Ghé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^ để anh chở?” Một tài xế nam hơn 20 tìm cách tiếp cận, và mời Thư Phàm lên xe.
Do anh ta nói bằng Tiếng Quảng Đông, nên Thư Phàm không hiểu.
Thư Phàm mở to mắt nhìn anh ta, lắc đầu tỏ ý mìn không hiểu anh ta đang nói gì.
“Em…em…” Anh ta bối rối gãi đầu, mỉm cười hỏi: “Em nói được tiếng Anh chứ?”
Thư Phàm gật đầu.
“Em có muốn đi xe tắc xi không?” Anh tài xế cẩn thận, nói thật chậm như sợ Thư Phàm ghe không hiểu.
“Không, cảm ơn.” Thư Phàm xua tay, từ chối.
“Em đi đâu, cứ nói cho anh biết. Anh sẽ tính rẻ cho.” Anh tài xế tiếp tục nài nỉ.
“Tôi còn chờ bạn.” Thư Phàm cộc lốc đáp, đang bực mình sẵn lại bị một đám tài xế mời mọc, khiến Thư Phàm muốn nổi điên lên.
Người tài xế kia biết Thư Phàm sẽ không đi xe của mình, anh ta đành phải bỏ cuộc.
Nối tiếp ngay sau đó, hai người tài xế khác tiến lên, nở một nụ cười lấy lòng, mời Thư Phàm lên xe.
“Không đi!” Thư Phàm bực dọc, cao giọng quát nhỏ, sau đó đùng đùng bước nhanh trên vỉa hè.
Thư Phàm càng đi càng xa, đi đến một đoạn đường cách cổng sân bay quốc tế Hồng Kông hơn 400 trăm mét thì dừng lại. Lúc này Thư Phàm mệt đến nỗi, cúi gập người xuống để thở, tay quẹt mồ hôi trán, hai giọt nước mắt tủi hờn lăn dài trên má.
“Hoàng Tuấn Kiệt chết tiệt! Tôi hận anh! Tôi căm ghét anh! Sao anh mang tôi sang đây, rồi lại bỏ rơi tôi thế này?”
Thư Phàm khóc hu hu, những giọt nước mắt trong veo lăn dài xuống gò má trắng mịn, bây giờ không phải là diễn nữa mà là khóc thật, sợ hãi và hốt hoảng cũng là thật.
“Két!” Một chiếc xe ô tô hiệu Rolls-Royce Ghost đột ngột dừng lại, đậu sát vải vỉa hè, gần nơi mà Thư Phàm đang ngồi xổm, tay bưng mặt khóc hu hu, nước mắt nước mũi tèm lem.
“Cạch!” Cánh cửa xe ô tô mở ra.
Từ trên xe, hai người đàn ông mặc vét đen bước xuống.
Thư Phàm bị tiếng phanh xe thắng gấp khiến cho giật mình, đã ngẩng mặt, ngơ ngác nhìn chiếc xe hiệu Rolls-Royce Ghost sang trọng và đắt tiền trước mặt. Thư Phàm không hiểu, sao tự dưng họ lại đột ngột dừng xe lại, hơn nữa hai người đàn ông cao to, mặc vét đen kia sao mà trông đáng sợ quá?
Linh cảm có chuyện không may sắp sửa diễn ra, Thư Phàm ngay lập tức nhổm dậy, định bỏ chạy. Nhưng tốc độ của hai người vệ sĩ kia nhanh hơn, họ dễ dàng dùng khăn tẩm thuốc mê bịt vào mũi Thư Phàm, nhấc bổng Thư Phàm, rồi ấn vào xe ô tô.
Tất cả diễn biến diễn ra trong vòng chưa đầy một phút, con đường vào giờ khuya khoắt này không có mấy ai qua lại, hơn nữa ai cũng tập trung vào lái xe, đâu để ý đến một chiếc xe ô tô màu đen tuyền hòa cùng với ánh sáng đèn điện yếu ớt che lấp đi thân hình nhỏ bé của Thư Phàm đang ngồi xổm trên vỉa hè.
“Đi thôi!” Một người đàn ông hơn 30 lạnh lùng ra lệnh.
“Vâng, thưa ông chủ.” Tài xế vâng mệnh, lái xe đi ngay tức khắc.
Thư Phàm nằm bất tỉnh nhân sự trên ghế xe, cơ thể nhỏ bé chiếm diện tích gần hết hai chiếc ghế xe, đỉnh đầu chạm vào đùi người đàn ông mặc vét đen, vóc dáng cao lớn, trông anh tuấn và đẹp trai như một tài tử điện ảnh, chỉ có điều khuôn mặt băng lãnh tựa như băng đá, đôi mắt lạnh lẽo nhìn khuôn mặt trái xoan, gò má mịn màng, trắng hồng, hàng lông mi dày cong vút, đôi mắt nhắm nghiền, mái tóc tơ mềm mượt dài ngang vai che khuất đi một nửa khuôn mặt của Thư Phàm.
Trong ánh sáng lờ mờ của bóng đèn điện chiếu trong xe, khuôn mặt người đàn ông bí ẩn trông mờ mờ ảo ảo giống hệt một làn khói mỏng trong chiều tà. Bộ vét màu đen khoác trên thân thể cao lớn tỏa ra khí thế bức người, khiến người đối diện có cảm giác nghẹt thở và sợ hãi.
“Cô ta là Bạch Thư Phàm?” Người đàn ông bí mật lạnh lùng hỏi người vệ sĩ ngồi ở ghế xe đằng trước.
“Đúng, thưa ông chủ.” Người vệ sĩ ngồi thẳng, kính cẩn trả lời.
“Cô ta đi cùng với Hoàng Tuấn Kiệt?”
“Vâng.”
