Ghé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^ của Tú Linh giữa dòng người đi qua đi lại.
Làm bạn với nhau gần hai năm kể từ lúc bắt đầu học đại học sư phạm năm nhất, Tố Nga biết Tú Linh là một cô gái ngoan hiền, dễ thương, vui tính, sống chan hòa và thân ái với bạn bè, đi học đầy đủ, chăm chỉ chép bài, không mấy khi nghỉ học, và đặc biệt không bao giờ bỏ dở ngang buổi học để đi chơi.
Linh cảm trong chuyện này nhất định có điều gì đó không ổn, lại chứng kiến màn bắt người quá mức sống động, khiến người khác vừa hồi hộp lo sợ lại vừa phấn khích muốn hét ầm lên vào buổi sáng, Tố Nga không còn chần chờ thêm được nữa.
Thư Phàm thường xuyên đến trường đại học sư phạm rủ em gái đi ăn cơm trưa, nên Tố Nga quen thân với Thư Phàm, cả hai trao đổi số điện thoại di động với nhau, thường xuyên gọi điện trò chuyện. Tố Nga coi Thư Phàm là chị gái của mình.
Nay Tú Linh bị bắt đi đâu không rõ, là bạn thân, lại coi chị em Thư Phàm là người thân trong gia đình, Tố Nga không thể không lo cho sự an toàn của Tú Linh.
Tố Nga run run lôi điện thoại trong túi quần ra, tay bấm số điện thoại di động của Thư Phàm, lòng cầu mong là Thư Phàm không tắt nguồn, hay đang bận không thể nhận cuộc gọi của mình.
…
10 giờ 45 phút sáng, tại bệnh viện Gia Long.
Thư Phàm xếp gọn chồng hồ sơ bệnh án của bệnh nhân trên bàn, quẹt mồ hôi trán. Mặc dù hơi mệt nhưng nụ cười tươi rói vẫn nở trên môi, Thư Phàm xoa bụng, cơn đói đang hành hạ dạ dày, lúc này Thư Phàm muốn tìm thứ gì đó ăn để lót dạ.
“Thư Phàm! Em đi nghỉ ngơi đi, em đã làm việc suốt từ sáng đến giờ rồi.” Bác sĩ Phương, hơn 30 tuổi, tốt bụng nhắc nhở Thư Phàm.
“Vâng, cảm ơn chị.” Thư Phàm tươi cười, hạ giọng nói lời cảm ơn bác sĩ Phương.
“Mấy ngày vừa qua, em đi đâu, mà hôm nay mới thấy em đi làm?” Bác sĩ Phương điền thông tin vào một tờ giấy đặt trên mặt bàn.
“Em bận việc cá nhân.” Thư Phàm cười khổ, không ngờ sự biến mất của mình lại có nhiều người hỏi thăm và quan tâm đến như thế. Được mọi người chú ý đến sự biến mất của mình, Thư Phàm rất vui, nhưng sự quan tâm quá mức và bị đặt cho vô số những câu hỏi, giống như hỏi cung khiến Thư Phàm bực mình không ít.
“Em nghỉ việc để đi chơi với người yêu đúng không?” Bác sĩ Phương nheo mắt, trêu Thư Phàm.
“Chị…” Thư Phàm lắc đầu chịu thua, không muốn đối đáp lại sự trêu chọc của bác sĩ Phương.
“Sao thế, chị đã nói đúng rồi phải không?” Bác sĩ Phương vừa cười vừa nháy mắt với Thư Phàm.
Thư Phàm mím môi, trừng mắt nhìn bác sĩ Phương.
Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên cắt ngang cuộc nói chuyện của bác sĩ Phương và Thư Phàm.
Sáng nay Hoàng Tuấn Kiệt đã đưa cho Thư Phàm một chiếc điện thoạI Apple iPhone 4 White – 32GB trí giá gần 20 triệu đồng. Lúc cầm chiếc điện thoại màu xám bạc trên tay, Thư Phàm gần như tắt thở, nghiến răng nghiến lợi mắng Hoàng Tuấn Kiệt khoa trương tặng cho mình một chiếc điện thoại quá đắt tiền. Lẽ ra khi được tặng một món quà có giá trị như thế, Thư Phàm phải vui mới đúng, nhưng đằng này Thư Phàm chẳng những tức giận mắng Hoàng Tuấn Kiệt, hơn nữa còn muốn đánh hắn một trận nhừ tử. Nếu nói Thư Phàm ngu ngốc và không biết điều cũng không có gì sai.
Chiếc điện thoại cũ tuy bị giẵm nát, nhưng sim vẫn không bị ảnh hưởng gì. Trong sim lưu giữ nhiều số điện thoại của bạn bè và người thân, nên Thư Phàm tiếp tục dùng số cũ.
Nhìn số điện thoại của Tố Nga hiện lên trên mà hình, tâm trạng bực bội của Thư Phàm dần thả lỏng.
“Chào em gái!” Thư Phàm hít một hơi thật sâu, điều hòa hơi thở, để không bộc phát tức giận mắn oan người vô tội.
“Chị Thư Phàm! Tú Linh có đến bệnh viện tìm chị không?” Tố Nga run giọng hỏi nhỏ.
Thư Phàm cau mày, mặt biến sắc: “Tú Linh không phải đang học cùng với em ở trường đại học sao?”
“Sáng nay bạn ấy có đến lớp, nhưng ngay sau đó đã đi rồi.”
