Ghé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^ rốt cuộc là mong muốn của bà không thành hả?”
Một lúc sau, An Ninh ngẩng đầu lên lần nữa, hơi cau mày lại.
Xuất hiện rồi! Tường Vy hét ầm lên trong lòng, tất cả những ai bị bạn Meo Meo nhìn bằng ánh mắt tàn khốc không mang nhân khí nghìn năm hiếm gặp này, sẽ phải nhận những vết thương tâm lý có mức độ khác nhau, tùy theo khả năng của họ… Nghe nói ánh mắt này sẽ làm người ta nảy sinh một ảo giác giống như bị một kẻ vô tình đẩy xuống từ tầng thứ năm mươi.
Tường Vy to gan hỏi: “Meo Meo, giữa bà và em rể… không xảy ra chuyện gì chứ?” Nhanh như vậy sao! Không hổ danh là nhân vật lớn!
Triều Dương đập bàn nói: “Có lẽ anh ta dùng sức mạnh ép buộc?!”
Mao Mao hỏi: “Có phải hôm nay chúng ta ăn nhiều quá không? Nhà địa chủ cũng hết gạo rồi?”
An Ninh chẳng buồn tranh cãi với họ, đứng dậy bước vào phòng tắm thay quần áo.
“Tôi đi tắm đã.”
Giây lát sau Triều Dương mở miệng: “Mấy bà có cảm thấy Meo Meo đang hóa thành yêu quái không?”
“…” Hai con chuột chũi đang run rẩy.
Hôm sau, An Ninh đi học, di động vừa mở, chị họ liền tóm lấy cô kể chuyện: “Chị có một sư tỷ, hơn chị hai tuổi, đang học tiến sĩ, bà ấy vừa kết hôn. Chị muốn nói là, cuộc nói chuyện giữa chị và chị ta làm chị vô cùng… xúc động. Cụ thể cuộc đối thoại như sau:
[Chị họ yêu em họ: Wa, chị đã kết hôn sớm sao, hạnh phúc nhé. (Ông xã chị trông giống như là… Bát Giới không đúng, Bát Giới so với anh ta còn có mấy phần tiên khí!)
Tiến sĩ chị đẹp nhất: Em mau kết hôn đi, chị kết hôn một lần kiếm được hai trăm nghìn tệ! Em mà kết hôn chắc cũng có thể kiếm được mấy chục nghìn tệ.
Chị họ yêu em họ co giật ngã xuống.">
Chị họ: “Chị nghĩ mãi mà không hiểu, hứ, hai trăm nghìn tệ, tiếp theo chị ta nói chị ta đang đợi sinh con, sinh con xong đợi nuôi nó lớn, chị ta càng nói chị càng sụp đổ, thì ra suy nghĩ lại có thể khác xa như vậy.”
An Ninh: “Giống như người uống nước, nóng lạnh tự biết lấy thôi.”
Chị họ sửng sốt: “Sao thế, tâm trạng em không tốt à?”
An Ninh: “Đâu có.”
Chị họ: “Chị kể em nghe một truyện cười, “Viết ra câu nói làm tổn thương bạn sâu sắc nhất của một người mà bạn yêu sâu sắc nhất… Chàng nào đó viết: “Anh đút vào chưa?”“
An Ninh: “Chị, ba em bảo em đến thành phố G làm việc.”
Chị họ: “Em không cảm thấy vui sao? Em không muốn đi thì đừng đi.”
An Ninh than thở: “Đứng nói chuyện không đau lưng à?”
Chị họ lúc sau trả lời: “An Ninh, em thật độc ác, đứng làm tình mới không đau lưng!”
An Ninh nghĩ, cô thật sự không thể hài hước được như chị họ. Cô bỏ di động vào túi áo, nheo mắt nhìn người lúc này đang đứng bên ngoài phòng thí nghiệm.
Phó Tường Vy đang dán mặt vào cửa sổ: “Người trong phòng à, không cần phải tội nghiệp tôi phải đứng ngoài này, nếu tôi ở trong đó, mấy người không ai được yên đâu.”
Giáo sư ở phía trên mặt mũi sa sầm, nhẫn nhịn mấy lần.
Triều Dương chúc mừng: “May quá mình không cùng phòng với bà ấy.”
Mao Mao nghi hoặc: “Có khác gì đâu?”
An Ninh lại thở dài, sau khi suy tính lợi hại, cô hét lên với người bên ngoài: “Phó Tường Vy, vào đi, sau này lên lớp phải chú ý một chút!”
Tường Vy vào lớp bắt tay dọc đường đi: “Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn!” Mặt giáo sư hết đỏ rồi trắng.
“Bà làm gì mà luôn châm chọc thầy vậy?” Triều Dương đợi cô đi tới hỏi.
Tường Vy nói: “Vì cuộc sống quá vô vị mà.”
Triều Dương nói: “Tôi thấy bà mới là vô vị ấy. Đừng làm nghiên cứu sinh năm hai nữa, không thì tôi sẽ phải mất mặt thay bà mất.”
“Có Meo Meo ở đây mà.”
“Học kỳ này tôi làm luận án, miễn thi hai môn.”
Tường Vy ngẩn người, lập tức rảo chân đi lên: “Thưa thầy, thầy có khát không? Em rót cho thầy cốc trà nhé?”
