Ghé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^ nước không có nắp!
- Cứu tôi với!
Thượng Hội lúc này cũng chạy đến nơi, nhỏ ngừng lại thở dốc. Không lâu sau, Ngọc Dĩnh cũng hồng hộc chạy lên.
- Cứu tôi với! Cứu tôi với! - Hai tay tôi càng lúc càng rã ra. Ối má ơi, con không muốn rơi xuống cái cống tiêu hôi hám, dơ bẩn này chút nào đâu!
- Phù... phù... - Thượng Hội điều chỉnh lại nhịp thở của mình, đến gần tôi thêm một bước nữa, quắc mắt nhìn tôi một cái – Bà nhìn thấy tụi tôi tại sao lại bỏ chạy? Hình đâu? Xì hình ra đây tôi mới cứu bà!
- Tôi... tôi... - Tôi đang định biện hộ cho mình nhưng cái tay đang mỏi rã của tôi bỗng trượt một phát làm người tôi lại tuột xuống dưới thêm một ít nữa, khuôn mặt tôi còn trắng bệch hơn cả tờ giấy.
- Hình đâu? - Ngọc Dĩnh xòe tay ra trước mặt tôi, thái độ như muốn nói nếu như không có hình thì đi chầu ông vãi là cái chắc.
- Mấy bà cứu tôi lên trước đã, rồi nghe tôi giải thích! Hu hu hu... tôi thật hối hận vì không chịu ăn kiêng, để bây giờ mập đến nỗi tay không đỡ nỗi người mình lâu hơn một chút...
- Hừ... - Thượng Hội cúi xuống nhìn tôi, mắt nhíu lại đầy vẻ nham hiểm... - Giải thích? Có gì để phải giải thích chứ? Hừ! Nhóc con, nếu không đưa hình thì thần tiên xuống đây cũng không cứu nổi bà đâu. Ba... hai...
Thượng Hội bắt đầu đếm ngược rồi đẩy từng ngón tay từng ngón tay tôi đang níu chặt bờ miệng cống ra... Người tôi càng lúc càng tuột xuống... tuột xuống...
Chúa ơi... hôm nay ngài bắt Thái Linh con phải chết khi còn đang ở tuổi xuân tươi đẹp sao?
- … một...
- Khoan đã!
Ngay lúc Thượng Hội nói đến ba phần hai của con số “một” từ cửa miệng thì tiếng gọi của “Thiên thần” bỗng vang lên từ phía sau lưng nhỏ. Tôi cố gắng vùng vẫy thêm một chút nữa, rồi nhìn qua khe hỡ giữa hai chân của Thượng Hội...
Hựu!
Không ngờ lại là Giang Hựu Thần!
Ôi trời...
Cái cặp trên tay của Ngọc Dĩnh rơi xuống đất, trúng ngay đầu tôi, làm tôi đau điếng
- Cậu có sao không? Cậu không sao chứ? - Giang Hựu Thần nhìn thấy tôi nhăn như khỉ ăn gừng liền chạy đến, nắm chặt hai tay tôi, kéo lên trên mặt đất.
- Cám ơn cậu, cám ơn cậu! - Tạ ơn quỷ thần, cuối cùng tôi cũng được đứng trên đất mẹ hiền hòa.
- Hựu...
Thôi, tiêu rồi! Tôi cúi đầu nhìn xuống cái váy của mình, vội vã rút lại những gì định nói:
- Ơ... tụi mình lại gặp mặt nhau rồi nhỉ... hơ hơ... ha ha ha...
- Phải rồi, tại sao lần nào gặp cậu, cậu cũng đều xảy ra chuyện vậy? - Giang Hựu Thần mỉm cười nhìn tôi – Lần trước giúp cậu cọ rửa sân vận động, sau đó cậu biến mất tăm, may mà hôm nay mình lại được gặp cậu.
Cậu ấy... cậu ấy tìm tôi sao? Tôi thộn ra như phỗng nhìn Giang Hựu Thần, cậu ấy đang nhẹ nhàng cúi xuống phủi bụi dính trên váy tôi.
- Thái... này... - Một giọng nói giống như hổ cái gầm suýt làm tôi thủng lỗ nhỉ, tôi co rúm người lại nhìn Thượng Hội đang tiến lại gần tôi.
Nhỏ ta đột nhiên trở thành một con cừu non ngây thơ, cười thật tươi, đôi mắt chớp chớp như hoa anh đào mùa xuân. Đó là vì nhỏ ta không thèm để ý đến tôi nữa, mà nhỏ còn đang mãi lúng la lúng liếng e lệ nhìn Giang Hựu Thần đang đứng cạnh bên.
- Hựu... Hựu... - Ngọc Dĩnh còn không dám tin vào mắt của mình, hai tay nhỏ bịt chặt miệng lại, tỏ vẻ thất thần, đôi mắt đắm đuối nhìn Giang Hựu Thần, hai mắt nhỏ cứ nhấp nháy, nhấp nháy...
- Mình là bạn của cô ấy. Mình tên là Thượng Hội. - Thượng Hội nhích lại gần bên tôi, đứng trước mặt Giang Hựu Thần, cầm tay tôi tỏ vẻ âu yếm, thân thiện làm da gà tôi nổi lên từng mảng.
- Mình, mình, mình cũng vậy. Mình... là Ngọc Dĩnh - Ngọc Dĩnh xúc động đến mức như bị nói lắp, nhỏ cũng chạy đến bên cạnh tôi.
- Chào... chào mọi người! - Giang Hựu Thần bị bất ngờ quá nên vẫn đứng nguyên một chỗ, rồi lùi một bước về phía tôi.
Nhìn kìa, hai bà bạn của tôi nhiệt tình quá làm Giang Hựu Thần – đệ nhất hoàng tử lẫy lừng trường British cũng phải giật mình...
