Ghé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^ một góc máy tính đang mở, Cam Lộ cũng chẳng cần khách khí với cô, ngồi thêm một lát mới cố vực dậy tinh thần đứng lên đi tắm.
Lúc cô bước ra, Tiền Giai Tây đã ngồi trước màn hình máy tính, quay sang nói: “Chồng cậu hình như có linh cảm, vừa mới gọi đến, tớ không hề nói gì, nhưng anh ấy thì dặn tớ để cậu nghỉ ngơi.”
Cô cười buồn lắc đầu, dĩ nhiên biết năng lực phán đoán mạnh mẽ của Thượng Tu Văn từ trước đến nay: “Cậu làm việc đi, tớ đi ngủ trước đây.”
Tiền Giai Tây rất thường thức khuya, ngủ muộn dậy muộn đã thành thói quen, đến khi đèn ngoài phòng khách tắt hẳn thì đã là nửa đêm rồi.
Bóng tối và cô đơn chẳng giúp được gì cho Cam Lộ, cô nằm bất động, thân thể mệt mỏi đến mức chuyển mình cũng không có sức lực, mắt thì muốn díp lại nhưng đầu óc cô lại chẳng chịu hợp tác, rất nhiều suy nghĩ cứ lần lượt xuất hiện trong đầu cô, lởn vởn như những bóng ma lượn lờ không thành hình thành dáng nhưng chẳng thể xua tan.
Đến gần sáng, cô mới chìm vào giấc ngủ mộng mị, mơ mơ màng màng, nửa mê nửa tỉnh, tiếng chuông báo thức từ điện thoại vừa vang lên, cô liền mở mắt ngồi dậy, mặc quần áo xong nhón chân nhẹ nhàng đi đánh răng súc miệng, sau đó mở cửa đi làm.
Hôm nay là ngày học sinh đến báo danh, trường trung học trực thuộc đại học sư phạm là trường nội trú nên học sinh cần mang theo hành lý đến ký túc xá, rất nhiều phụ huynh đưa con đến, những gia đình lắm tiền nhiều của thì khỏi phải nói. Rất nhiều loại xe dàn hàng đậu trước cổng trường, giao thông cứ đến hẹn lại lên mỗi năm hai lần báo danh đều ùn tắc nghiêm trọng, các bác tài mất kiên nhẫn nhấn còn liên hồi, làm cho đoạn đường vốn dĩ yên tĩnh mới sáng sớm đã huyên náo chưa từng có.
Cam Lộ xuống xe buýt đi bộ vào trường, chốc chốc có học trò cũ chào cô: “Chào buổi sáng cô Cam” hoặc là “Chúc cô Cam năm mới tốt lành”, cô hồn để tận đẩu đâu, cũng gật đầu theo thói quen đáp lại.
Đang định bước vào cổng trường thì một cánh tay đột nhiên vươn tới, nắm chặt lấy cánh tay cô, bước chân cô vốn nhẹ tênh không chút sức lực, hơi khựng lại một chút nhưng chưa kịp quay đầu lại thì trong khoảnh khắc, một vòng tay rắn chắc ôm choàng lấy cô.
Đó là cái ôm mà cô vô cùng quen thuộc, từ cách xiết chặt cho đến mùi cơ thể, mặt cô áp vào tay áo vest màu xám đậm trước mặt, thậm chí chất vải cô cũng không xa lạ, cô vừa nuốt tiếng kêu khẽ vào trong thì nghe xung quanh vọng đến tiếng xì xào của học sinh, không chỉ một, mà râm ran không ngớt, bất giác cảm thấy lúng túng, hoang mang mà dùng sức vùng ra.
Nhưng Thượng Tu Văn chỉ hơi thả lỏng ra một chút, sửa thành một cánh tay ôm lấy vai cô, cô vùng thoát ra thì bắt gặp ánh mắt đang nhìn mình của phó hiệu trưởng Vạn và trưởng bộ môn đang đứng trước cổng trường đón học sinh đến báo danh, vẻ mặt hai người không chút tán thành; cô quét mắt nhìn quanh, người xung quanh đang nhìn cô quả không ít, học sinh nam nữ phấn khích chỉ trỏ, phụ huynh đi theo dĩ nhiên cũng rất lấy làm ngạc nhiên.
Trước giờ cô chưa gây ra điều tiếng gì ở nơi làm việc, dù trấn tĩnh thế nào mặt cô cũng từ từ đỏ lên, lúng túng như gà mắc tóc. May mà trưởng bộ môn đằng hắng một tiếng, giải vây giúp cô: “Cô Cam, bệnh cảm đã đỡ chưa.”
Cam Lộ miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, đang định nói thì Thượng Tu Văn đã mở miệng trước: “Cô ấy vẫn còn mệt nặng, không ăn sáng, lại không muốn xin nghỉ phép, nói hôm nay công việc ở trường rất nhiều, tôi thật không yên tâm, nên đến đây xem sao.”
Giọng nói của Thượng Tu Văn thành khẩn mà thận trọng, cùng với cử chỉ ân cần của anh lúc nãy, phó hiệu trưởng Vạn nhìn gương mặt tiều tụy, nhợt nhạt của Cam Lộ, bèn cười khoan dung: “Vợ chồng trẻ yêu thương nhau mà, cậu dẫn cô Lộ đi ăn chút gì đi, hôm nay căn tin trường chưa mở cửa.”
