Ghé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^ Anh mà không nhanh ra đây gặp tôi, để tôi phải xông vào tận trong văn phòng của anh thì anh đừng trách tôi độc ác.”
Hai người vệ sĩ gác cổng trợn mắt há mồm, không dám tin là trên đời này còn tồn tại một cô gái đến tận cổng công ty mắng mỏ sếp của họ, mà không sợ Hoàng Tuấn Kiệt tống vào tù vì tội dám sỉ nhục hắn.
Vừa lúc đó Tuấn Hùng đi từ trong sân công ty ra cổng, thấy Thư Phàm đang hoa chân múa tay, miệng không ngừng mắng Hoàng Tuấn Kiệt, môi Tuấn Hùng co giật, rất muốn cười thật to nhưng mà cố nín.
“Xem ra hôm nay sếp lại gặp hạn rồi!” Tuấn H
ùng che miệng cười thầm, mắt kín đáo nhìn Thư Phàm từ đầu xuống chân.
“Cô Phàm!” Tuấn Hùng hắng giọng, lên tiếng gọi tên Thư Phàm.
Đang phừng phừng tức giận, Thư Phàm quay sang nhìn Tuấn Hùng đang tươi cười, bước đến gần mình.
“Sếp đang chờ cô ở trên lầu sáu.”
Hai người vệ sĩ gác cổng vội chào hỏi Tuấn Hùng.
Tuấn Hùng gật đầu chào lại, mắt nhìn Thư Phàm, miệng lịch sự nói: “Để tôi dẫn cô đi.”
Thư Phàm trừng mắt nhìn hai người vệ sĩ gác cổng, sau đó đi theo Tuấn Hùng vào trong tiền sảnh.
Hai người vệ sĩ ngơ ngác nhìn nhau, họ bất ngờ vì Thư Phàm thực sự là người quen của Hoàng Tuấn Kiệt, không phải là đang nói lừa họ. Tự dưng họ thấy lo sợ vu vơ, sợ Thư phàm nói xấu họ với Hoàng Tuấn Kiệt. Nếu điều này xảy ra, họ sẽ không thể tiếp tục làm việc ở đây.
Công ty Hoàng Thị nhỏ hơn tòa cao ốc Hoàng Thị, nhưng lối kiến trúc vẫn tương tự nhau, có thể nói đây là một mô hình thu nhỏ của tòa cao ốc.
Bấm nút lên tầm sáu, Tuấn Hùng mỉm cười, hỏi Thư Phàm: “Sáng nay, cô làm việc vui chứ?”
“Không vui một chút nào.” Thừ Phàm bực bội trả lời Tuấn Hùng.
Hiểu tính nóng nảy của Thư Phàm, Tuấn Hùng không chấp, mà lại tiếp tục hỏi tiếp: “Tú Linh không đến đây cùng với cô sao?”
“Nó bị Vũ Gia Minh bắt cóc rồi.” Thư Phàm căm giận, nghiến răng nghiến lợi nói.
“Cái gì!” Tuấn Hùng kêu lên một tiếng, nụ cười trên môi tắt ngấm, mắt nhìn Thư Phàm, “Những điều mà cô nói có đúng không? Tại sao người vệ sĩ được Hoàng Tuấn Kiệt cử đi bảo vệ Tú Linh không thông báo gì cả?”
“Điều này tôi làm sao mà biết.” Thư Phàm cao giọng, càng nói càng kích động, “Tôi đang làm việc, thì Tố Nga gọi điện cho tôi, nói cho biết là ngay sau khi Hoàng Tuấn Kiệt đưa Tú Linh đến trường đại học sư phạm, Vũ Gia Minh đã tìm đến và bắt cóc con bé đi.”
“Ring!” Cánh cửa thang máy mở ra.
Thư Phàm và Tuấn Hùng sánh đôi đi trên hành lang của lầu sáu. Hành lang dài hun hút, không có một bóng người, không có một tiếng động, ngoài tiếng giày khua cồm cộp trên gạch, tiếng hít thở của hai người thì không còn âm thành nào khác.
Sắc mặt của Tuấn Hùng và Thư Phàm đều trầm trọng như nhau, cả hai đều đang lo lắng cho Tú Linh, xem ra bữa trưa hôm nay, họ không thể ăn được nữa rồi.
Khi cánh cửa văn phòng Tổng giám đốc mở ra, Hoàng Tuấn Kiệt xuất hiện trong tầm mắt. Trong khi Hoàng Tuấn Kiệt chưa kịp mở miệng nói được câu gì, Thư Phàm đã túm ngay cổ áo của hắn, mắng phủ đầu hắn.
“Hoàng Tuấn Kiệt! Anh là tên gian trá nhất mà tôi từng gặp! Tối hôm qua, anh đã hưa là sẽ cho người bảo vệ em gái tôi. Thế mà, sáng nay Tú Linh đã bị Vũ Gia Minh bắt đi. Anh nói đi, anh bảo tôi làm sao có thể tin tưởng anh được đây.”
Hoàng Tuấn Kiệt đông cứng cả người, trên đời này hắn không sợ chết, cũng không sợ nguy hiểm, nhưng lại sợ Thư Phàm không tin tưởng và khinh ghét hắn.
“Những điều mà cô ấy nói hoàn toàn là sự thật chứ?” Không dám đối diện với khuôn mặt đỏ bừng vì giận và đôi mắt căm hận của Thư Phàm, Hoàng Tuấn Kiệt quay sang hỏi Tuấn Hùng.
