Old school Swatch Watches
======Quảng Cáo======
newGhé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
newTruyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
======Quảng Cáo======
newTruyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
newUpdate: Tình Yêu Quý Tộc Chap 115.2 - 119 (08/07/2014)
new[Update] Yêu Nhầm Chị Hai Được Nhầm Em Gái Chap 365 - 366 (09/05/2014)
new[Siêu Phẩm] Đồ Khốn Sao Để Tôi Nhớ Cậu + Ngoại Truyện (13/04/2014)
 

ba cháu thường nhắc tới cháu, cháu vẫn là niềm tự hào của ông ấy.”

“Dạ.”


Lý Khải Sơn vừa cười, vừa rót trà cho con gái: “Dạo này con bận lắm à?”

“Vẫn tốt ạ.” An Ninh ngoan ngoãn cầm cốc trà, từ từ uống.

Món nguội đưa lên, Lý Khải Sơn dặn người phục vụ dọn cơm lên trước, nói: “Năm nay con lại thực tập ở Long Thái à? Sinh viên vẫn phải coi học hành làm trọng. Nửa năm nay ba thiếu quan tâm đến con, mà có chuyện gì, con cũng không chủ động nói với ba, Cẩm Trình nói con hình như đã chính thức có bạn trai.”

“Ba, con cảm thấy ở Long Thái rất tốt.”

“Ba không nói công ty đó không tốt, nhưng con chưa tốt nghiệp, không cần đi làm sớm như thế.” Ngữ khí của ông lộ vẻ không hài lòng: “Mẹ con nghĩ như thế nào?”

An Ninh cúi đầu, không muốn nói nhiều.

Lý Khải Sơn cũng không miễn cưỡng, người cha như ông cũng đã lực bất tòng tâm, chỉ là ông vẫn muốn kiên nhẫn với con gái: “Tốt ngiệp rồi, hay là đến chỗ ba làm việc?”

Nét mặt cô có chút buồn khổ: “Ba, con không muốn rời xa nơi đó.”

“Ninh Ninh, con không cần phải vì đám bạn nhất thời đó mà đánh đổi tương lai, mẹ con…”

“Nhưng mà ba à,” An Ninh nhẹ giọng cắt ngang, “Tương lai như của ba đối với con cũng không phải là thứ con mong muốn.”

Lý Khải Sơn nhìn cô, thở dài: “Có chính kiến không phải là chuyện xấu, nhưng chuyện công việc con đừng kết luận sớm như vậy, con hãy suy nghĩ thêm một chút, sẽ không ảnh hưởng gì đến tương lai của con đâu.”

Ba cô hiếm khi có thái độ mềm mỏng, cô cũng cố gắng hợp tác, mà ba cô không hỏi vấn đề “bạn trai”, chỉ vì ông cảm thấy không quan trọng, thực ra, như thế cũng tốt.

Từ Mạc Đình không giống những người như cô, anh lúc nào cũng có thể tự do ra đi, mà bản thân cô cũng không hẳn đã đâm vào quá sâu, cho nên như vậy cũng tốt.

An Ninh dụi dụi đôi mắt hơi mệt mỏi.

Lý Khải Sơn lại hỏi một vài chuyện học hành, An Ninh trả lời câu được câu chăng. Ăn bữa tối với ba xong, cô muốn tự mình bắt xe về trường, nhưng ba cô nhất quyết đưa cô về. Xuống xe dưới lầu ký túc xá, bỗng nhiên cô dừng lại. Người đang đứng bên trụ cột hành lang chính là Từ Mạc Đình, còn anh lúc nhìn vào đôi mắt của An Ninh, hai tay đã đút túi quần từ từ bước lại.

“Em về muộn vậy?” Ngữ khí của anh không có một chút thiếu kiên nhẫn khi chờ đợi.

An Ninh vẫn đứng nguyên tại chỗ, đối diện với Từ Mạc Đình dường như trước sau cô không hững hờ: “À… anh có thể gọi điện cho em mà.”

“Máy em hết pin rồi.” Anh mỉm cười.

“Ý?” An Ninh lấy máy ra xem, quả nhiên là vậy.

Lý Khải Sơn cũng đã xuống xe, nghe thấy cuộc trò chuyện, hơi hiểu ra, chỉ gật đầu với hai người, không đứng lại lâu.

Khi chiếc xe màu đen rời khỏi cổng trường, Hoắc Trung mở miệng: “Bí thư, anh ta hình như là cháu trưởng nhà họ Từ.”

“Cậu ta đích thực là một nhân tài.” Lý Khải Sơn cười nói: ”Bọn trẻ yêu đương, chỉ là phù phiếm. Ra ngoài xã hội rồi, đối mặt với nhũng vấn đề thực tế, có thể có mấy đôi viên mãn chứ.”

“Đúng vậy.”

Lúc này hai người vừa rẽ qua khu ngoài trời, liền có người cao giọng hét lên một câu, An Ninh quay đầu lại, không khỏi thở dài, người này có phải là gắn máy theo dõi trên người cô không?

Nữ sinh đã chủ động tiến đến, trên mặt treo một nụ cười không thể đoán định: “Trăm nghe không bằng một thấy, Từ sư huynh.”

Từ Mạc Đình không quan tâm, anh chỉ liếc nhìn một cái, nhưng vì trước đó đã xem một clip, hơn nữa còn xem ba lần, cho nên anh có chút ấn tượng với nữ sinh đứng trước mặt, nhưng ngữ khí vẫn lạnh lùng: “Có chuyện gì?”

“Tôi là bạn của An Ninh, ban đầu tôi nghĩ chị ta đến đây gặp ai đó, ha ha, không ngờ là Từ sư huynh, nên tôi có chút kinh ngạc mà thôi.”

