Ghé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^ giữa anh và Tiêu Tinh.
Buổi tối về khách sạn, Tiêu Tinh vội vàng cắm sạc điện thoại vào. Điện thoại tắt máy mấy ngày liền, cô không liên lạc được với người nhà và bạn bè, trong lòng rất lo lắng.
Sạc một lúc, cuối cùng đã có thể mở máy. Vừa mở máy đã nhìn thấy màn hình hiện lên rất nhiều tin nhắn. Khoa trương nhất là tin nhắn dội bom của Kỳ Quyên.
“Mày bay sang Mỹ thành bay ra khỏi trái đất rồi sao? Nhắn tin cho mày sao mày không nhắn lại một cái nào?”.
“Không phải bị bọn xã hội đen bắt cóc rồi đấy chứ? Đứa ngốc như mày, bọn chúng bắt đi cũng không thấy mệt sao?”.
Tiêu Tinh dở khóc dở cười, đang định nhắn tin lại cho Kỳ Quyên thì đột nhiên điện thoại đổ chuông.
Màn hình điện thoại hiện số điện thoại của bố.
Tiêu Tinh vội vàng nhấc máy, vui mừng nói: “Bố ạ, mấy hôm trước con đến New York rồi, quên không mang sạc pin đi nên cứ tắt máy! Con đã để lại lời nhắn trong điện thoại của bố rồi, bố đã nghe chưa? Hi hi, bố giúp con nói với mẹ một tiếng nhé. Con không dám gọi điện thoại cho mẹ đâu. Mẹ ghê lắm…”.
Vẫn chưa nói hết câu, đột nhiên bên tai vang lên giọng nói lạnh lùng của một người phụ nữ, từng câu từng chữ: “Ta, là, mẹ, con”.
“Á?”. Nghe giọng nói lạnh lùng quen thuộc, da đầu của Tiêu Tinh co giật từng hồi, cô nuốt nước bọt, gượng cười và nói, “Mẹ, là mẹ à…”. Sợ quá, nữ hoàng xin đừng nổi giận, cô không cố ý nói xấu mẹ trước mặt bố, thật sự không phải!
Nhạc Lăng khẽ hấm hứ một tiếng, giọng nói càng lạnh hơn, “Sạc pin của con ở trong vali của ta. Ta thấy con cũng lợi hại thật đấy, nhét cái sạc pin mà cũng nhầm vali được”.
Nghe giọng nói của mẹ, Tiêu Tinh chỉ thấy toàn thân lạnh toát, không kìm được sờ cái cổ lạnh buốt, khẽ giải thích: “Lần trước mẹ con mình cùng đi mua vali, giống nhau quá…”.
“Được rồi, đừng lý do lý trấu nữa”. Nhạc Lăng sa sầm mặt xuống ngắt lời cô, “Hôm nay ta gọi điện thoại cho con là muốn xác nhận chuyện khác”.
“Vâng, mẹ nói đi ạ”. Giọng nói của Tiêu tinh giống như nha hoàn đang nói chuyện với thái hậu, nếu phía sau mọc cái đuôi thì chắc chắn là đã vẫy vẫy rồi.
Rõ ràng là Nhạc Lăng không chấp nhận sự “hối lỗi” của cô, giọng nói vẫn rất lạnh lùng, “Có phải là con rất thích Thẩm Quân Tắc không? Nói cho ta biết, thích đến mức độ nào rồi?”.
“... Á?”. Đầu óc của Tiêu Tinh vẫn chưa hoạt động bình thường, “Con thích Thẩm Quân Tắc?”.
“Hôm nay nhà họ Thẩm đặc biệt gọi điện cho ta, nói là con và Thẩm Quân Tắc đang yêu nhau say đắm. Con còn mạnh mồm nói thích nhất là mẫu người như cậu ta, sau khi tốt nghiệp sẽ kết hôn với cậu ta”. Ngừng một lát, Nhạc Lăng lạnh lùng nói, “Tiêu Tinh, con đúng là biết gây bất ngờ cho người khác. Mới ra nước ngoài có mấy ngày mà đã tính đến chuyện hôn sự rồi?”.
“Á?” Tiêu Tinh kinh ngạc há hốc mồm, “Mẹ, con không hiểu. Con và Thẩm Quân Tắc mới gặp nhau hai lần thôi, sao có thể đính, đính hôn được?”.
Nhạc Lăng hoàn toàn không để ý đến lời phản kháng yếu ớt của Tiêu Tinh, tiếp tục nói: “Con kết hôn với nó, ta cũng không phản đối. Bố con cũng rất ủng hộ. Con không biết chứ, ông nội con và ông nội Quân Tắc đã kết nghĩa anh em, quan hệ rất thân thiết, còn hẹn nhau nếu đời sau có con trai con gái thì sẽ kết thành thông gia. Đáng tiếc là đời bố con, nhà họ Tiêu có hai người con trai, nhà họ Thẩm ba người con trai, chuyện này đành phải gác lại. Không ngờ con và Quân Tắc lại có mối nhân duyên này, ông nội nhà họ Thẩm rất vui, còn nói bây giờ đã chuẩn bị sính lễ, chờ ngày con được gả vào nhà họ Thẩm”.
“… Sính… sính lễ?”. Tiêu Tinh nắm chặt điện thoại, muốn khóc nhưng không có nước mắt.
