Ghé thăm Fanpage của Likevn Fb.com/KenhTinEva để theo dõi những câu truyện, hình ảnh lãng mạn của tình yêu các nàng nhé!
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^
Truyện nào bị thiếu hoặc chưa post xong các bạn vui lòng Gửi Phản Hồi mình sẽ bổ sung, update các chap mới nhất nhé. Thank All ^^ ba đại tướng quân còn lại thì xem tôi như virus truyền nhiễm, tìm mọi kế “cách ly” tôi và Giang Hựu Thần.
- Pê đê này, tiết này là tiết nhạc, cậu muốn nằm dài xuống ghế biến thành mực khô à?
Nhạc ư? Nghe An Vũ Phong nói xong, tôi tỉnh như sáo sậu, thấy mọi người đang đi ra bên ngoài tôi cũng mơ mơ màng màng đi cùng mọi người đến phòng nhạc số 3.
Oa!
Đây là trường của tôi à?
Ánh đèn vàng tỏa ánh sáng mềm mại làm cả gian phòng trông rất nghệ thuật. Những cái ghế mềm ngồi còn thoải mái hơn bộ salon ở nhà tôi. Bài nhạc thổi bằng kèn saxo trước khi vào lớp đã giúp tôi hiểu được thế nào là bộ loa đứng xoáy thanh.
Một thầy giáo trông rất phong độ đang đứng trong lớp học, thầy để tóc còn dài hơn cả con gái.
Ủa! Khuôn mặt của thầy hình như ban nãy có gặp ở đâu đó… Ở đâu nhỉ?
Tôi ra sức “lục lọi” lại bộ nhớ. Chắc chắn đã gặp ở đâu đó rồi, nhất định gặp đâu đó rồi… Ở đâu nhỉ?
Lên lên xuống xuống, trái trái phải phải…
Ánh mắt của tôi quét xoẹt một phát đến tờ poster ở cửa ra vào, đã tìm ra đáp án.
- Em gì đó, đề nghị em ngồi ngay ngắn lại được không? Chúng ta sắp được thưởng thức những bản nhạc vĩ đại. Em có thắc mắc gì không? - Thầy giáo nhìn tôi nghiêm khắc hỏi.
- Thưa thầy… - Tôi cảm thấy rất hứng thú chỉ vào bức poster dán ngoài cửa lớp. - Thầy rất giống người đứng giữa ạ.
- Lên lớp không được… - Thầy giáo vừa mắng tôi vừa quay đầu nhìn tấm poster mà tôi chỉ, giọng nói như cao rướn lên.
- Ồ, em gì đó, em nói tôi giống Beethoven à? Em quả là biết nhìn người đấy. Người mà tôi sùng bái nhất chính là ông ấy! Bản giao hưởng của ông ấy mà tôi thích nhất chính là…
- Khụ…khụ. – Ân Địa Nguyên không nhịn được ho lên hai tiếng.
- Thật ra tôi thấy bản giao hưởng số tám của ông ấy cũng rất tuyệt. Nhưng bài mà tôi thích nhất vẫn là…
- Khục…khục…khục! – “Con virus viêm họng” lập tức được truyền đi khắp lớp, tiếng ho vang lên từ mọi phía.
- Ồ… - Thầy giáo “Beethoven” đang hăng say với bài nói chuyện của mình đành phải nuối tiếc nhìn tôi. – Khi nào có dịp thầy trò ta sẽ tiếp tục trò chuyện với nhau nhé. Nào các em, mọi người chuẩn bị sẵn sàng chưa? Bây giờ tôi sẽ mở một bản nhạc nhé, sau đó các em phải cho thầy biết tên của bài nhạc đó.
- Tằng tăng… tắng tăng…
Khoan đã, bài nhạc này tôi biết! Tôi biết. Không phải là bản giao hưởng mới được phát trên đài phát thanh cách đây hai hôm sao? Hờ hờ!