Triều Dương quay lại: “Thật là hèn hạ.”
An Ninh lần thứ ba thở dài. Buổi sáng nhận được một cuộc điện thoại cô vẫn còn hơi sa sút tinh thần. Hôm nay khi cô vừa ra khỏi phòng thí nghiệm lại gặp phải cô sinh viên gần đây liên tục làm phiền cô, chính là người lần trước gặp một lần ở điểm chờ xe bus, người này không chịu thua cô, thế là không hiểu sao từ theo đổi Giang Húc biến thành quấy rầy cô, An Ninh không thể chịu nổi sự quấy rầy của cô ta.
Lúc đó, một bạn học đi qua thấy cảnh tượng thù địch lập tức dừng xe đạp, chạy lại: “Sư tỷ, chị không sao chứ?”
Lúc ba người Mao Mao đang đợi An Ninh, thiếu nữ bất lương kia nhìn thấy có người tới, ánh mắt lóe lên tia nhìn ẩn ý sâu xa, Lưu Sở Ngọc à?
Sự tự tin của anh nam sinh xuất sắc của học viện Nghệ thuật lại không thể phát huy trước mặt người mình thích, cậu ta một mặt che giấu cảm xúc hồi hộp của mình, một mặt thể hiện anh hùng cứu mỹ nhân. “Để tôi đưa chị về!”
“Lý An Ninh, chị thật lợi hại, nhanh như vậy đã có thêm một nhân tình rồi sao?”
Lưu Sở Ngọc cau mày: “Cô chỉ là cô bé thôi, nói chuyện không thể dễ nghe một chút sao?”
Cô ta cười gằn: “Tôi không khiến anh nghe, anh có thể cuốn xéo được rồi đó!”
An Ninh lần thứ tư thở dài: “Mọi người từ từ nói chuyện, tôi xin đi trước.”
Nữ sinh kia tiến lên một bước, nắm lấy tay An Ninh: “Ê, chị không được đi! Lý An Ninh, chị đừng tưởng cưa được Từ Mạc Đình của khoa Ngoại giao là giỏi, anh ta…”
An Ninh lúc này rốt cũng nhìn vào đối phương: “Anh ấy làm sao?”
Ánh mắt sắc bén sáng rực làm cô nàng nào đó không khỏi ngớ người, không dám khinh suất.
An Ninh vốn không muốn đọ mắt với nhau, cô nhẹ nhàng gạt tay cô ta xuống: “Đừng nói chuyện thị phi của anh ấy.”
Biểu hiện của An Ninh như thể kẻ nào chống lại ta sẽ phải chết!
“…”
Mao Mao có chút đồng tình, dâng lên lời vàng ngọc: “Bạn học à, núi xanh còn đó lo gì hết củi đun.”
Tường Vy ôm lấy cánh tay Lưu Sở Ngọc đã thành bia đỡ đạn: “Sơn Âm à, đến đây, nói chuyện với tỷ tỷ, em rốt cuộc đang hẹn hò với ai?”
Ban nãy lão tam từ một tòa nhà khác đi ra, xem như đã nghe toàn bộ câu chuyện, suýt chút nữa thì bật cười, nhưng vì trong lòng có chút sợ hãi mấy người bạn cùng phòng của chị dâu, không dám đi tới xen ngang, chỉ dùng di động quay lại cảnh này, khi ra khỏi vùng nguy hiểm lập tức gửi cho lão đại.
An Ninh trở về ký túc xá, vừa tới dưới lầu đã nhìn thấy từ xa một chiếc xe đang đi đến, chắn đường cô, người trên xe mở cửa bước xuống: “Ninh Ninh.”
“Chú Hoắc.” An Ninh có chút bất ngờ, chú Hoắc là lái xe của ba cô, lái xe từ hồi cô học tiểu học, với cô xem như rất quen thân, không ngờ là chú ấy đến chở cô.
“Mấy năm rồi không gặp cháu, đã xinh đẹp đến thế này rồi.” Đối phương tươi cười: “Đi thôi, ba cháu nói đã gọi điện cho cháu rồi.”
An Ninh rất muốn lâm trận bỏ trốn: “Chú Hoắc, ngày mai cháu đi có được không?”
“Cháu nói xem.” Chú Hoắc giữ lấy cô: “Cô bé, trốn được một thời gian không thể trốn cả đời, huống hồ chú đã đến đây rồi, cháu nhẫn tâm để chú về tay không sao?”
“Nhẫn tâm?”
Chú Hoắc sửng sốt, sau đó lập tức cười ha hả: “Ninh Ninh, chả trách cậu Chu nói cháu thay đổi không ít.”
Chuyến đi này nói dài, thực ra cũng không dài, dọc đường đi An Ninh nhìn khung cảnh trôi qua, thái độ ít nhiều tỏ vẻ miễn cưỡng, chú Hoắc nhìn cô qua gương chiếu hậu: “Ninh Ninh,
Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé
Game:
Game mobile miễn phí | Game android hay | Game dien thoai
Phần Mềm
Giao Diện Điện Thoại | Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại
Thế giới Truyện
Truyen nguoi lon | Truyen tinh yeu | Truyện cười | Truyện ma | Đọc truyện hay | Tieu thuyet tinh yeu