“Con đã hai mươi mấy tuổi rồi, làm việc nên biết chừng mực chứ! Ông nội nhà họ Thẩm đã quyết định con là cháu dâu nhà họ! Con tự mình gây ra, đến lúc ấy muốn hủy hôn cũng đừng làm cho người ta tức quá mà phát bệnh cao huyết áp phải vào viện”. Nói đến đây, Nhạc Lăng cố tình hạ thấp giọng, rõ ràng là đang cố gắng kìm nén tức giận, “Ta hỏi con rốt cuộc con đã dây dưa với Thẩm Quân Tắc như thế nào hả? Có biết nó là người thế nào không? Chuyện kết hôn mà cũng tùy tiện đem ra làm trò đùa à?”.
“… Mẹ, sao con thấy chuyện mẹ nói với chuyện con biết không phải là cùng một chuyện? Con và Thẩm Quân Tắc? Hai người không liên quan sao có thể đính hôn được?”.
“Con cứ từ từ mà suy nghĩ đi! Đừng có mộng du tự gả mình đi, ngay cả đối phương là người như thế nào cũng không biết!”. Hít một hơi thật sâu, Nhạc Lăng nói tiếp, “Mẹ cúp máy đây, bye”.
“…”. Tiêu Tinh vẫn chưa kịp nói tạm biệt, đầu dây bên kia đã cúp máy.
Xem ra mẹ vô cùng tức giận.
Ặc, có đứa con gái như thế này, bà mẹ nào cũng sẽ tức giận, tự nhiên có thêm một thằng con rể và một nhà thông gia.
Nhưng Tiêu Tinh vẫn không biết rốt cuộc khâu nào xảy ra vấn đề, khiến thông tin lan đến bố mẹ nhanh như thế.
Tiêu Tinh cúi đầu ngồi xuống giường, bắt đầu suy đoán.
Một tuần trước, Thẩm Quân Tắc không đến sân bay đón cô. Cô gặp bạn thân của Thẩm Quân Tắc là Jesen. Jesen đưa cô đến khách sạn. Hai hôm sau, cô đi dạo phố thì gặp Tạ Ý, đồng thời quen gã Thẩm Quân Tắc lúc nào cũng cười nhăn nhở. Sau đó chỉ nhìn thấy hắn ở đám cưới của Tạ Ý. Mối quen biết giữa cô và Thẩm Quân Tắc chỉ là một quá trình đơn giản như vậy, ở giữa không hề có bất cứ chi tiết nào đề cập đến “hôn sự”.
Mơ hồ bị ông Thẩm chỉ hôn, lại còn là anh em kết nghĩa với ông nội cô? Cho dù mối quan hệ thời các ông rất tốt, hồi ấy muốn kết thành thông gia thì cũng là đời bố cô. Đáng tiếc đời ấy sinh toàn con trai. Thế thì thôi, lại còn cha nợ thì con phải trả, đổ hết lên đầu cô? Có cái kiểu kế thừa như vậy không?
Nói cái gì mà ông Thẩm vô cùng vui mừng, lại còn nhận cô là cháu dâu… Đùa cái kiểu gì thế!
Tiêu Tinh nằm đờ ra giường, giống như bị điện giật. Thông tin này còn đáng sợ hơn cả lúc nghe thấy Tạ Ý nói “em ngốc quá”.
Nhật ký xui xẻo của cô ở New York đã viết được mười trang rồi, không phải là bắt cô viết tiếp đấy chứ?
Tiêu Tinh ủ rũ ngồi ở đầu giường một lúc rất lâu, cuối cùng hạ quyết tâm gọi điện thoại cho Kỳ Quyên để hỏi ý kiến.
Tút tút hai tiếng thì có người nhấc máy. Tiêu Tinh vẫn chưa kịp nói gì thì đầu bên kia đã bắt đầu mắng như tát nước vào mặt: “Con ranh đáng chết như mày vẫn còn nhớ gọi điện thoại cho tao à? Tao tưởng mày đến Mỹ, ngay cả bản thân mình là ai mày cũng quên rồi!”.
“Tiểu Quyên à, tao ở bên này, khổ lắm…”. Nghe thấy giọng nói của bạn thân, Tiêu Tinh không kìm nén được nỗi ấm ức trong lòng, liền kể cho cô nghe những gì mình đã trải qua khi đến New York.
Tiêu Tinh vừa nói vừa đập tay xuống giường. Kỳ Quyên ở đầu dây bên kia rất bình tĩnh. Đợi đến khi Tiêu Tinh kể xong chuyện mẹ gọi điện thoại, Kỳ Quyên mới nói: “Sợ cái gì, lẽ nào nhà họ Thẩm có thể kề dao vào cổ mày, bắt mày vào lễ đường?”.
Tiêu Tinh im lặng một lúc, buồn rầu nói: “Không nghiêm trọng như thế. Chỉ là mấy năm nay chuyện làm ăn nhà tao gặp rất nhiều vấn đề, ông Thẩm rất trượng nghĩa, nghĩ đến mối thân tình với ông nội tao nên đã âm thầm giúp đỡ.
Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé
Game:
Game mobile miễn phí | Game android hay | Game dien thoai
Phần Mềm
Giao Diện Điện Thoại | Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại
Thế giới Truyện
Truyen nguoi lon | Truyen tinh yeu | Truyện cười | Truyện ma | Đọc truyện hay | Tieu thuyet tinh yeu