Ghé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^ qua: “Có ảnh tự sướng của anh ấy không? Bán nude hay nude cả đều được.”
Hóa ra là người ta bị những thứ lóa mắt hấp dẫn, An Ninh tự an ủi mình, cố không vượt giới hạn. “Không có.”
Giai Giai đứng dậy, hai tay ôm ngực bỏ đi: “Thật đáng tiếc, đành phải tưởng tượng bộ dáng điển trai khi anh ấy mặc Âu phục vậy, sau này sẽ ngắm khuôn ngực bán nude sau, ôi, sự khác biệt tuyệt đối có thể làm người ta mê mẩn tâm trí.”
“…”
“Hây hây, An Ninh à, có một người bạn trai như vậy áp lực rất lớn phải không?” Đối phương bộc lộ vẻ mặt rất thông cảm, nhưng lại nhắc nhở cô: “A Lan nhất định sẽ không dễ dàng tha cho cô đâu, Amen.”
Vừa tan làm, thành phần yêu gia đình trong công ty đã nhao nhao cả lên, An Ninh thu dọn xong đồ rồi cùng đám Giai Giai rời khỏi tòa nhà, sau đó cô nhìn thấy… một bóng người đứng ở phố đối diện, thanh cao xuất chúng, lúc nào cũng có vẻ cuốn hút người trên đường, An Ninh lập tức “a” lên một tiếng, không thể nói là thảm thiết, nhưng kinh ngạc thì nhất định là có.
Lúc bốn mắt nhìn nhau, anh không lập tức đi tới, mà đứng yên một lúc, sau đó mới cho tay vào túi quần, từ từ tiến lại gần, thần thái tự nhiên nhàn nhã, dường như việc anh xuất hiện ở đây là hết sức bình thường.
Từ lúc anh bước tới đến lúc anh đứng trước mặt cô, An Ninh có thể cảm thấy những ánh nhìn đang nổ lách tách xung quanh mình.
Nhưng Từ Mạc Đình không hề chú ý tới mọi người xung quanh: “Đi thôi.”
“Mạc Đình…” An Ninh khẽ kéo áo anh.
“Sao vậy?”
Cô chỉ chỉ cách đó hai mét: “Họ muốn làm quen với anh.”
An Ninh mơ hồ cảm thấy anh cau mày, được rồi, địa chủ cũng đau đầu rồi.
Từ Mạc Đình tuy cau mày nhưng vô cùng hợp tác, mặc cho người nào đó giới thiệu anh với hai nữ sinh. A Lan với Giai Giai cũng xem như biết giữ ý, sau khi “nói chuyện vui vẻ” đưa mắt ra hiệu với An Ninh rồi rút lui. Cô đang muốn qua đường, nhưng bị Từ Mạc Đình nắm lấy cổ tay, bàn tay anh trượt xuống lòng bàn tay cô, mười ngón tay đan vào nhau.
Đến khi hai người ngồi vào trong xe, khuôn mặt An Ninh mới đỏ bừng lên, cô hỏi: “Sao anh lại đến đây?”
“Muốn đến thì đến.” Ngay cả cái cớ anh cũng không muốn nói. Lúc nổ máy anh mới hỏi: “Em muốn đi đâu ăn cơm?”
“Ách, em chưa đói.”
Mạc Đình nghiêng đầu liếc nhìn cô: “Vậy đi cùng anh đến chỗ này nhé.”
Anh lái xe một mạch đến bãi biển, An Ninh nhớ chị họ đã từng nói: “Bờ biển Trung Quốc là nơi để đánh cá, bờ biển nước ngoài mới là để du lịch.” Có điều, hiếm thấy vùng biển của thành phố X xanh biếc trong vắt đến vậy, sóng biển xô bờ cát, trong không khí có mùi vị ẩm ướt mằn mặn.
An Ninh xuống xe trước, đi được mấy bước, quay lại thấy Từ Mạc Đình vẫn đang dựa vào cạnh xe, hai tay đút túi quần, cử chỉ biếng nhác, người này hôm nay tâm trạng rất tốt sao? An Ninh nghĩ.
Mạc Đình sờ thứ trong túi quần, vẫy tay gọi cô: “Em lại đây.”
An Ninh hồ nghi quay đầu lại, anh nhẹ nhàng ôm lấy cô, bàn tay nắm lấy cổ tay cô, An Ninh cảm thấy cổ tay hơi lạnh, cúi đầu phát hiện là một vòng ngọc trai lấp lánh, màu tím hồng.
Cô giơ tay lên lắc lắc: “Hơi giống màu máu.”
“Trên đó đã được yểm bùa.”
“Á?”
Mạc Đình gập người bật cười: “Em sợ à?”
An Ninh trừng mắt nhìn anh: “Mặc dù em tin trên thế giới này có ma quỷ, nhưng cũng tin ma quỷ không hại người.”
“Còn với em, những điều anh nói, không đủ độ tin cậy, hay cảm giác an toàn sao?” Ánh hoàng hôn chiếu vào đôi mắt sâu của Từ Mạc Đình.
An Ninh nhìn anh như có suy nghĩ, đối phương thở dài, một nụ hôn êm dịu như nước, cháy bỏng, tinh tế, lôi cuốn bỗng đặt xuống môi cô, chỉ nhẹ nhàng tiếp xúc hai giây rồi rời xa.