- Này em, em hào hứng đến nỗi đỏ hết cả mặt lên thế kia, nhất định là rất thích bản nhạc này đúng không? – Không hiểu từ lúc nào thầy giáo “Beethoven” đã đứng cạnh tôi.
Khuôn mặt của thầy cũng rất hứng khởi nhìn tôi.
- Nào nào nào, vậy em có thể nói cho tôi biết tên của bản nhạc này không?
Bị gọi tên, tôi giật thót mình. Chết rồi chết rồi, chắc chắn là do ban nãy tôi đã không chú ý đến thái độ của mình, hứng chí hát theo, người đung đưa qua lại, bị thầy phát hiện rồi. Lần trước được Thượng Hội, Ngọc Dĩnh truyền cho một ít kiến thức âm nhạc ở trong Karaoke, lần đó tôi hát một bài nhạc trữ tình thành nhạc Rap. Nhưng mà, nhạc bình thường với nhạc cổ điển vẫn có sự khác biệt nhất định.
- Tên bài nhạc này là… tên là… - Tôi gượng gạo đứng dậy, tim bắt đầu đập như trống. Hình như liên quan đến vật gì đó biết bay, hay là cái ao hồ gì đó…
- Điinh…đoong…
Tự nhiên một tia sáng phụt lên trong đầu tôi, tôi tự tin trả lời thầy:
- Hồ quạ hoang!
Tôi nhìn khuôn mặt của thầy giáo “Beethoven” đang biến thành một vườn hoa muôn sắc, lúc đỏ lúc xanh, cuối cùng biến thành màu tím đen, không dám nhìn tôi nữa.
- Ha ha ha ha…Hồ quạ hoang!!!!
- Ha ha ha... cậu ta thật là hài hước!
Cả lớp đều bò lăn bò càng ra mà cười. Không khí nghiêm trang trong thính phòng bỗng biến mất.
Không phải là quạ hoang, lẽ nào lại là chim sẻ sao? Tôi cảm thấy sốt ruột.
- Hồ Thiên Nga. – Giang Hựu Thần ở bên cạnh nhắc lại ba từ bằng một giọng rất nhẹ nhàng.
- Thưa thầy… - An Vũ Phong ngồi cách đấy không xa bỗng nhiên đứng dậy. – Câu hỏi như thế mà cũng trả lời sai, có nên phạt cậu ta cái gì đó không ạ?
- Ồ, đúng đó. Phải phạt thôi. Phải phạt thôi. – Các bạn khác trong lớp nghe thấy tiếng của An Vũ Phong lập tức hưởng ứng a dua theo.
- Ừ, cũng nên có chút trừng phạt thật. An Vũ Phong, em có ý kiến gì không? – Thầy giáo “Beethoven” vẫn còn chưa hết bàng hoàng vì thất vọng hỏi An Vũ phong.
Bùm chíu. Đầu tôi muốn nổ thành hai mảnh. Để An Vũ Phong quyết định cách trừng phạt tôi á, thế thì tôi chết chắc rồi.
- Thưa thầy, cậu ta không trả lời được là Hồ Thiên Nga, vậy thì bắt cậu ta múa một đoạn Thiên Nga đi ạ. – Mắt An Vũ Phong như súng tia lazer bắn về phía tôi, làm tôi lạnh toát người từ đầu đến chân.
- Được đó! Được đó! Múa Thiên Nga đê.
Giọng nói của mọi người đè hết lên nhạc, vang vọng trong gian phòng.
- Múa kiểu Thiên Nga ư? – Tôi tuyệt vọng nhìn An Vũ Phong. Không hiểu tôi đã đắc tội gì với tên này, tại sao hắn lại cư xử với tôi như vậy?
- Thái Lăng này, ban nãy có phải em muốn đùa cho không khí bớt căng thẳng nên mới nói như vậy đúng không? - Thầy giáo Beethoven hình như vừa nghĩ ra được điều gì, khuôn mặt tươi cười nhìn tôi. – Hay lắm! Đúng là một cách biểu hiện nghệ thuật vô cùng độc đáo. Những người thích Beethoven quả nhiên là khác người. Vậy em múa một đoạn Thiên Nga đi, cho mọi người mở mang tầm mắt.
