======Quảng Cáo======
newGhé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
newTruyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
======Quảng Cáo======
newTruyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
newUpdate: Tình Yêu Quý Tộc Chap 115.2 - 119 (08/07/2014)
new[Update] Yêu Nhầm Chị Hai Được Nhầm Em Gái Chap 365 - 366 (09/05/2014)
new[Siêu Phẩm] Đồ Khốn Sao Để Tôi Nhớ Cậu + Ngoại Truyện (13/04/2014)
 

người, đột nhiên trong đám đông, có một người phụ nữ người Hoa hơn 50 tiến đến gần Hoàng Tuấn Kiệt, mỉm cười, ân cần hỏi han hắn: “Cháu để lạc mất người thân đúng không?”

Nụ cười của người phụ nữ trung niên xa lạ, đã phần nào trấn an cảm giác thống khổ trong lòng hắn.

“Vâng.” Hoàng Tuấn Kiệt mệt mỏi, yếu ớt trả lời.

“Cháu đã nhờ tổng đài của sân bay, bắc loa thông báo tìm người chưa?” Người phụ nữ trung niên người Hoa vẫn giữ nguyên nu cười thân thiện trên môi, nhìn Hoàng Tuấn Kiệt bằng ánh mắt cảm thông chia sẻ.

“À…” Hoàng Tuấn Kiệt giật mình, đầu óc từ u mê bỗng chốc tỉnh táo hẳn: “Cảm ơn cô!”

Hoàng Tuấn Kiệt chạy biến đi, tốc độ nhanh như điện xẹt.

“Mình thật ngu dốt! Tại sao mình không nghĩ ra điều này sớm hơn? Nếu mình nghĩ ra sớm hơn, có phải mình đã tìm được Thư Phàm rồi không?” Vừa chạy về phía tổng đài của sân bay quốc tế Hồng Kông, Hoàng Tuấn Kiệt vừa tự xỉ vả chính bản thân mình.

“Hy vọng là cô ấy đang ở đâu đó trong sân bay này, hy vọng là cô ây bình an vô sự. Nếu cô ấy xảy ra chuyện gì, mình sẽ hối hận cả đời, sẽ sống không bằng ch
ết.” Hoàng Tuấn Kiệt vò đầu bứt tóc, lẩm bẩm trong miệng.

Những người đi lướt qua Hoàng Tuấn Kiệt, đều bị hình ảnh của hắn dọa cho nhảy dựng. Hắn chẳng những quần áo lôi thôi lếch thếch, tóc tai tán loạn, khuôn mặt nhợt nhạt như người chết, một bên áo sơ mi của hắn còn dính máu do động chạm vào vết thương nơi ổ bụng.

Đến tổng đài của sân bay, Hoàng Tuấn Kiệt nhanh chóng mở cửa bước vào.

“Chào ông!” Hoàng Tuấn Kiệt cố điều hòa hơi thở, lấy lại nhịp đập của trái tim, để nói ra yêu cầu của mình: “Phiền ông cho tôi mượn máy phát thanh một lúc, tôi cần tìm người thân bị lạc ở sân bay.”

Người đàn ông trung niên trực tổng đài hơn 50 tuổi, lo sợ nhìn bộ dạng trông thiểu não và khổ ải của Hoàng Tuấn Kiệt. Khi nhìn thấy vết máu loang lổ trên góc trái áo sơ mi màu trắng của hắn, ông ta chỉ tay, run giọng hỏi Hoàng Tuấn Kiệt: “Cậu…cậu bị thương, hay…hay là…?”

Hoàng Tuấn Kiệt lúc này mới chú ý đến sắc mặt xám ngoét vì sợ của người đàn ông trung niêm. Nhìn theo hướng tay chỉ của ông ta, Hoàng Tuấn Kiệt cúi đầu nhìn xuống góc áo bị nhuộm đỏ vì vết thương đang chảy máu rỉ ra bên ngoài lớp áo sơ mi mỏng và lớp áo vét bên ngoài của mình.

