Ghé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^ mắt chăm chú nhìn khuôn mặt say ngủ của Tú Linh, môi nở một nụ cười. Khi tay hắn lần mò xuống cổ Tú Linh, bị đôi môi mỏng hơi cong màu đỏ như son của Tú Linh cuốn hút, đột nhiên những ý nghĩ đen tối hiện lên ồ ạt trong đầu Vũ Gia Minh, ngay lúc này hắn rất muốn hôn Tú Linh, muốn cắn nuốt, muốn ăn Tú Linh vào bụng.
Đầu Vũ Gia Minh cúi thấp dần, môi hắn chạm vào môi Tú Linh, tay hắn trượt xuống dưới.
Tú Linh từ trong mộng mị, choàng tỉnh, mở to mắt nhìn khuôn mặt Vũ Gia Minh phóng đại trước mặt mình.
Vũ Gia Minh không ngờ Tú Linh lại tỉnh đúng lúc vào này, hắn luống cuống ngồi thẳng dậy, ngượng ngùng cười hỏi: “Cô đã tỉnh rồi?”
Tú Linh chớp chớp mắt, ngơ ngác nhìn Vũ Gia Minh, đầu óc vẫn chưa lấy lại được sự tỉnh táo. Tú Linh cho rằng cơn ác mộng kia vẫn còn kéo dài cho đến tận lúc này.
“Cô không bị làm sao chứ? Sao tôi hỏi cô mà cô không chịu nói gì cả?” Vũ Gia Minh lo lắng đặt tay vào trán Tú Linh, kiểm tra xem Tú Linh có bị nóng sốt không?
Sự động chạm của Vũ Gia Minh khiến Tú Linh hoàn toàn tỉnh táo, ngồi bật dậy, tay chỉ vào mặt Vũ Gia Minh, miệng la lên: “Anh…anh..”
Vũ Gia Minh cau mày, không hài lòng khi thú cưng coi mình là một con quỷ chuyên đi hút máu người.
“Cô không cần phải hét to lên như thế. Tai tôi không bị điếc.”
Tú Linh hốt hoảng nhìn khoang máy bay rộng hơn 10 mét vuông, kê một chiếc giường đơn màu trắng khá cao, một băng ghế sô pha dài đồng màu trải nệm. Nhìn lướt qua vòm trời xanh biếc, và những đám mấy lững lờ trôi qua khung cửa sổ, Tú Linh run bắn cả người, sắc mặt trắng bệch, run run hỏi Vũ Gia Minh: “Tôi…tôi đang ở đâu đây?”
Vũ Gia Minh thương hại nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn, dễ thương vì sợ hãi đã trở nên trắng bệch của Tú Linh: “Cô đang ở trên máy bay.”
“Trên…trên…máy bay.” Tú Linh mờ mịt, lẩm bẩm nhắc lại câu trả lời của Vũ Gia Minh, “Tại sao tôi lại đang ở trên máy bay? Tôi nhớ là mình không muốn đi đâu cả.”
“Cô sẽ theo tôi sang Hồng Kông.” Vũ Gia Minh dơ tay, định kéo Tú Linh vào lòng.
Tú Linh sợ hãi vội tránh thoát khỏi bàn tay của hắn, mắt đề phòng nhìn Vũ Gia Minh một khắc cũng không rời. Tú Linh sợ hắn, còn hơn sợ cọp.
“Tôi… muốn… đi về. Tôi… không… muốn đi đâu cả.” Tú Linh sợ đến mức, nước mắt tuôn ra như mưa, nói năng lộn xộn.
“Cô…” Vũ Gia Minh luồn tay vào tóc, thấy bất lực với chính mình khi không thể dụ dỗ được một tiểu cô nương ngoan ngoãn nghe theo lời của mình, “Sang Hồng Kông, tôi sẽ dẫn cô đi chơi, sẽ mua nhiều quà cho cô.”
Cách nói chuyện của Vũ Gia Minh chẳng khác gì đang tìm cách dỗ nín một đứa trẻ con không hiểu chuyện, bằng cách hứa hẹn cho nó đi chơi và mua quà cho nó.
Nếu Thư Phàm mà nghe được những lời nói này của Vũ Gia Minh, thì thế nào Thư Phàm cũng đã tặng cho hắn một cú đấm vào mặt rồi. Từ trước đến nay, Thư Phàm ghét nhất những tên đàn ông mặt dày vô liêm sỉ giống như Vũ Gia Minh.
Tú Linh lại có tính cách hoàn toàn trái ngược với Thư Phàm. Tuy không phải là một cô gái ham của, tham giàu, nhìn thấy đàn ông có vẻ bề ngoài đẹp trai và nam tính, có địa vị giàu có và quyền lực, đã sáng mắt, bất chấp tất cả để lao đầu vào. Nhưng Tú Linh là một cô gái có tính cách dễ thương và đáng yêu như trẻ con, thích được người khác nói năng nhỏ nhẹ, thích được yêu thương và vỗ về an ủi.
Vũ Gia Minh tà ác cười thầm, thấy Tú Linh ngồi ngây trên ghế, thút thít khóc, không còn tiếp túc gào thét, và trốn tránh hắn nữa, đã lợi dụng cơ hội có một không hai này để thực hiện âm mưu của mình.
Vũ Gia Minh nhanh chóng ôm lấy Tú Linh vào lòng, đặt Tú Linh ngồi lên đùi, dùng khăn tay lau nước mắt trên má, dịu giọng nói: “Cô đừng khóc nữa! Chuyện xảy ra sáng nay coi như tôi xin lỗi cô.”
Nghe Vũ Gia Minh nhắc đến chuyện sáng nay bị hắn suýt chút nữa cường bạo, Tú Linh đông cứng cả người, quên cả khóc, ngẩng mặt nhìn Vũ Gia Minh.