“Lúc nãy đi thang máy, cô ấy đã nói sơ qua chuyện xảy ra sáng nay cho tôi nghe. Nếu đúng như những gì mà cô ấy kể, thì T
Tú Linh đã bị Vũ Gia Minh bắt đi rồi.”
“Gọi điện ngay cho người vệ sĩ sáng nay được cử đi bảo vệ Tú Linh cho tôi. Tôi muốn nói chuyện với cậu ta.” Hoàng Tuấn Kiệt tức điên người, hắn hận nhất là việc nhân viên dưới quyến dám làm trái lại mệnh lệnh của hắn, dám không hoàn thành nhiệm vụ mà hắn giao.
Tuấn Hùng mở điện thoại di động, tay bấm số của người vệ sĩ sáng nay.
…
Trong một căn nhà gỗ, nằm trong rừng cao su, đã cũ kĩ và ẩm mốc, người vệ sĩ bị đánh bất tỉnh nhân sự, chân tay bị trói, bị nhét giẻ vào mồm, quần áo dính đầy đất cát, trông thê thảm và đáng thương như một con chuột cống bị nhúng vào nước sôi.
Vũ Gia Minh là một tên xảo quyệt, thâm trầm, lại ích kỉ, có thù tất báo, nên rất ghét người khác xen vào chuyện riêng tư của hắn. Tuy anh vệ sĩ không phải là kẻ chủ mưu trong chuyện này, nhưng dám len lút theo dõi hắn, và dám tìm cách để ngăn chặn không cho phép hắn mang Tú Linh đi, khiến hắn tức giận ra lệnh cho thuộc hạ đáng anh vệ sĩ một trận nhừ tử.
Tiếng chuông điện thoại trong túi quần anh vệ sĩ reo vang, gây sự chú ý của hai người đàn ông đang đứng gác ngoài cửa.
“Vào nghe xem, ai đang gọi điện thoại cho nó đi!” Tên kia ra lệnh cho đồng bọn.
Người đàn ông mặc vét đen, vóc dáng cao lớn đi vào trong phòng, khom người, lục tìm điện thoại trong túi quần anh vệ sĩ.
Nhìn số điện thoại hiện tên: “Trợ lý Tuấn Hùng” trên màn hình, người đàn ông mặc vét đen nháy mắt ra hiệu cho người đàn ông kia.
Người đàn ông kia hiểu ý vội bước vào phòng, mắt nhìn tên người đang gọi trên màn hình điện thoại.
“Đúng như những gì mà sếp dự đoán. Hai chúng ta nên làm gì bây giờ?” Người đàn ông kia thì thào với người đàn ông mặc vét đen.
“Còn làm gì được nữa, đương nhiên là chuyển cuộc gọi cho sếp rồi.”
“Ý của mày là…?” Người đàn ông mặc vét đen cười thâm hiểm.
“Mày gọi điện cho sếp đi, để tao nói đôi với người ta.” Người đàn ông kia cười thâm hiểm đáp lại nụ cười thâm hiểu của người đàn ông mặc vét đen. Họ rất giống một cặp bài trùng.
…
Hoàng Tuấn Kiệt đau lòng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú đượm mồ hôi, đỏ bừng vì giận và vì phải đi một đoạn đường khá xa của Thư Phàm, đặc biệt càng đau lòng hơn khi thấy Thư Phàm buồn bã và lo lắng cho cô em gái đến thất thần cả người.
“Cô ngồi xuống đây đi!” Hoàng Tuấn Kiệt ấn Thư Phàm ngồi xuống ghế sô pha, chắt cho Thư Phàm một cốc nước, “Cô uống đi cho đỡ khát.”
Thư Phàm đón lấy ly nước lọc trên tay Hoàng Tuấn Kiệt, cho lên miệng rồi uống một ngụm.
Hoàng Tuấn Kiệt ân cần ngồi bên cạnh Thư Phàm, mắt dịu dàng nhìn Thư Phàm.
Tuấn Hùng chờ mãi mới thấy bên kia bắt máy, nhưng người nhận cuộc gọi không phải là giọng nói của anh vệ sĩ mà là của một người đàn ông khác.
“Anh là Trợ lý Tuấn Hùng?” Người đàn ông kia trầm giọng hỏi.
Tuấn Hùng cau mày, cố xác định xem người đang nói chuyện với mình có quen biết với mình không: “Đúng, tôi là trợ lý Tuấn Hùng. Còn anh là ai?”
“Tôi là ai, anh không cần phải biết. Anh chỉ cần biết rằng, người vệ sĩ mà các anh cử đi bảo vệ cô Tú Linh đang ở trong tay chúng tôi.”
Tuấn Hùng liếc mắt nhìn Hoàng Tuấn Kiệt.
Hoàng Tuấn Kiệt chỉ cần nhìn sơ qua sắc mặt trầm trọng của Tuấn Hùng, cũng đủ hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Các anh muốn gì?” Tuấn Hùng trầm tĩnh, hoàn toàn không để lộ ra bất an trong lòng mình.
“Chúng tôi không muốn gì cả. Chỉ muốn nhắn với các người rằng, không nên động chạm đến chuyện riêng tư của chủ nhân chúng tôi.”
Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé
Game:
Game mobile miễn phí | Game android hay | Game dien thoai
Phần Mềm
Giao Diện Điện Thoại | Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại
Thế giới Truyện
Truyen nguoi lon | Truyen tinh yeu | Truyện cười | Truyện ma | Đọc truyện hay | Tieu thuyet tinh yeu