“Không có việc gì!” Hoàng Tuấn Kiệt nở một nụ cười yếu ớt, sắc mặt ngày càng tái, mất máu nhiều khiến hắn xây xẩm: “Vết thương cũ của tôi lại tái phát do lúc nãy tôi sơ ý đập vào.”

“Cậu…cậu bị chảy máu nhiều như thế, nên đến bệnh viện để bác sĩ khám và băng bó lại cho cậu.” Người trung niên tuy không còn sợ hãi giống như trước, nhưng vẫn chưa thoát khỏi kinh hoàng: “Có cần tôi gọi xe cứu thương cho cậu không?”

“Không cần đâu. Vết thương tuy chảy máu nhưng sẽ nhanh chóng dừng lại thôi.” Hoàng Tuấn Kiệt vội từ chối thiện ý của người đàn ông trung niên. Nhớ đến mục đích chính của mình khi tìm đến đây, Hoàng Tuấn Kiệt lịch sự nói: “Ông có thể cho tôi mượn máy phát thanh một chút được chứ?”

“Được…được!” Người đàn ông trung niên gật đầu như giã tỏi, mắt vẫn chằm chằm nhìn góc áo loang lổ máu của Hoàng Tuấn Kiệt.

Hoàng Tuấn Kiệt bất chấp tình trạng sức khỏe suy kiệt của mình, hắn tiến nhanh lại gần bàn phát thanh, thành thạo bấm nút trên máy phát, kéo ghế ngồi xuống.

“Bạch Thư Phàm! Tôi là Hoàng Tuấn Kiệt đây! Hiện giờ tôi đang ở phòng phát thanh của sân bay. Nếu cô nghe được tin này, phiền cô đến phòng phát thanh của sân bay ngay lập tức.”

Hoàng Tuấn Kiệt nói liên tục đến hơn chục lần, nói đến khàn cả gịọng, nói đến khi không thể nói được nữa, hắn mới dừng lại.

Hắn nôn nóng, lo sợ chờ Thư Phàm đến hơn một tiếng, cũng không thấy Thư Phàm đến. Gọi điện, nhắn tin cho Thư Phàm, cũng không thấy Thư phàm bắt máy, và gửi lại tin nhắn cho hắn. Mỗi lần gọi điện cho Thư Phàm, lúc nào tổng đài cũng thông báo điện thoại di động của Thư Phàm đang tạm khóa, nên không thể liên lạc được.

Hoàng Tuấn Kiệt càng chờ, càng thấy Thư Phàm mất hút. Vết thương trên bụng hắn, càng lúc càng chảy ra nhiều máu. Tinh thần hỗn loạn, kiệt sức, cộng thêm mất máu quá nhiều, dù bình thường có là một người đàn ông khỏe mạnh đi chăng nữa, cũng không tránh khỏi ngất xỉu tại chỗ.

Người đàn ông trung niên sợ đến mức hét lên một tiếng, người run lập cập, tay run run bấm số gọi xe cứu thương.

Tiếng hét của người đàn ông trung niên đã gây sự chú ý của bốn người vệ sĩ ở Hồng Kông và hai người vệ sĩ ở Việt nam. Họ sợ hãi vội phá cửa, phi thân vào phòng, kinh hoàng nhìn Hoàng Tuấn Kiệt nằm ngất xỉu trên nền gạch men lạnh lẽo của tổng đài phát thanh, áo sơ mi loang lổ máu màu đỏ tươi.

“Mau mang cậu chủ đến bệnh viện!” Một người trong số họ trầm giọng quát, hối thúc năm người còn lại.

Năm người kia, người cởi áo tạm buộc vết thương trên bụng Hoàng Tuấn Kiệt, người cõng Hoàng Tuấn Kiệt, người mở cửa, họ ngay lập tức mang Hoàng Tuấn Kiệt đi, trước con mắt mở to và kinh hoàng của người đàn ông trung niên.

Người đàn ông trung niên cho rằng bọn họ là xã hội đen, còn Hoàng Tuấn Kiệt là ông chủ của họ.