“Em bảo sao?” Thư Phàm đứng bật dậy, miệng kích động nói to, ” Tú Linh đã đi rồi? Nó đi đâu, đi với ai?”
“Em cũng không biết nữa.” Tố Nga mắt đỏ hoe, khụt khịt kể cho Thư Phàm nghe, “Sáng nay bạn ấy được một người đàn ông đi ô tô màu xám đưa đi học, em gặp bạn ấy ở cổng trường, sau đó cùng bạn ấy đi lên lớp. Khi bạn ấy cùng em ngồi chép bàn trong lớp, có một người đàn ông tự xưng là Trợ lý Tân mời bạn ấy đi ra cổng gặp một người đàn ông tên là Vũ gì đó. Em vì tò mò nên đã đi theo bạn ấy đi ra cổng trường. Em thấy bạn ấy đến gần một chiếc xe ô tô màu xám bạc, không hiểu bạn ấy nhìn thấy gì đã đột nhiên bỏ chạy, người đàn ông trên xe ngay lập tức quát Trợ lý Tân và một người đàn ông mặc vét đen, có vóc dáng cao to vây lấy bạn ấy vào giữa.”
Tố Nga dừng lại, thở lấy hơi, rồi lại tiếp tục: “Còn nữa, em nghe loáng thoáng người đàn ông họ Vũ kia đe dọa nếu Tú Linh không lên xe sẽ bị anh ta đốt giấy tờ quan trọng gì đó, Tú Linh không nghe lời đã bị anh ta hôn trước mặt mọi người và vác lên xe đi mất rồi.”
Thư Phà
m càng nghe càng tức điên lên, hận thù đối với Vũ Gia Minh càng lúc càng tăng. Chỉ cần nghe sơ qua họ của người đàn ông lạ mặt đi xe ô tô màu xám bạc, Thư Phàm đã đoán được người đàn ông dám cả gan bắt cóc em gái mình trước mặt mọi người là ai.
“Vũ Gia Minh! Nếu anh dám làm gì em gái tôi, thì đừng trách tôi độc ác!” Thư Phàm nghiến răng nghiến lợi, bạo phát rống lên, hoàn toàn mất đi tôn nghiêm của một vị lương y như từ mẫu.
Bác sĩ Phương ngồi ở bên cạnh giật nảy người, mắt lo sợ nhìn Thư Phàm, không hiểu vì sao đột nhiên Thư Phàm lại nổi điên lên như thế.
“Chị Thư Phàm!” Tố Nga cũng bị tiếng quát to của Thư Phàm dọa cho nhảy dựng, “Tú Linh không phải đã bị người ta bắt cóc đi rồi chứ?”
“Không có việc gì!” Thư Phàm mặc dù trong lòng rối như tơ vò, muốn hét ầm lên, nhưng vẫn phải cố nín nhịn để trấn an Tố Nga, “Bài vở của Tú Linh, phiền em chép cho nó. Lúc đi theo Trợ lý Tân ra cổng trường gặp người đàn ông họ Vũ, Tú Linh có mang theo túi xách không?”
“Dạ, không. Ngay cả điện thoại Tú Linh cũng không mang theo.”
“Được rồi, tạm thời chị nhờ em giữ hộ Tú Linh túi xách, khi nào nó về, nó sẽ lấy lại sau.”
“Chị Thư Phàm! Chị có chắc là Tú Linh không bị người đàn ông lạ mặt kia bắt đi không?”
“Anh ta dám!” Thư Phàm tức giận lại muốn quát ầm lên.
“Chị Thư Phàm!” Nghe giọng quát của Thư Phàm, Tố Nga vừa lo sợ cho bạn thân vừa bị Thư Phàm dọa cho sợ khiếp vía.
“Mọi việc nhờ cả vào em. Bây giờ chị phải cúp máy đây. Có chuyện gì chị sẽ liên lạc với em sau.”
“Vâng, chị cứ yên tâm. Em sẽ chép bài cho Tú Linh đầy đủ và giữ tạm túi xách cho bạn ấy. Có tin tức gì của bạn ấy, chị nhớ phải gọi điện thông báo ngay cho em, nếu không em sẽ chết vì lo lắng mất.”
“Ừ, chị nhớ rồi. Chào em!”
Thư Phàm cúp máy, mặt hầm hầm giận dữ, cơn đói hoàn toàn tan biến, lúc này Thư Phàm có một mong muốn mãnh liệt là có thể đấm vỡ mặt Vũ Gia Minh, bầm thây hắn ra thành nghìn mảnh mới hả được cơn giận và căm hận trong lòng.
“Chị Phương! Chị làm ơn nói lại với giáo sư Trần là em bận việc riêng, nên chiều nay em xin phép nghỉ.”
“Người thân trong gia đình em gặp phải chuyện gì sao?” Bác sĩ Phương loáng thoáng nghe được cuộc nói chuyện điện thoại của Thư Phàm, cũng biết Thư Phàm có một cô em gái tên Tú Linh đang học đại học sư phạm, nên mới đoán như thế.
“Vâng, em gái em có chuyện nên em phải đi
Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé
Game:
Game mobile miễn phí | Game android hay | Game dien thoai
Phần Mềm
Giao Diện Điện Thoại | Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại
Thế giới Truyện
Truyen nguoi lon | Truyen tinh yeu | Truyện cười | Truyện ma | Đọc truyện hay | Tieu thuyet tinh yeu