Ghé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^ cô, An Ninh không biết nói sao với anh rằng cô đang vội.
“Lớp phó, không phải anh đi du học Nhật Bản sao? Tại sao lại ở đây?”
“Về rồi! Chỉ là trao đổi sinh viên, ra nước ngoài có một năm thôi.” Vừa nói anh ta vừa liên tưởng đến điều gì đó: “Từ Mạc Đình không phải cũng như vậy sao?”
Nghe câu này, An Ninh nghi hoặc: “Cái gì mà cũng như vậy?”
“Aiz? Cô không biết sao? Trường cậu ta ở bên Mỹ, về đây giao lưu một năm, khoảng cuối năm nay chắc cũng sẽ sang lại đó…”
Chỉ mấy giây ngắn ngủi, tâm trạng An Ninh từ từ trầm xuống.
Trước nay An Ninh luôn tỏ vẻ thản nhiên ung dung, lớp phó đột nhiên thấy cô mặt buồn rười rượi chợt cảm thấy không ổn, nhận ra cô có thể có quan hệ với Từ Mạc Đình, lớp phó ngượng ngùng: “Có phải là tôi đã nói ra điều không nên nói không?”
“Không.” An Ninh lắc đầu, nhưng đưa ra một nghi vấn: “Lớp phó, tình hình này có lẽ vừa khéo ngược với tình hình của anh thì phải?” Hỏi xong cô thấy vô cùng ngượng ngùng, vì sắc mặt đối phương rất xấu, cô vội vàng chữa cháy: “Thực ra cũng có thể nói là ý nghĩa như nhau!”
“Cảm ơn cô đã an ủi.” Người nào đó thở dài.
Đến khi lớp phó rời đi, An Ninh bần thần trước giá rượu đến nửa phút mới quay về khu đông lạnh, Từ Mạc Đình đang dựa vào xe đẩy đợi cô.
Lúc An Ninh bình tĩnh nhìn vào mắt anh, đối phương nở một nụ cười, không hề có ý hối thúc: “Em chọn được chưa?”
An Ninh đáp “Rồi”, bước tới bỏ đồ trên tay vào xe đẩy.
“Sao thế?” Từ Mạc Đình luôn là một người có trực giác sắc bén.
An Ninh bị câu hỏi của anh làm giật mình, nhẹ nhàng lắc đầu: “Không, không sao, chỉ là gặp một người quen thôi.”
“Ồ?” Biểu hiện sóng yên gió lặng, đi được hai bước anh mới điềm tĩnh hỏi: “Anh có quen không?”
Rốt cuộc cô không giỏi nói dối: “Là lớp phó hồi cấp ba.”
Mạc Đình lúc này không truy vấn thêm nữa, cũng có thể nói là kiềm chế, có lẽ là nguyên do anh có nhiều mối quan hệ, khiến anh che giấu đi một vài mặt tối, mỗi một hành động anh đều suy nghĩ kỹ càng.
Khi lái xe về đến căn hộ, đám Mao Mao đã đợi ở dưới, vừa nhìn thấy An Ninh liền chạy đến ôm như là nhiều năm không gặp, quay đầu hét “em rể” náo loạn cả khu.
Lúc trong thang máy, Mao Mao luôn miệng lẩm bẩm: “Đã có thể vào nhà của Từ Mạc Đình, đã có thể vào nhà của Từ Mạc Đình…”
An Ninh lén lùi xa một bước, cùi chỏ không may đụng vào Từ Mạc Đình, theo bản năng cô lại lùi xa một bước. Cô không phát hiện ánh mắt đối phương hơi nheo lại.
Tường Vy cười nịnh: “Ngại quá em rể, bọn tôi đến đây quấy nhiễu… hai người.”
“Không sao.” Đối phương nói chuyện rất cởi mở.
Triều Dương trịnh trọng nói: “Meo meo nhà chúng tôi sau này phải nhờ đến anh rồi.”
“Tất nhiên rồi.”
An Ninh: “…”
Lúc bước vào nhà, Mao Mao thăm thú xung quanh rồi lẩm bẩm: “Hàng hiệu, đúng là hàng hiệu, Meo Meo nhà chúng ta phát tài rồi.”
“…” Vẫn là người nào đó.
Từ Mạc Đình cởi áo khoác ngoài: “Phải đợi khoảng hai mươi phút, các bạn cứ tự nhiên.”
Ba người: “Đợi bao lâu cũng được!”
Thật khó có thể tưởng tượng người như Từ Mạc Đình lại có thể vào bếp, hơn nữa lại không hề cảm thấy đột ngột, xắn tay áo, tạp dề buộc vào eo, tư thế nhàn nhã, động tác thuần thục.
Tường Vy ngồi ở sofa ghé vào tai An Ninh thì thầm: “Chàng nhà bà thật là không gì không thể!”
Triều Dương: “Tài hoa tuyệt vời.”
Mao Mao bưng miệng cười: “Không biết công phu trên giường như thế nào?”
“…”
Hôm đó nhóm ba người ăn xong, vô cùng biết ý ra về trước chín giờ, An Ninh vừa định đi theo, Từ Mạc Đình đã kéo cô lại: “Anh có chuyện muốn nói với em.”