Cảnh năm người đàn ông vóc dáng cao lớn, mặc vét đen đi bao lấy một người đàn ông cũng ăn mặc giống năm người kia đang cõng một người đàn ông ngất xỉu trên lưng vào giữa, khiến cho hành khách trên sân ga nháo nhào cả lên. Họ vừa tò mò, vừa hiếu kì nhìn bọn họ, thậm chí có người còn không ngăn được tiếng hét phấn khích của mình. Tất cả bọn họ cũng suy nghĩ giống như người đàn ông trung niên kia, đều cho rằng họ là một băng nhóm xã hội đen nào đó.

Ngoài cổng sân bay, có bốn chiếc xe ô tô chờ sẵn.

Ông Hoàng cùng năm người vệ sĩ đứng chắn trước mặt sáu người vệ sĩ.

“Phiền các cậu giao cậu chủ lại cho chúng tôi!” Ông Hoàng lo sợ nhìn Hoàng Tuấn Kiệt đang mềm nhũn nằm ngất xỉu trên lưng một người vệ sĩ có khuôn mặt xương xương, miệng ôn hòa khuyên giải.

“Xin lỗi! Chúng tôi không thể giao cậu chủ cho ông được. Nhiệm vụ của chúng tôi là đảm bảo an toàn cho cậu ấy.” Một người vệ sĩ lên tiếng trả lời.

“Cậu chủ hiện giờ đang mất máu, chúng tôi cần đưa cậu ấy đến bệnh viện gấp. Phiền ông nhường đường cho chúng tôi.”

Ông Hoàng định lên tiếng nói câu gì đó, nhưng thấy tình hình sức khỏe của Hoàng Tuấn Kiệt không ổn, nên đành phải nhân nhượng: “Thôi được rồi! Các cậu mang cậu ấy đi đi!”

Sáu người vệ sĩ kia nhanh chóng tiến đến bốn chiếc xe ô tô màu xám đen. Một người trong số họ mở cánh cửa xe ô tô đầu tiên, giúp người vệ sĩ có khuôn mặt xương xương cẩn thận đỡ Hoàng Tuấn Kiệt ngồi trên ghế xe.

“Đi thôi!” Người vệ sĩ có khuôn mặt xương xương phất tay, ra lệnh cho năm người còn lại.

Năm người kia đồng loạt lên xe ô tô, nhanh chóng lái xe đi. Chỉ trong vòng chưa đầy một phút, bốn chiếc xe đã biến mất vào bóng đêm.

“Đi thôi!” Ngay sau khi bốn chiếc xe ô tô đi ra đường quốc lộ, ông Hoàng vội ra lệnh cho năm người vệ sĩ: “Bám theo bốn chiếc xe ô tô kia! Tôi muốn biết họ định đưa cậu chủ đến bệnh viện nào!”

“Vâng, thưa ông!”

Bốn chiếc xe đồng màu với bốn chiếc xe vừa mới rời khỏi cổng sân bay, nối đuôi nhau đi trên đường quốc lộ, bám theo hình bóng mờ mờ ảo ảo của bốn chiếc xe màu xám đắng trước.

Người đàn ông mặc áo giả da, cũng trèo ngay lên một chiếc xe tắc xi, lạnh

Đến trang:

 

Bạn đang đọc truyen hay tại wapsite Likevn.wap.sh, hãy chia sẻ wap truyện này cho bạn bè của bạn nhé ! Thân...

Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé

  Game:

   Game mobile miễn phí  |  Game android hay | Game dien thoai

  Phần Mềm

   Giao Diện Điện Thoại  |  Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại

  Thế giới Truyện

   Truyen nguoi lon  |  Truyen tinh yeu  | Truyện cười  | Truyện ma  | Đọc truyện hay  | Tieu thuyet tinh yeu

 

Thống Kê Hệ Thống Site

Giới Thiệu | Liên Hệ | Quảng Cáo |  Tìm chúng tôi trên Google+

Cùng tải những game mobile online hay, ung dung chibi cho điện thoại tại WapGame24h


Ring ring