô nặng như đeo chì, đúng lúc đó cô nhìn thấy bên đường có một công viên mới mở, bèn rẽ vào. Công viên không lớn lắm, buổi chiều mùa đông tiết trời trong xanh, bên trong không quá nhiều người, đâu đó vọng lại tiếng hát í a, một nhóm người tập trung trong một cái đình nhân tạo bên bờ hồ, hồ cầm, nhị hồ, thanh gỗ, thanh gõ, chiêng đều đủ cả, đang biểu diễn, múa hát tự vui với nhau.


Cam Lộ ngồi xuống một chiếc ghế đá bên hồ nhỏ, duỗi đôi chân tê nhức, gió thổi làm những chiếc lá vàng còn sót lại trên ngọn cây xào xạc, vài chiếc chao lượn rồi rơi xuống mặt hồ, khiến mặt hồ xanh sẫm tĩnh lặng gợn lên vô số vòng tròn nước đồng tâm, cứ thế lan ra, tiếng hát kinh kịch rõ ràng, cao vút vọng đến tai cô.


Cô chưa bao giờ yêu thích môn nghệ thuật quốc hồn quốc túy này, chưa bao giờ nghe toàn bộ một vở kinh kịch nào, dĩ nhiên không biết đây là trích đoạn của vở nào. Cô nghe mà như không nghe, đột nhiên nhận ra mình dường như bị thế lực kỳ lạ bên ngoài điều khiển, không tự chủ được mình rơi vào một nơi xa lạ, trong phút chốc đoạn tuyệt hẳn với cuộc sống cũ.


Cả người cô dường như đã không còn chút sức lực, ánh tịch dương chiều xuống mang theo chút hơi ấm yếu ớt, nhưng tận sâu thẳm trái tim cô chỉ toàn là băng giá.




Chương 15: Em luôn thành thật hơn anh




Cam Lộ đi chuyến bay cuối cùng trong ngày, bây giờ đã là đêm khuya, hành khách đi cùng chuyến này không nhiều, ai cũng mệt mỏi, đờ đẫn.


Cô xuống máy bay ra ngoài đón taxi, tài xế hỏi cô về đâu, cô lại một lần nữa cảm thấy không có nơi nào để về, đành bảo ông ta cứ chạy đi, sau đó lấy điện thoại ra mở máy, không để tâm đến tín hiệu không ngừng báo có tin nhắn, gọi cho Tiền Giai Tây.


Tiền Giai Tây kêu toáng lên: “Cậu ở đâu đấy? Cậu làm tớ sốt ruột chết được. Điện thoại thì không mở, hồi chiều chồng cậu gọi điện cho tớ, hỏi tớ có gặp cậu không.”


“Tối nay tớ muốn tìm một nơi để ở, chỗ cậu có tiện không? Nếu không tớ ở khách sạn cũng được.”


“Giữa chúng ta còn phải hỏi điều này sao? Cậu đến ngay đi.”


Cam Lộ thở phảo: “Anh ấy có hỏi nữa thì cậu cứ nói không gặp tớ là được rồi.” Cô nói với tài xế taxi địa chỉ nhà của Tiền Giai Tây, tiện tay xóa tất cả các tin nhắn chưa đọc rồi tắt nguồn.


Tiền Giai Tây sống ở một chung cư cao tầng cách đài truyền hình không xa, một phòng ngủ một phòng khách, chỗ ở quả thật không lớn lắm, lại thêm cô bình thường lười dọn dẹp, nên trông rất lộn xộn. Cam Lộ vào nhà, dẹp đống quần áo trên ghế sô pha sang một bên ngồi xuống, mệt mỏi nói: “Đừng hỏi gì hết, Giai Tây ạ, tớ mệt lắm rồi.”


Tiền Giai Tây dù có một bụng nghi vấn cũng đành nén lại, lấy áo ngủ đưa cho cô: “Vậy cậu đi tắm rồi đi ngủ đi, nhìn mặt cậu kìa, thật chẳng còn thần sắc gì nữa.”


“Tớ ngủ ở sô pha là được rồi.” Cam Lộ biết giường của Tiền Giai Tây nhỏ, càng biết tối nay mình sẽ trằn trọc không ngủ yên nên không muốn làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của bạn.


“Cậu vào giường ngủ giùm tớ cái, tớ còn việc phải làm, chưa biết lúc nào mới ngủ.”


Phòng khách nhà Tiền Giai Tây kiêm luôn cả phòng ăn và phòng làm việc, lúc này ở

Đến trang:

 

Bạn đang đọc truyen hay tại wapsite Likevn.wap.sh, hãy chia sẻ wap truyện này cho bạn bè của bạn nhé ! Thân...

Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé

  Game:

   Game mobile miễn phí  |  Game android hay | Game dien thoai

  Phần Mềm

   Giao Diện Điện Thoại  |  Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại

  Thế giới Truyện

   Truyen nguoi lon  |  Truyen tinh yeu  | Truyện cười  | Truyện ma  | Đọc truyện hay  | Tieu thuyet tinh yeu

 

Thống Kê Hệ Thống Site

Giới Thiệu | Liên Hệ | Quảng Cáo |  Tìm chúng tôi trên Google+

Cùng tải những game mobile online hay, ung dung chibi cho điện thoại tại WapGame24h