Tôi nghe thấy bài phê bình “nghệ thuật” của thầy giáo Beethoven xong thì suýt xỉu. Ông trời ơi, ông ném một hòn đá xuống để con chết ngỏm cù đèo luôn đi, bây giờ phải làm sao đây…
- Để mình nhảy cùng với cậu! – Bỗng có một giọng nói vang lên, giọng nói đó như một đấng cứu thế vậy.
Giang Hựu Thần đứng dậy, mỉm cười gật đầu với tôi.
- Mình cũng rất thích Hồ Thiên Nga, mình với cậu “hợp tác” cùng nhau nhé.
Tôi sững sờ đứng nhìn Giang Hựu Thần. Tôi đang cảm kích hay ngờ vực? Thật không hiểu trong lòng cậu ta đang nghĩ gì, tại sao cứ giúp tôi hết lần này đến lần khác vậy?
- Không được! – Mọi người bỗng đổ dồn mắt về phía phát ra giọng nói khác. Chính là Ân Địa Nguyên: người có đôi mắt to, thái độ nghiêm nghị khiến mọi người phải nể sợ. – Hựu, cậu tuyệt đối không được.
- Tại sao không được? – Giang Hựu Thần vô tư nhìn ba người, trong mắt là một trăm lẻ một dấu chấm hỏi.
- Bởi vì… Ba người đều cứng họng lại, họ chau mày.
- Bởi vì cậu ta múa đẹp hơn cậu! – Anh chàng Kì Dực tóc đỏ bỗng nghĩ ra được điều gì, trỏ tay về phía bên cạnh, không ngờ lại chỉ đúng vào An Vũ Phong.
- Cái gì? – An Vũ Phong nghe thấy, suýt nữa thì té rầm xuống đất.
- Ồ! Thì ra em An Vũ Phong cũng biết múa à? – Thầy giáo “Beethoven” sung sướng như trúng độc đắc. – Nào lên đây biểu diễn cho mọi người xem thử với.
- Đùa à? Bắt tôi múa như cái kiểu pê đê ấy ư? Không đời nào. – An Vũ Phong hất mặt đi hướng khác, thái độ chết cũng không bao giờ thỏa hiệp.
- An Vũ Phong, sao em có thể khinh thường môn nghệ thuật vĩ đại đó được? Tôi ra lệnh cho em lên đây múa ngay, nếu em không muốn thi rớt bộ môn này. – Thầy giáo “Beethoven” nghiêm giọng lại.
- À! Hay là chân cậu bị vòng kiềng nên sợ mất mặt không dám lên?
- Ân Địa Nguyên, cậu nói gì hả? – An Vũ Phong trừng mắt nhìn Ân Địa Nguyên. – Ai chân vòng kiềng? Tôi có gì mà không dám? Múa thì múa, xem ai sợ ai nào?
Bản nhạc Hồ Thiên Nga bắt đầu cất lên, tôi xiêu xiêu vẹo vẹo bước lên sân khấu. Đằng sau là An Vũ Phong với bộ mặt như ăn phải quả đắng vậy.
Tằng tăng… tằng tắng tăng….
Bản nhạc nổi lên, tôi cố gắng nhún lên nhảy, quay đầu
Hãy luôn sử dụng công cụ tìm kiếm để tiết kiệm thời gian của bạn nhé
Game:
Game mobile miễn phí | Game android hay | Game dien thoai
Phần Mềm
Giao Diện Điện Thoại | Hình Nền Mobile | Phần mềm cho điện thoại
Thế giới Truyện
Truyen nguoi lon | Truyen tinh yeu | Truyện cười | Truyện ma | Đọc truyện hay | Tieu thuyet tinh yeu