Người đàn ông lạ mặt cúi đầu, nhìn ngắm khuôn mặt say ngủ của Thư Phàm thêm một lần nữa. Đột nhiên khóe môi anh ta nhếch lên, đôi mắt lạnh giá bắn ra những tia nhìn có thể khiến người khác rét run vì sợ.
Chap 21:
Mất gần một tiếng đồng hồ chạy lên chạy xuống, ngó ngược ngó xuôi, quan sát từng cô gái có vóc dáng và ngoại hình giống Thư Phàm mà không thấy, trái tim Hoàng Tuấn Kiệt như ngừng đập, lồng ngực bị bóp nghẹt, cổ học khô khốc, sắc mặt trắng nhợt. Từng vào sinh ra tử, từng đối diện với cái gần kề không biết bao nhiêu lần, nhưng chưa có lúc nào Hoàng Tuấn Kiệt lại thấy sợ hãi, hốt hoảng và mất mát như thế này.
Sinh tử của bản thân, Hoàng Tuấn Kiệt bỏ mặc, bị dí dao vào cổ, bị dí súng vào đầu, cũng không chớp mắt, không mảy may mất đi bình tĩnh, nhưng chỉ vì sự biến mất một các bí ẩn của Thư Phàm, Hoàng Tuấn Kiệt chẳng khác gì một người đàn ông mất trí chạy lung tung khắp nơi trên sân ga, cố gắng tìm hình bóng nhỏ bé trong một rừng người ở đây.
Càng tìm càng loạn, càng mất bình tĩnh, càng hoa mắt chóng mặt, Hoàng Tuấn Kiệt dừng cước bộ, thẫn thờ đứng giữa sân ga dưới tiền sảnh, nhìn dòng người đi qua đi lại như điện xẹt. Sợ hãi và mất mát đang hành hạ và dày vò tâm trí Hoàng Tuấn Kiệt, lúc này hắn rất hối hận, hối hận mình đã vô tâm, hối hận mình đã vô tình khiến cả hai lạc mất nhau, biết đâu Thư Phàm đã bị người xấu bắt đi, và bị giết người diệt khẩu rồi thì sao?
Càng nghĩ Hoàng Tuấn Kiệt càng sợ, càng tự trách chính bản thân mình hơn. Vò đầu bứt tóc, Hoàng Tuấn Kiệt muốn nổi điên lên.
Bắc loa lên miệng, Hoàng Tuấn Kiệt gọi to: “Bạch Thư Phàm! Cô đang ở đâu?”
Hành khách đứng ở gần Hoàng Tuấn Kiệt, bị tiếng hét gọi của hắn khiến cho giật mình. Đã có nhiều người chỉ trỏ, và thì thào nói chuyện với nhau.
Trong số những người đứng ở đây, có người thương hại cho bộ dạng lôi thôi lếch thếch, khổ não của Hoàng Tuấn Kiệt. Có nhiều che miệng cười thầm, vì Hoàng Tuấn Kiệt lúc này trông giống hệt một quý ông thất tình, bị vợ bỏ rơi. Có người lại nhăn mặt nhíu mày vì tiếng ồn do Hoàng Tuấn Kiệt gây ra.
Hoàng Tuấn Kiệt bắc loa gọi đến khản cả cổ họng, mà không nghe thấy tiếng đáp lại của Thư Phàm, cũng không thấy Thư Phàm xuất hiện trong tầm mắt.
Hai người vệ sĩ được Tuấn Hùng bí mật cử đi theo bảo vệ Hoàng Tuấn Kiệt và Thư Phàm từ phía sau, hỗ trợ hắn tìm Thư Phàm. Cả hai vừa duy trì một khoảng cách nhất định với Hoàng Tuấn Kiệt, vừa ngó nghiêng xung quanh, quan sát từng người phụ nữ đi qua đi lại trước mặt mình, đồng thời đảm bảo không để cho bất cứ ai lợi dụng cơ hội này để đâm lén Hoàng Tuấn Kiệt.
Bên phía Hồng Kông cũng có vài chi nhánh của tập đoàn Hoàng Thị. Mỗi lần Hoàng Tuấn Kiệt sang đây công tác, đều có một nhóm vệ sĩ đảm bảo an toàn cho hắn, lần này cũng thế.
Hoàng Tuấn Kiệt vừa mới xuống sân bay, ngoài người đàn ông lạ mặt do Trợ lý Tân cử đi theo dõi nhất cử nhất động của Hoàng Tuấn Kiệt và Thư Phàm, ông Hoàng và năm người vệ sĩ do ông Hoàng Gia Huy cử đến mời hắn về nhà chơi vài hôm, còn có một nhóm vệ sĩ gồm bốn người đàn ông vóc dáng cao lớn, mặc vét đen bám theo Hoàng Tuấn Kiệt từ phía sau.
Thư Phàm lần đầu tiên mới đến Hồng Kông, hơn nữa bốn người vệ sĩ kia chưa từng gặp mặt Thư Phàm bao giờ, nên không biết hình dáng Thư Phàm trông như thế nào, để giúp Hoàng Tuấn Kiệt tìm. Tuy nhiên, họ vẫn bám theo Hoàng Tuấn Kiệt khắp nơi.
Trong khi Hoàng Tuấn Kiệt nhăn nhó khổ sở, mồ hôi đầm đìa, tóc tai tán loạn, quần áo xộc xệch, đau khổ đến bần thần cả
Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé
Game:
Game mobile miễn phí | Game android hay | Game dien thoai
Phần Mềm
Giao Diện Điện Thoại | Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại
Thế giới Truyện
Truyen nguoi lon | Truyen tinh yeu | Truyện cười | Truyện ma | Đọc truyện hay | Tieu thuyet tinh yeu