Thượng Hội kéo tay tôi, nháy mắt với tôi một cái. Tôi ngô nghê không hiểu nhưng một lát sau đã hiểu ra:
- À, đây là... các cậu đều biết cả rồi. Cậu ấy tên là Giang Hựu Thần!
- Vớ vẩn! À không... ý mình là... - Ngọc Dĩnh thấy tôi ngố không chịu được nên quắt mắt nhìn tôi một cái, rồi lập tức lại hiền dịu như nàng công chúa quay qua chỗ Giang Hựu Thần – Mình tên là Ngọc Dĩnh, còn đây là Thượng Hội, bọn mình đều là bạn của Thái... Rất vui được làm quen với cậu!
Ngọc Dĩnh vừa nói vừa chĩa tay ra, trông điệu bộ như một con sói cái chuẩn bị đớp mồi, nhanh chóng chộp ngay lấy tay của Giang Hựu Thần bắt lấy bắt để. Nhỏ ta đang sử dụng chiêu bắt tay để kết thân đây mà, xem ra Giang Hựu Thần hôm nay khó thoát khỏi kiếp nạn này rồi.
- Oái...
Nghe kìa, đến cả tiếng nói của hai bà bạn “chằng lửa” bây giờ nghe cũng êm như ru vậy! Khoan khoan... hình như không đúng...
Tôi quay đầu nhìn thì thấy Ngọc Dĩnh đột nhiên ngã xuống đất. Giang Hựu Thần bối rối không biết làm gì. Cậu ấy muốn chìa tay ra để giúp Ngọc Dĩnh, nhưng lại cảm thấy sợ hãi thu tay lại như sợ dịch cúm truyền nhiễm vậy.
Thật kì lạ! Tại sao mỗi lần cậu ta nhìn thấy các cô gái nhiệt tình như vậy thì lại bối rối như nhỉ?
- À, xin lỗi Tiểu Thái, mình nhớ ra là còn có chút chuyện... - Giang Hựu Thần nhanh chóng đi đến trước mặt tôi – Mình đi trước nhé! Hẹn gặp lại cậu sau!
Nói xong, Giang Hựu Thần chạy đi không nhìn lại. Bóng cậu ta càng lúc càng bé cho đến khi chỉ còn là một chấm nhỏ chuyển động...
- Hẹn gặp lại! - Tôi nhìn cái bóng nhỏ đó lí nhí thốt ra ba từ.
- Thái Linh! - Hai bà bạn háo sắc của tôi há hốc miệng lao thẳng đến chỗ tôi...
- Nói đi! Tại sao cậu ta không chịu nhìn tôi lấy một cái chứ?
- Có phải bà đã...
Tôi lắc lấy lắc để cái đầu đang rối tung của mình. Tôi biết chắc rằng quãng thời gian sau này tôi khó mà sống thanh thản được. Hơn nữa... vừa rồi không phải tôi nghe nhầm chứ? Lúc Giang Hựu Thần đến cạnh tôi, có nói nhỏ với tôi rằng:
- Chủ nhật này một giờ chiều, ở đình Bạch Lộ trên núi phía sau trường British, không gặp không về nhé!
Cậu ta đang hẹn hò với tôi có phải không? Đệ nhất hoàng tử British đang hẹn hò với tôi ư?
Ôi, trời ơi... tôi mê mẩn đến ngất ngây con gà tây...
oOo
Chúa ơi! Có phải con đang hò hẹn với Giang Hựu Thần không? Hò hẹn với chàng trai đứng đầu trường British?
Tôi không dám tin, dụi dụi mắt mình, hỏi người đang đi đằng trước mình.
- Giang Hựu Thần, cậu muốn đưa mình đi đâu vậy?
- Suỵt! - Giang Hựu Thần quay đầu lại, đưa ngón tay trỏ lên miệng ra hiệu im lặng – Nhỏ tiếng thôi, nơi đó là cứ địa bí mật của mình, không được để người khác biết được!
- Cứ địa bí mật? - Nhìn thấy khuôn mặt của Giang Hựu Thần tỏ ra hết sức thần bí, tôi cũng tò mò muốn biết. Tôi đi phía sau cậu ta, đến một góc của khuôn viên trường thì dừng lại.
- Từ nơi này đến đó sẽ rất gần – Giang Hựu Thần chỉ vào một cánh cửa sắt đã bị rỉ ở trên tường, quay đầu nhìn tôi cười.
- Từ nơi này à? - Tôi bước đến, dè chừng nhìn cánh cửa sắt – Nhưng mà hình như cái cửa này đã bị khóa kín rồi, hơn nữa trên cửa còn có một tấm bảng ghi “Cấm vào” mà.
Tôi vừa mới dứt lời, Giang Hựu Thần lôi từ trong túi mình ra một chùm chìa khóa kêu leng keng.
- Không sao, nếu như đây không phải là nơi cấm vào thì mình mới đau đầu đó! Hà hà!
Nhấp nhánh... nhấp nhánh...
Mắt tôi có phải bị hoa rồi không? Đúng lúc đó, tôi nhìn thấy Giang Hựu Thần toàn thân phát sáng, trông không khác gì một thiên thần...
Tôi ngơ ngác nhìn Hựu Thần đang đứng nhìn tôi mỉm cười. Lưỡi tôi như bị đóng đinh, miệng cứ há hốc, không nói được lời
Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé
Game:
Game mobile miễn phí | Game android hay | Game dien thoai
Phần Mềm
Giao Diện Điện Thoại | Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại
Thế giới Truyện
Truyen nguoi lon | Truyen tinh yeu | Truyện cười | Truyện ma | Đọc truyện hay | Tieu thuyet tinh yeu