Cũng không trông chờ vào mấy người đã lao vào thang máy được nữa, cô đối diện với biểu hiện có chút tĩnh lặng của đối phương, An Ninh bất giác muốn nói điều gì đó, nhằm che đi sự hoảng loạn trong lòng.
“Bữa tối hôm nay… cảm ơn anh.”
Ánh mắt Từ Mạc Đình càng thể hiện rõ sự tò mò, giống như là khai quật được những thứ chân thực trên khuôn mặt cô. Một lúc sau, anh đưa tay vuốt ve khuôn mặt cô, nhưng chỉ chạm vào một lúc rồi buông tay ra.
“An Ninh, em muốn biết điều gì, anh đều có thể cho em biết.” Câu này không phải lần đầu tiên anh nói, nhưng lần này lại mang rất nhiều ẩn ý sâu xa.
Trái tim cô đập thình thịch, nhưng cô không hề hé môi.
Có thể, sau vài tháng nữa, bọn họ sẽ chia tay. Cô có cuộc sống giản đơn của mình, vốn không muốn vượt quá nhiều vào chuyện tình cảm, nhưng bỗng nhiên nhìn lại, phát hiện con người này bước vào cuộc sống của cô quá sâu đậm, lúc này cô phải làm sao đây?
An Ninh cảm thấy buồn, lúc nãy suốt dọc đường từ siêu thị về cô như người mất hồn, bình thường lơ đễnh quen rồi, nhưng cảm giác này của ngày hôm nay cô không biết phải xử lý như thế nào. Nhìn người trước mặt, đột nhiên cô cảm thấy có cảm giác tủi thân, cuối cùng cô đưa tay ra kéo áo anh, áp môi vào môi anh. Bất chấp đối phương có muốn hay không, An Ninh một mạch làm tới.
Ánh sáng trong phòng chiếu lên gò má anh, làm cho gương mặt vốn anh tuấn càng thêm dịu dàng lôi cuốn, đôi mắt đen thông minh thường ngày càng trở nên sâu hơn. Từ Mạc Đình nhắm mắt, đưa tay đóng cửa lại. Bàn tay ôm chặt lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô, sức mạnh như được cổ vũ thêm.
Ham muốn của đàn ông có lúc ý chí không thể khống chế được, hơn nữa người khiêu khích anh lại chính là đối tượng trong lòng, đê mê đắm chìm là chuyện quá dễ dàng, ngón tay anh từ từ quấn lấy mái tóc dài của cô, như muốn giữ chặt lấy cô, lại dường như muốn cô giữ chặt lấy mình.
Lúc này, chuông điện thoại bỗng vang lên, đánh thức hai đương sự ý thức vẫn còn mông lung. An Ninh kinh ngạc với hành động của mình, giật mình, lùi mạnh lại một bước, tự cô làm khó tình cảm của mình, mặt cô đỏ bừng, chột dạ: “Xin… xin lỗi.”
Sau khi chuông kêu năm, sáu hồi cô mới bình tĩnh, người đối diện vẫn luôn im lặng, An Ninh ngẩng đầu lên, hình ảnh của cô phản chiếu rõ ràng trong mắt anh, lúc này đôi mắt cháy bỏng đó bị che phủ bởi một màng sương mờ ảo, như muốn hút linh hồn của người khác vào đó. Mạc Đình từ từ ôm lấy người đang ngây ra đó vào trong lòng, cơ thể dính chặt vào nhau, lấp kín khoảng cách giữa họ.
Anh ghé sát vào tai cô, nhỏ giọng thì thầm như không thể nghe rõ: “Anh đưa em về nhé.” Đôi lúc anh cũng thực sự bái phục sức nhẫn nại của mình.
Có thể vì tránh lặp lại hành động thân mật vừa rồi, hành động sau đó của Từ Mạc Đình có thể nói là hợp lý, lúc họ nhìn nhau vẫn còn chút dư âm ấm áp, nhưng không ai dám mạnh dạn rung động sợi dây đàn nào đó.
Cửa sổ xe mở, để gió lùa vào, lướt qua từng ngọn đèn đường, từng bóng cây đu đưa, luôn làm người ta cảm thấy bình tĩnh đôi chút.
Lúc về đến phòng, An Ninh liền bị mấy người vây kín.
Tường Vy: “Sao mà đã về sớm như vậy?!”
Mao Mao: “Có không, như thế nào? Anh ấy có ôm bà, hôn bà, sờ bà không?”
Triều Dương nhăn mặt: “A Mao, sao tôi nghe bà nói… bất cứ điều gì cũng thấy buồn nôn vậy?”
An Ninh ngồi xuống ghế, úp trán xuống bàn, than thở, cô không có phản ứng.
Điệu bộ này lại làm ba người còn lại cảm thấy không nắm được manh mối, tốt xấu thế nào nói ra có phải hay hơn không.
Mao Mao cẩn thận hỏi: “Meo Meo,
Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé
Game:
Game mobile miễn phí | Game android hay | Game dien thoai
Phần Mềm
Giao Diện Điện Thoại | Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại
Thế giới Truyện
Truyen nguoi lon | Truyen tinh yeu | Truyện cười | Truyện ma | Đọc truyện hay | Tieu thuyet tinh yeu