“Em không biết anh nhớ em đến nhường nào, sao anh có thể bỏ đi chứ.” Đây là lần đầu tiên anh nói một câu gợi tình như thế, Từ Mạc Đình lần nữa dùng nụ hôn như chuồn chuồn điểm nước để che đậy sự hồi hộp của mình.
An Ninh nhắm mắt bám vào vai người đối diện, cũng không biết là ai mất đi sức kiềm chế trước, từ từ xâm nhập vào khoang miệng đối phương.
Trên bãi cát, những người đi qua đều ngoái nhìn đôi tình nhân ấy.
“Tuổi trẻ thật là giỏi.”
“…”
Sau đó, người nào đó cúi đầu đỏ mặt, bị kéo đi dạo bên bờ biển.
“Hai mươi tư tuổi cũng không thể xem là bé nữa rồi, đúng không?”
“Có thể kết hôn rồi.”
“…”
“Mạc Đình, em yêu anh.”
Tốt, anh vẫn rất bình tĩnh. An Ninh thừa nhận quả nhiên cô không phải là đối thủ của anh.
Di động của Từ Mạc Đình vang lên, anh nghe mấy câu, sau đó quay sang hỏi cô: “Em nói chuyện với mẹ đi.”
An Ninh thực sự trở tay không kịp, trừng mắt với người trước mặt, cất tiếng chào “cháu chào bác” nhỏ đến không thể nghe thấy, “… bọn cháu đang ở bên ngoài, không, không, sẽ về ăn ạ, dạ… anh ấy… ách, không đúng, là cháu muốn đến bãi biển đi dạo… Mạc Đình dẫn cháu tới… dạ, lập tức về ngay ạ…” Lúc cúp máy An Ninh thở phào một cái.
Người bên cạnh nói: “Em muốn đi tiếp cũng được.”
An Ninh trừng mắt: “Sao lúc trước anh lại hỏi em muốn đi đâu ăn cơm hả?” Rõ ràng là khiến cô hiểu lầm.
“Không phải em nói là chưa đói sao?” Sao anh có thể phủi sạch sành sanh chứ?
“Em đói rồi.” Lần này cô đói thật, quả nhiên đấu với người của khoa Ngoại giao, thật quá hao tâm tổn sức!
Kết quả là bữa đại tiệc đó cuối cùng cũng không được ăn. Lúc đi được nửa đường, An Ninh đột nhiên đau bụng, mà đau rất dữ dội, cô có cảm giác “ông trời muốn diệt ta.”
“Mạc Đình, hôm nay có thể không đi được không? Em muốn về ký túc.”
“Em sao rồi?” Từ Mạc Đình nghiêng đầu nhìn cô, thấy sắc mặt cô có chút nhợt nhạt, vội dừng xe bên vệ đường.
Lúc này anh muốn cô nói sao đây: “Chỉ là hơi… đau bụng.”
Từ Mạc Đình đúng là Từ Mạc Đình: “Đến kỳ rồi à?”
“…”
Khuôn mặt cô đỏ gay, anh đưa cô về ký túc, giữa đường còn dừng xe trước cửa một siêu thị, “đợi anh một chút.” Lúc quay lại, trên tay xách một túi đồ, ngay cả trà gừng, đường đỏ cũng có.
“Em có cần đến bệnh viện kiểm tra một chút không?”
Bị thái độ “mở” của anh ảnh hưởng, An Ninh buột miệng nói: “Ngày đầu tiên của mỗi kỳ đều bị đau, bệnh viện cũng không chữa được, em về ngủ một giấc là khỏi. Mẹ em nói đợi kết hôn rồi triệu chứng này tự nhiên sẽ hết.”
Câu nói cuối cùng làm An Ninh ba ngày liền ở trong trạng thái muốn “chết” cho xong.
Mao Mao thấy người nào đó thẫn thờ trong toilet nửa ngày không ra, nói: “Meo Meo, bà không phải bị “treo máy” rồi chứ?”
An Ninh: “Tôi muốn chết.”
Triều Dương bật cười: “Vừa nãy lúc em rể đưa bà lên, A Tam cô nương của Di HồngViện bên cạnh và Đinh Đinh cô nương của Lệ Xuân Viện đối diện đều ngưỡng mộ bà, ngưỡng mộ muốn chết.”
An Ninh kiệt sức mở cửa, rửa tay xong liền bò lên giường.
Mao Mao hỏi: “Bà đau lắm à, tôi pha cho bà cốc trà gừng, bà uống một chút đi!”
“Không uống.”
A Mao rớt lệ chạy sang Triều Dương: “Dương Dương ơi, Meo Meo bắt nạt người ta quá!”
Tối đó Từ lão đại gọi điện sang, An Ninh đang ngủ, thế là Mao Mao nghe máy.
“Em rể à, đúng đúng, là tôi Mao Tiểu Húc, anh nhớ à, ha ha, ha ha,
Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé
Game:
Game mobile miễn phí | Game android hay | Game dien thoai
Phần Mềm
Giao Diện Điện Thoại | Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại
Thế giới Truyện
Truyen nguoi lon | Truyen tinh yeu | Truyện cười | Truyện ma | Đọc truyện hay | Tieu thuyet tinh yeu