An Ninh ngại khi có Từ Mạc Đình ở đây, không tiện nổi giận, chỉ là cô cảm thấy không thoải mái.

Mạc Đình chỉ nói một câu: “Tôi yêu cô ấy.” Cho nên tôi có thể bao dung tất cả.

Đây là một câu bày tỏ trần trụi, không chỉ cô nữ sinh nọ, mà ngay cả An Ninh cũng trở tay không kịp. Từ Mạc Đình vẫn luôn kín đáo, làm người khác khó đoán lại đột nhiên thẳng thắn biểu lộ, quả là vô cùng chấn động.

Tim An Ninh đập thình thịch, có thể nói là… dữ dội. Cô chưa kịp bộc lộ cảm xúc, đã bị Từ Mạc Đình dẫn đi, quyền sở hữu có thể thể hiện ra cho người ngoài thấy, nhưng hành động thân mật anh sẽ không hào phóng biểu diễn cho người hay đưa chuyện.

Khi người nào đó tỉnh táo lại, đã phát hiện mình đang ở con đường nhỏ vắng vẻ.

“Em…” Lúc này An Ninh không còn điều khiển được ánh mắt mình, ánh mắt anh chăm chú nhìn cô làm cô cảm thấy có chút mê hoặc, cảm giác ấy từng chút từng chút ngấm vào cô, khiến lòng cô xao động.

Hôm đó cô đã nói những gì, rốt cuộc chính cô cũng quên mất, chỉ nhớ ánh trăng mông lung chiếu lên người anh, cũng chiếu lên người cô.

Lúc hôn cô anh luôn thì thầm gọi tên cô, anh để hơi thở ấm áp của mình len lỏi trên cổ cô.

Nhưng có một điểm mà An Ninh sẽ không biết, người con trai lúc này giây phút đó hơi lộ ra vẻ thâm trầm.


“Anh có thể không đi không?”

Anh có thể không đi không? Anh có thể không đi không… Cô mở to mắt nhìn ánh đèn trong phòng, sắc mặt có chút thẫn thờ, cả khuôn mặt cũng từ từ nóng lên. Đây rốt cuộc là mơ hay là… An Ninh không thể xác định, cho nên, cô vô cùng bối rối.

Đợi đến khi ánh nắng xuyên qua rèm cửa, cô nghe thấy Mao Mao giường dưới mò mẫm vào toilet.

“Mấy giờ rồi?”

Mao Mao giật mình: “Dậy rồi à, để tôi xem… sáu giờ mười lăm phút.”

Lúc điện thoại vang lên, Triều Dương cũng bị làm cho tỉnh giấc: “Ai mà thất đức thế, hãy còn sớm đã phá giấc mơ của người khác!”

An Ninh sa sầm: “Xin lỗi, là di động của tôi.”

Mao Mao đã đi ra, đưa máy cho Meo Meo. An Ninh xem là số lạ, do dự một lúc mới nghe máy, đối phương vừa nghe đã nói một câu thành tâm: “Xin lỗi.”

An Ninh không nhận ra là ai: “Anh là?”

Lần này là đổi lại là đối phương im lặng mấy giây: “Giang Húc.”

“Ờ, có chuyện gì không?”

“An Ninh, anh rất xin lỗi, sự tình đến giờ anh mới biết. Cô ta không làm gì em chứ? Cô nữ sinh này là sư muội trước đây anh đã từng dạy kèm, hành động có chút ngỗ ngược…”

An Ninh ho nhẹ một tiếng, không thể không mở miệng cắt ngang: “Ngại quá, Giang sư huynh, bạn cùng phòng em vẫn đang ngủ, có chuyện gì để sau hãy nói được không?”

“…”

Trong lúc đối phương im lặng, An Ninh đã cúp máy, Triều Dương nằm đối đầu với cô nói một câu: “Có một số người trong mọi trường hợp giao tiếp đều là một tay lão luyện, nhưng lại không lộ ra sự ưu tú của mình, chỉ có thể nói thực tế mà không cần khéo léo, nịnh nọt.”

“Tôi biết.”

Cả ngày hôm nay, An Ninh bận tối mắt, đầu óc cô thi thoảng lại trống rỗng, nhưng lúc làm thí nghiệm vẫn cần phải tỉnh táo.

Đồng sự Giai Giai mang vào một cốc trà Cát Lâm, mùi thơm lan tỏa khắp phòng, lúc An Ninh ngẩng đầu lên đã thấy cô ấy ngồi nửa mông trên bàn, trà đã đặt bên tay cô.

“Cảm ơn.”

“Hôm qua cô không tới, chúng tôi thu thập ý kiến mọi người, cô gái ngoan ngoãn hiền thục như cô lại có cuộc sống riêng tư thần bí như vậy.” Cô ấy nói xong tặc lưỡi.

An Ninh thở dài: “Cô muốn biết điều gì?”

Giai Giai nghiêng người

Đến trang:

 

Bạn đang đọc truyen hay tại wapsite Likevn.wap.sh, hãy chia sẻ wap truyện này cho bạn bè của bạn nhé ! Thân...

Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé

  Game:

   Game mobile miễn phí  |  Game android hay | Game dien thoai

  Phần Mềm

   Giao Diện Điện Thoại  |  Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại

  Thế giới Truyện

   Truyen nguoi lon  |  Truyen tinh yeu  | Truyện cười  | Truyện ma  | Đọc truyện hay  | Tieu thuyet tinh yeu

 

Thống Kê Hệ Thống Site

Giới Thiệu | Liên Hệ | Quảng Cáo |  Tìm chúng tôi trên Google+

Cùng tải những game mobile online hay, ung dung chibi cho điện thoại tại WapGame24h