
Ghé thăm Fanpage của Likevn
Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!

Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng
Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Trang 87 - [Tiểu Thuyết] Động Phòng Hoa Trúc Sát Vách (Full)
Các bạn đang
đọc truyện online tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút online thật vui vẻ
Chiếc đồng hồ đeo tay màu trắng thuần khiết, thánh thiện là nhãn hiệu Hải Âu, mặt đồng mồ mỏng thuần một màu trắng như cánh chim hải âu, dây đeo bằng thép được phủ một lớp sứ trắng sáng bóng, ở móc khóa đồng hồ có khắc một chữ ‘Thần’.
Bạc Băng kinh ngạc mở ra, đầu ngón tay cô vuốt ve biểu tượng hải âu và cái tên được khắc trên đó, thật đẹp!
Đây chính là chiếc đồng hồ mà cô mơ ước được người yêu tặng.
Chiếc đồng hồ được đeo lên cổ tay cô, môi anh hôn nhẹ lên trán cô, dần dần chuyển xuống gò má cô.
…
Đèn tắt, chiếc chăn mỏng đắp lên người anh và cô.
Anh ôm cô từ phía sau, nhỏ giọng hỏi: “Nha đầu, khi ngủ em thích mặc quần áo lắm sao?”
“Ừm!” Trước kia, cô không có thói quen này, từ ngày chính mắt thấy anh chỉ mất ba giây để nhảy qua ban công sang phòng cô, cô liền hình thành thói quen mặc quần áo khi ngủ: “Sát vách có một sắc lang, khi ngủ mặc quần áo mới có cảm giác an toàn.”
“Cảm giác an toàn.” Bên tai cô anh nói khẽ, ngón tay lần thao vạt áo đi vào thăm dò: “Anh sẽ cho em biết cái gì được gọi là cảm giác an toàn…”
Một luồng ánh sáng mỏng xuyên qua những tầng mây dầy đặc, những tia nắng ban mai chiếu sáng những giọt mưa, làm cho bầu trời màu xanh nhạt như một tấm lụa mỏng hỗn độn.
Tiếng sột soạt của quần áo cọ xát với tấm chăn mỏng ngầm nói lên sự rụt rè của cô và cố chấp của anh.
“Đừng ồn ào, trời sắp sáng rồi kìa.” Bạc Băng thầm nói, đối với kiến trúc có cách âm không tốt này cô có một chút lo lắng.
“Nhưng mà anh muốn ôm em ngủ, chứ không phải là ôm quần áo.”
“…”
Cuối cùng, sự yếu ớt của cô không kháng cự được sự kiên trì của anh, từng mảnh quần áo vô tội bay ra ngoài theo đường parabol.
Không còn sự cản trở của quần áo, làn da trắng mịn của cô và nhẵn bóng của anh chạm vào nhau, lúc này, cô mới phát hiện thân thể của anh rất ấm, làn da lạnh lẽo của cô dán lên da thịt của anh khiến cô cảm thấy vô cùng thoải mái, cơ thể cô theo phản xạ tự nhiên mà rúc vào lòng anh…
Ngón tay anh nhẹ nhàng lướt qua cổ cô, dịu dàng vuốt ve, lại theo lưng cô chậm rãi đi xuống…
Cảm nhận được cơ thể của anh đang phản ứng, dư âm của cơn đau lúc nãy vẫn còn, cơ thể của cô bắt đầu run rẩy.
“Đừng, em mệt quá…”
Môi anh đang dán ở phía sau vành tai cô, dừng lại một chút, rồi thở nhẹ như ra dấu hiệu rút quân.
“Ngủ đi.” Anh nhẹ giọng nói, sau đó chuyển một cánh tay lên gối của cô, để cô gối lên cánh tay anh, tay kia vòng từ sau lưng đến trước ngực cô, nắm lấy tay của cô, đem cả người cô ôm gọn vào thân hình to lớn của anh.
Từng đường cong trên thân thể tiếp hợp chặt chẽ, Bạc Băng trước sau không có dũng khí xoay người để đối mặt với anh…
Bầu không khí bất chợt im lặng, yên tĩnh đến mức có thể nghe được tiếng hoa anh đào rơi xuống đất, có thể ngửi được hương thơm nhàn nhạt, còn có thể cảm giác được nhịp tim anh đang dần dần ổn định.
Toàn thân Bạc Băng đồng thời thả lỏng, mệt mỏi cả ngày cùng với cơn buồn ngủ mãnh liệt kéo đến, thổi vào người cô.
Cô nặng nề nhắm mắt lại, cảm nhận được nhiệt độ của hai cơ thể đang hòa quyện vào nhau, nhịp tim hòa cùng nhịp tim, hô hấp quyện cùng hô hấp…
Đến Nhật Bản đã lâu, cô chưa từng có cảm giác an toàn và yên ổn như vậy.
Đây thật sự gọi là cảm giác an toàn sao?
Cô yên tâm giao bản thân mình cho anh, nằm im trong lòng anh ngủ.
Bạc Băng giống như được trở về thời thơ ấu, nằm im trong lòng mẹ, lắng nghe khúc hát đồng dao.
Hô hấp của cô dần dần ổn định, chìm vào giấc ngủ, không có mộng mị.
Đến trang:
Các bạn đang đọc [Tiểu Thuyết] Động Phòng Hoa Trúc Sát Vách (Full) tại wapsite likevn.wap.sh, chúc các bạn có những giây phút giải trí thật vui vẻ tại wapsite
View: 15699786