
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 23 - [Tiểu Thuyết] Ánh sao ban ngày
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
Việc bà nội Thả Hỷ qua đời đã kết thúc chuỗi ngày lạnh lẽo của hai người. Lúc ấy Thả Hỷ đang học lớp 6. Một hôm, vừa tan học, Tần Mẫn Dữ đột nhiên tiến về phía Thả Hỷ, cầm cặp sách của cô và bước đi.
Thả Hỷ lấy hết sức để giằng lại cặp sách, không chịu đi theo anh và cũng không chịu buông cặp sách ra. Cô chỉ sợ Tần Mẫn Dữ sẽ nhìn thấy mấy trang vở bị tẩy xoá bừa bãi của cô. Thực ra, đã một năm rồi, Tần Mẫn Dữ không hề kiểm tra vở của Thả Hỷ, cũng không nhìn cô lấy một lần.
Tần Mẫn Dữ quay đầu lại, thấy Thả Hỷ một tay cố giằng cặp sách, tay kia bám chặt vào bàn, giống như một chiến sĩ liều chết để bảo vệ chiếc cặp. Tần Mẫn Dữ buông tay ra, cái cặp rơi xuống đập vào chân Thả Hỷ, anh khẽ nhíu mày nói: “Đi theo anh, anh đưa em về nhà.”
Giữa những tiếng xuýt xoa kinh ngạc, Thả Hỷ ôm chặt cặp sách, cúi đầu bước ra theo chân Tần Mẫn Dữ. Một năm vừa rồi, không còn cảnh các bạn nữ lôi lôi kéo kéo, thông qua Thả Hỷ để tìm hiểu về Tần Mẫn Dữ, cũng không còn cảnh những ánh mắt ngưỡng mộ của các bạn nữ bao vây lấy cô, Thả Hỷ đã nhanh chóng quên đi cái cảm giác được nhiều người theo dõi thế này.
Tần Mẫn Dữ ngồi nghiêng trên yên xe, kéo tay Thả Hỷ, bảo cô đeo cặp ra phía trước rồi bế Thả Hỷ lên ngồi trước mặt anh, “Đi thôi!”.
Thả Hỷ ngồi phía trước xe, trong vòng tay Tần Mẫn Dữ. Đã vài lần, cô quay đầu lại nhưng rồi cũng chẳng biết hỏi gì về hoàn cảnh hiện tại. Bỗng nhiên, tay trái của Tần Mẫn Dữ vòng quanh người Thả Hỷ, giữ cô ngồi yên ở phía trước, “Ngồi ngay ngắn một chút, anh chẳng nhìn thấy đường gì cả.”
Thả Hỷ ngay lập tức ngoan ngoãn bám chặt ghi đông xe, ngồi yên không nhúc nhích.
“Cố Thả Hỷ, hôm nay bà nội em mất rồi, anh đưa em về đó.” Tiếng của Tần Mẫn Dữ vọng lại.
Có thể là do Thả Hỷ chưa kịp phản ứng gì, cũng có thể uy lực mà Tần Mẫn Dữ yêu cầu cô ngồi yên vẫn còn đó, sau khi nghe xong, Thả Hỷ vẫn giữ nguyên tư thế đó, chỉ ôm chặt chiếc cặp sách trong lòng.
Thả Hỷ còn nhớ, Tần Mẫn Dữ yên lặng đạp xe tiếp, khi về tới gần nhà, anh dừng xe lại. Thả Hỷ vẫn ngồi ngây ra trên xe, Tần Mẫn Dữ lấy tay vỗ vỗ vào mặt cô, “Thật đấy!” Cũng có thể lúc đó Tần Mẫn Dữ không biết phải an ủi cô thế nào, cách tốt nhất mà anh nghĩ ra là nói trước cho cô biết.
Lúc bấy giờ Thả Hỷ mới oà lên khóc nức nở, cô càng ôm chặt chiếc cặp sách vào trong lòng. Rõ ràng là tuần trước vẫn còn gặp bà, sao bà lại đột nhiên ra đi như vậy. Tần Mẫn Dữ vỗ nhè nhẹ lên vai Thả Hỷ, thấy cô càng khóc to hơn đành rụt tay lại, đứng đó giữ chặt chiếc xe, đợi Thả Hỷ thấm mệt sau khi khóc một hồi lâu mới dắt xe đi về phía khu nhà của họ.
Bao nhiêu năm đã qua đi, Thả Hỷ vẫn còn cảm thấy vô cùng xúc động. Cái đêm mà cô mất đi người thân yêu nhất, Tần Mẫn Dữ luôn ở bên cạnh cô. Có thể cũng từ hôm đó, anh đã thay thế vị trí của bà nội, trở thành người quan trọng nhất trong cô.Trong phòng, Triệu Vĩ Hàng đã nhấc điện thoại mà dường như cũng không có ý chuyển máy cho cô. Thả Hỷ đứng bên cạnh giường đợi một lúc, chẳng lẽ lại là điện thoại của anh ta? Đang nghĩ ngợi thì Vĩ Hàng đưa ống nghe cho cô, “Gặp em đấy!” Sau đó liền đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.
Thả Hỷ cầm ống nghe, “A lô, xin chào, tôi là Cố Thả Hỷ.” Là ai được nhỉ?
Đầu dây bên kia mãi vẫn không có tiếng trả lời, cho tới khi Thả Hỷ nghi ngờ đưa ống nghe ra xa rồi lại ghé sát vào tai mới nghe thấy tiếng của Ngô Hoạch từ đầu dây bên kia: “Cô giáo Cố à, tôi là Ngô Hoạch đây.” Cô ấy hỏi Thả Hỷ xem tuần này có sắp xếp giờ giảng cho cô được không? Sau đó, không đợi Thả Hỷ giải thích rõ đã nói đang có việc rồi cúp máy.
Đến trang:
Các bạn đang đọc [Tiểu Thuyết] Ánh sao ban ngày tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15673969