Cam Lộ không muốn đứng trước cổng trường tiếp tục làm trò cười, đành đi theo Thượng Tu Văn đến quán đậu nành Vĩnh Hòa ngay ngã tư trước mặt.
Họ đi ngược với dòng người đang ùn ùn kéo vào trường, bước đi không nhanh lắm, Thượng Tu Văn nhìn cô: “Sắc mặt em không được tốt lắm, hay là xin nghỉ phép về nhà nghỉ ngơi đi.”
Cam Lộ lắc đầu đến khúc rẽ bỗng khựng lại: “Ở buổi họp báo em hỏi anh trước, sau đó lại ra tay tát anh, làm bẽ mặt anh; hôm nay anh chạy đến trường diễn tuồng tình cảm, coi như phục thù rồi. Có thể về được chưa?”
Thượng Tu Văn sa sầm mặt: “Em cho rằng anh đến đây để đem em ra làm trò cười cho thiên hạ sao? Em lại không chút nghĩ đến từ hôm qua đến hôm nay anh lo lắng đến mức độ nào. Anh chạy đến sân bay, vừa kịp chuyến bay, gọi em không được, đành về trước rồi tìm em sau. Hôm nay đến trường nếu không gặp được em, anh đã chuẩn bị tối nay đến trước cửa nhà Tiền Giai Tây đợi rồi.”
“Đừng khoa trương sự lo lắng của anh như vậy, không phải anh đã sớm đoán được em đang ở chỗ Tiền Giai Tây sao? Với mức độ lý trí của anh, anh chắc nghĩ buổi sáng chạy đến dỗ dành em một chút là được rồi chứ gì. Huống hồ” Cam Lộ cười buồn, “Em hình như trước nay luôn tỏ ra rất dễ dỗ dành, chỉ cần một cái ôm một cái hôn là em sẽ tự động giải thích thay anh tất cả, thậm chí không cần anh phải phí sức tốn lời đúng không?”
“Không, anh đã chuẩn bị để giải thích tường tận với em, cầu mong em tha thứ.”
“Em có thể tha thứ gì cho anh chứ? Anh chẳng lừa em, quá lắm cũng chỉ là không kể hết toàn bộ sự thật mà thôi. Thật ra không cần anh phải đến đây thế này, em cũng sẽ không đình công, càng không chơi trò mất tích, dù rằng hôm qua em thật sự muốn mình cứ thế biến mất như vậy cũng tốt, không cần phải đối diện với những việc em không muốn đối diện.” Cam Lộ chán nản nói, hai người im lặng hồi lâu.
Một lúc sau, Thượng Tu Văn nắm lấy tay Cam Lộ: “Em không thể để bụng đói đi làm, vào ăn gì đó rồi nói.”
Ở đây vẫn không ngớt học sinh đi qua, Cam Lộ đành theo Thượng Tu Văn vào Vĩnh Hòa. Anh chọn chỗ ngồi gần cửa sổ bảo cô ngồi xuống rồi đi chọn bữa sáng, vừa quay về chỗ ngồi thì Cam Lộ bỗng đứng phắt dậy, từ hôm qua cô chưa ăn gì, nhưng không hề có cảm giác đói, chỉ định vào đây rồi tìm cách đuổi khéo Thượng Tu về, nhưng mùi quẩy trên bàn bên cạnh bay tới, cô chợt có cảm giác buồn nôn, bụm miệng chạy vào nhà vệ sinh chật chội trong quán, nôn mật xanh mật vàng, đầu óc váng vất, mắt hoa đi, khó khăn lắm mới dừng nôn, cúi xuống hớp nước súc miệng.
Trong hàng loạt suy nghĩ rối rắm trong đầu, vấn đề mà cô luôn trốn tránh cuối cùng cũng bày ra trước mắt. Cô nghĩ, cảm giác buồn nôn này xảy ra không phải nhất thời vì mùi vị của món ăn nào đó, nhớ đến tờ giấy xét nghiệm có thai trong giỏ xách, lại nghĩ đến người đàn ông đang ngồi ngoài kia, cô cắn chặt răng lại.
Một nhân viên phục vụ mở cửa bước vào: “Tiểu thư, cô không sao chứ, chồng cô bảo tôi vào xem sao.”
Cô lắc đầu không chút sức lực: “Không sao, cám ơn.”
Cam Lộ cẩn thận chỉnh lại tóc tai, trang phục, cố gắng chịu đựng bước ra ngoài, Thượng Tu Văn đang đợi ở bên ngoài nhà vệ sinh, mặt đầy vẻ lo lắng: “Sao thế Lộ Lộ, không khỏe ư?”
“Không sao.”
Anh dìu
Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé
Game:
Game mobile miễn phí | Game android hay | Game dien thoai
Phần Mềm
Giao Diện Điện Thoại | Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại
Thế giới Truyện
Truyen nguoi lon | Truyen tinh yeu | Truyện cười | Truyện ma | Đọc truyện hay | Tieu thuyet tinh yeu