Vũ Gia Minh thầm trách bản thân mình ngu muội khi dại dột nhắc lại chuyện liên quan đến sáng nay, lẽ ra hắn nên nói tránh đi mới phải.
“Khi sang đến Hồng Kông, cô muốn đi chơi ở đâu, để tôi dẫn cô đi?” Vũ Gia Minh khôn khóe phân tán sự chú ý của Tú Linh.
“Tôi…tôi…không muốn đi chơi ở đây cả.” Tú Linh sụt sịt, tay quẹt nước mắt trên má, đáng thương nói ra mong muốn của mình: “Tôi muốn về với chị gái, về với anh Kiệt.”
“Im ngay!” Vũ Gia Minh quát to, ghen tuông và hận thù bùng phát, Hắn không thích Tú Linh nhắc đến tên Hoàng Tuấn Kiệt trước mặt hắn.
“Cô sẽ không đi đâu cả, tôi đi đâu thì cô phải đi theo đấy. Còn nữa, từ lần sau tôi cấm cô không được nhắc tên Hoàng Tuấn Kiệt trước mặt tôi. Hừ! Nếu cô mà dám vi phạm, tôi chẳng những tăng tiền phạt cô lên 100 triệu, mà còn trừng phạt cô thật nặng tay.” Vũ Gia Minh biến thành một tên bạo chúa ghen tuông, mà không biết rằng mình đang ngày càng hành động một cách quá mức, mất bình tĩnh đến không thể kiểm soát được suy nghĩ của mình.
“Anh…anh…” Tú Linh lắp bắp, căm phẫn trừng mắt nhìn Vũ Gia Minh, “Anh đừng quá đáng! Tôi đã nói tôi không còn là nô lệ của anh nữa, cũng không muốn có liên quan gì đến anh. Tại sao anh không thể buông tha cho tôi?”
“Cô muốn tôi trừng phạt cô ngay bây giờ?” Vũ Gia Minh nguy hiểm nhìn Tú Linh, khuôn mặt lạnh tựa băng đá.
Tú Linh lắc đầu nguầy nguậy, đôi mắt to tròn ầng ậc nước, tay giữ chặt lấy thân váy, cuống cuồng tìm cách thoát khỏi vòng tay cứng như sắt thép của Vũ Gia Minh.
“Ngồi im!” Vũ Gia Minh khàn giọng quát.
Tú Linh ngây thơ không biết rằng khi đang ngồi trong lòng một người đàn ông, thì tốt nhất không nên cựa quậy, nếu không sẽ khiến người đàn ông nổi lên thú tính muốn cường bạo mình.
“Chết tiệt! Cô ta có biết mình phải nhẫn nhịn nhiều lắm không, mà cô ta còn ngu ngốc khơi dậy ham muốn trong lòng mình nữa.” Vũ Gia Minh nghiến răng nghiến lợi, vừa phải cố nhẫn nhịn, vừa tức giận đến mức đỏ bừng cả mặt, hơi thở bấn loạn, mắt sáng rực nhìn Tú Linh.
Tú Linh chẳng những không nghe lời Vũ Gia Minh, còn giãy dụa nhiều hơn cả lúc nãy. Tú Linh đã hiểu lầm ý tứ của hắn, cho rằng hắn quát mình ngồi im vì bắt ép mình phải nghe lời hắn, mà có biết đâu rằng hắn đang khổ sở vì chuyện khác.
“Chết tiệt! Tất cả đều là do cô tự chuốc lấy!” Vũ Gia Minh chửu thành tiếng, lập tức nâng đầu Tú Linh lên, chiếm lấy môi Tú Linh, vừa cuồng nhiệt hôn Tú Linh cho thỏa mong muốn của mình, vừa ôn nhu, dịu dàng dụ dỗ Tú Linh đáp lại nụ hôn của mìn
h, vừa đánh thức bản năng của một người phụ nữ đã trưởng thành đang ngủ yên trong cơ thể Tú Linh.
Bên ngoài nắng đã lên cao, bầu trời trong xanh, mây trắng lững lờ trôi. Phía dưới, trên từng con đường, góc phố đang tập nập người qua kẻ lại. Mùa thu đến khiến khung cảnh ngập trong màu vàng của lá, màu vàng của hoa cúc, màu vàng nhạt của nắng. Cuộc sống tràn ngập tươi vui, rực rỡ sắc màu.
…
12 giờ 45 phút, tại văn phòng Tổng giám đốc, công ty Hoàng Thị.
Chờ Thư Phàm lấy lại tinh thần, và có thể bình tĩnh ngồi nói chuyện. Lúc này, Hoàng Tuấn Kiệt mới nhẹ giọng nói: “Cô yên tâm đi, em gái cô sẽ không xảy ra chuyện gì đâu. Tôi và Vũ Gia Minh làm bạn bao nhiêu lâu nay, nên tôi có thể phần nào hiểu được tính cách của hắn. Một khi hắn đã coi trọng Tú Linh, hắn tuyệt đối sẽ không làm hại đến Tú Linh.”
“Tôi hy vọng, mọi chuyện sẽ diễn ra đúng như những gì mà anh nói. Nếu không, dù có phải đi tù, tôi cũng phải đấm vỡ mặt Vũ Gia Minh, và băm vằm hắn ra hàng trăm hàm nghìn mảnh.” Thư Phàm siết chặt tay, căm phẫn
Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé
Game:
Game mobile miễn phí | Game android hay | Game dien thoai
Phần Mềm
Giao Diện Điện Thoại | Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại
Thế giới Truyện
Truyen nguoi lon | Truyen tinh yeu | Truyện cười | Truyện ma | Đọc truyện hay | Tieu thuyet tinh yeu